Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 3858 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 742
【Không kịp nữa rồi】

❊ ❊ ❊

Lúc này, Dương Thần cũng chẳng hơi đâu mà suy nghĩ về đoạn lịch sử kia, thầm mắng tên Poseidon này thật vô sỉ! Chuyện căn bản không phải do hắn làm, người vi phạm minh ước cũng chẳng phải hắn, tên này không phân biệt phải trái liền ra tay, chẳng lẽ hôm nay định đánh cho nhục thân hắn tan tành, buộc hắn phải luân hồi trong tuyệt vọng sao!?

Cách đó vài trăm hải lý, Christina miễn cưỡng vận chuyển một lớp hộ thuẫn không gian ngăn cản luồng xung kích lượng tử hỗn loạn kia, muốn tiến lại gần để khiến Poseidon dừng tay, nhưng lại bị thần lực không gian mạnh mẽ đó cản trở, không thể tới gần, chỉ biết sốt ruột không thôi! Cô cứ ngỡ lần thử nghiệm của Poseidon chỉ là cuộc đọ sức nhỏ, không ngờ ngay từ đầu đã tung ra sát chiêu!

“Neptune! Ngươi bị điên cái gì vậy! Cho dù Dương Thần không phải Hades trước kia, nhưng hắn cũng là một thành viên của chúng ta!! Chẳng lẽ ngươi còn muốn để mười hai người còn sót lại của chúng ta bớt đi một người nữa sao!?”

Trong chất giọng chứa đầy thần uy của Poseidon lộ ra một tia khinh miệt: “Aphrodite, đó là suy nghĩ ngây thơ của cô. Cho dù hắn có thần cách của Hades, trong mắt ta, muốn thay thế Hades còn kém xa lắm!”

Gương mặt xinh đẹp của Christina tái mét, vẻ mặt bất lực, cắn chặt môi dưới không biết phải làm sao, chỉ biết lắc đầu liên tục, cầu mong Dương Thần có thể tự mình phá vòng vây.

Đối mặt với Dương Thần vẫn chưa thể phá vòng vây, giọng nói trầm đục của Poseidon xuyên thấu không gian, chất vấn: “Bây giờ, còn cho rằng uy lực không gian pháp tắc của Thần tộc chúng ta, không bằng cái thứ tà đạo của Hoa Hạ sao!?”

Nghe thấy câu hỏi này, Dương Thần suýt chút nữa phun ra ba lít máu!

Lão già này, tung ra đòn sát thủ lớn như vậy, hóa ra lại là vì câu nghi vấn lúc nãy của mình, cho rằng không gian pháp tắc không đáng lo ngại.

Thấy Dương Thần không nói gì, Poseidon lại nói tiếp: “Nếu ngươi vẫn không tin, cứ việc thử xem, nếu ngươi có thể phá được chiêu này của ta, ta sẽ thừa nhận chân nguyên lực của Hoa Hạ quả thực nhỉnh hơn một chút. Đừng tưởng đánh lui được một tên Ares vô dụng mà tự coi mình là người kế nhiệm Hades, trong mắt ta, ngươi còn kém xa lắm! Nếu ngươi nhận thua ngay bây giờ, thừa nhận sai lầm của bản thân, nể mặt vị Hades đời trước đã chọn ngươi, ta sẽ để ngươi chịu ít khổ sở hơn.”

Vốn dĩ Dương Thần còn muốn giữ cái mạng nhỏ rồi tính sau, nhận thua thì nhận thua, tuy hắn chưa dùng hết toàn lực, nhưng cho dù có dùng hết cũng chưa chắc là đối thủ, không cần thiết phải cố quá rồi nhận lấy thiệt thòi.

Nhưng giờ nghe cái giọng điệu khinh miệt kia, rõ ràng đang giễu cợt mình không biết nhìn xa trông rộng, không biết điều, nhất thời khiến ngạo khí trong lòng Dương Thần trào dâng!

Mẹ kiếp, từ lúc sinh ra đến giờ, lão tử còn chưa biết sợ chết là gì!

Vốn định nể tình trong nhà còn có mấy người phụ nữ cần nuôi dưỡng mà chịu thua, bây giờ xem ra, đành phải xin lỗi những người phụ nữ đó vậy.

“Hê hê, ngươi muốn ta nhận thua, ta lại càng không nhận đấy! Cùng lắm thì hôm nay lão tử chơi một ván luân hồi, đồ đầu bếp… sợ ngươi thì ta đúng là con cá trên thớt của ngươi rồi!”

Dương Thần ngửa mặt lên trời cười lớn, không giữ lại chút sức lực nào nữa, thúc đẩy toàn bộ chân nguyên trong đan điền, chân nguyên lực mênh mông cuồn cuộn như thủy ngân đổ xuống, như sông bạc chảy ngược, tuôn trào ra khỏi cơ thể!

Cả người Dương Thần dường như trở thành một điểm nổ được kết tinh từ chân nguyên lực, cơ bắp và mạch máu trên cơ thể đều căng phồng lên, ngay cả chiều cao cũng tăng vọt lên một đoạn!

Gân xanh nổi lên trên thái dương, đôi mắt Dương Thần cũng dần lộ ra vẻ đỏ ngầu, trong đó còn pha lẫn những tia kim quang!

“Ư á!!!”

Dương Thần phát ra một tiếng gầm đau đớn, cảm nhận được sự căng phồng chưa từng có trong kinh mạch, vì chân nguyên điên cuồng lưu chuyển, hắn chưa bao giờ cố gắng hết sức như vậy, khiến nhiều mạch máu nhỏ bị vỡ, bắn ra những tia máu nhỏ!!

Nhưng dù là vậy, năng lực hồi phục khủng khiếp của "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" cũng khiến cơ thể Dương Thần trong lúc hư hại nhanh chóng lại được sửa chữa lại với tốc độ cực nhanh!

“Hừ, tưởng thế là có thể thoát sao!?” Poseidon nhận ra luồng phản lực bên trong quả cầu không gian kia, đôi mắt xanh thẳm lại lóe lên tia sáng mạnh hơn, chồng chất thêm vài lớp không gian nữa!

Giữa những con sóng ngất trời, thấp thoáng ánh sao lấp lánh, đó chính là những tia sao trời vũ trụ lộ ra sau khi không gian bị xé toạc!

Trong luồng hỗn loạn lượng tử cuồng bạo, Dương Thần giống như một lữ khách đang loạng choạng bước đi trên tuyết, chống chọi với cuồng phong bão tuyết từ bốn phương tám hướng, bước lên một bước!

Bước chân này bước ra, tựa như sấm sét đùng đoàng, trong mắt Christina đang quan sát trận chiến chênh lệch ở phía xa, lộ ra một tia chấn động!

Một làn sóng xung kích được tạo thành từ chân nguyên lực tản ra dưới chân Dương Thần, khuếch tán ra xung quanh, quét sạch những luồng lượng tử điên cuồng xung quanh!

Dương Thần cũng không còn suy nghĩ gì dư thừa nữa, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm bạo ngược duy nhất — đánh cược một phen!

Trong trạng thái mất kiểm soát, cơ thể Dương Thần được bao bọc trong chân nguyên lực hùng hậu, hóa thành một dải cầu vồng, đâm sầm vào bức tường không gian đang xoay xoắn hai chiều!

Giống như một chiếc máy cắt đang quay với tốc độ cao, vào khoảnh khắc va chạm với một quả cầu kim loại nhỏ, tia lửa bắn tung tóe!

“Ầm ầm ầm ầm!!”

Từng tiếng sấm rền vang vọng, điện quang màu xanh tím liên tục xuyên qua hư không!

Dương Thần chỉ cảm thấy toàn thân như muốn nứt toác ra, nhưng hắn cũng hiểu rõ, dưới sự va chạm này, Poseidon không thể nào dễ dàng chống đỡ được, chắc chắn cũng đang cố hết sức!

Ở phía xa, sắc mặt Poseidon trở nên ngưng trọng, như thể đã quay về hàng vạn năm trước, thời điểm đối đầu với các bậc tiên tổ Hồng Mông, cú va chạm chân nguyên lực lấy điểm phá diện đó, thật quá đỗi quen thuộc!

Sự chồng chất không gian đã đạt đến giới hạn, nhưng Dương Thần vẫn không ngừng phá vây, chỉ chốc lát nữa là sẽ thoát ra khỏi cơn lốc cuốn trời liền biển kia!

“Hừ!”

Poseidon hừ lạnh một tiếng, tia sáng xanh trong mắt lóe lên dữ dội, thấy một chiêu bị phá, dứt khoát dùng một tay kéo toạc không gian phong bạo hình cầu kia ra!

Dương Thần cảm thấy áp lực xung quanh đột nhiên thả lỏng, không gian xung quanh tức khắc trở lại trạng thái bình ổn, chỉ nghĩ rằng Poseidon bị hụt hơi, không cần biết ba bảy hai mươi mốt, vận chuyển chân nguyên lực cuồn cuộn như thủy triều, chớp mắt một cái đã tới cách Poseidon vài thước, vung một quyền!

Poseidon cũng không hề có ý định né tránh, cũng vung một quyền, nhưng cú đấm này còn chưa chạm tới Dương Thần, phía trước đã hình thành một khối vặn vẹo mờ ảo!

Lòng Dương Thần lạnh toát, vừa mới tiếp xúc đã thầm kêu hỏng bét!

Cú đấm chứa đựng chân nguyên lực bàng bạc kia, đụng phải, lại chính là cú đấm chứa đựng mật độ sức mạnh không gian hơn trăm lớp của Poseidon!

Chân nguyên lực này căn bản không thể phá vỡ sức mạnh không gian mật độ cao như vậy trong thời gian ngắn, trái lại còn bị giam cầm trong đó, giống như cắm sâu vào bùn lầy, khó lòng thoát ra!

Khóe miệng Poseidon lộ ra một nụ cười lạnh: “Cho ngươi thấy, khoảng cách nằm ở đâu… Không gian bạo liệt!!!”

Không đợi Dương Thần tự cứu, luồng sức mạnh không gian mật độ cao đó liền gây ra một vụ nổ kinh hoàng!

Giống như hàng trăm không gian cùng xảy ra phản ứng nổ hạt nhân tại một điểm, hơn nữa tất cả đều tụ lại xung quanh một cánh tay của Dương Thần!

Đây hoàn toàn là cách vận dụng không gian pháp tắc mà Dương Thần không thể ngờ tới, vậy mà lại khiến những không gian chồng chéo lên nhau va chạm lượng tử lẫn nhau rồi gây ra nổ tung!

Điều này giống như nguyên lý bom nguyên tử sơ khai nhất, cũng chính vì vậy, uy lực xa hơn hẳn bom nguyên tử do con người chế tạo!

Gương mặt Dương Thần bắt đầu vặn vẹo, con ngươi đỏ ngầu, đau đớn gào thét!

Nỗi đau chưa từng có khiến Dương Thần cảm nhận rõ rệt, cánh tay đang lún sâu vào bên trong của mình, đang không ngừng bị xé rách và phân tách bởi một sức mạnh không thể diễn tả bằng lời!

Cổ họng phát ra tiếng rên rỉ khô khốc, mồ hôi rơi như thác đổ!

“Ừm…” Poseidon lộ ra vẻ ngạc nhiên: “Sức công phá như thế này mà vẫn không thể khiến cánh tay ngươi hoàn toàn bị hủy hoại, độ bền cơ thể của ngươi chắc chắn không chỉ do ‘Thần quang’ gây ra, xem ra môn công pháp tu luyện Hoa Hạ mà ngươi tu luyện cũng khá kỳ diệu… Thú vị… thật thú vị!”

“Đừng có nói nhảm…” Dương Thần cũng không biết mình đang nói gì, chỉ là sự không cam tâm trong lòng khiến não bộ hắn bắt đầu mất kiểm soát…

Thình thịch! Thình thịch!!

Trái tim bắt đầu co thắt đập mạnh!

Đôi mắt Dương Thần dần bị màu đỏ thẫm chiếm giữ, linh hồn cũng bắt đầu chấn động! Một cảm giác quen thuộc dần xâm nhập vào chút lý trí còn sót lại của Dương Thần…

Di chứng biến thái sau khi được Thần quang chiếu rọi, lại sắp bùng phát rồi!!?

Trước giờ hắn luôn tưởng rằng, sau khi bước vào Tiên Thiên Đại Viên Mãn, rồi lại bước vào giai đoạn Hóa Thần, cái triệu chứng khát máu điên cuồng đó của mình đã được chữa trị tận gốc!

Nhưng giờ phút này, Dương Thần mới nhận ra, không phải thật sự được chữa khỏi, mà là do mình luôn tiềm thức dùng tu vi để áp chế nó, bây giờ, vì toàn bộ chân nguyên của mình bùng nổ ra, tự nhiên không còn bao nhiêu sức lực để áp chế căn bệnh đó, cộng thêm vì không cam tâm, sinh ra sát khí vô cùng nồng đậm, tác dụng phụ của Thần quang khiến hắn dần mất kiểm soát cơ thể sau khi giết người lại sắp hiện ra!

Sát khí đã ngưng tụ lại như nanh vuốt của ác quỷ, chân nguyên quanh người Dương Thần, lúc đầu còn mang ánh vàng nhạt, giờ phút này lại giống như tấm lụa đen, mang theo vài tia đỏ thẫm nóng bỏng!

Poseidon không khỏi cảm thấy trong lòng lạnh toát: “Sát khí nặng thật, trách không được Hades lại giao thần cách cho ngươi, điểm này, ngươi rất giống hắn đấy!”

“Cút…” Dương Thần cúi đầu, nghiến răng, nướu thậm chí bắt đầu rỉ máu, chảy ra khóe miệng.

“Cút? Ha ha! Ngươi tưởng rằng ngươi dựa vào sát khí nảy sinh từ việc giết người không gớm tay là có thể thực sự gây ảnh hưởng đến ta sao!? Ta hiện tại chỉ khống chế một cánh tay của ngươi, nếu ngươi còn không phục… ta không ngại để toàn thân ngươi nhận lấy sự rửa tội của không gian bạo liệt đâu…” Poseidon hừ lạnh.

Dương Thần đã không còn hơi sức đâu để ý xem hắn đang nói gì, thở hổn hển, đau đớn khàn giọng nói: “Cút! Cút xa ra!! Nguy hiểm… ngươi mà không đi, không kịp nữa rồi…”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:726
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.