Những Ngày Chơi Đàn Và Nói Lời Yêu Cùng Liszt

Lượt đọc: 539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69

❊ ❊ ❊

Trên đường quay lại, khi cỗ xe đi ngang qua quảng trường Montolon, Chopin bỗng lên tiếng bảo dừng. Anh mở cửa xe, chậm rãi bước xuống, rồi quay người, đưa bàn tay phải đeo găng trắng về phía Charoline.

Một cử chỉ mang dáng vẻ quý ông, vừa lịch thiệp, vừa như một lời mời không thể chối từ.

"Giờ vẫn chưa muộn, đường cũng chẳng xa... Lorraine, cô có thể cùng tôi đi dạo một chút không?"

"Là vinh hạnh của tôi, Fryderyk."

Charoline đặt tay vào lòng bàn tay anh, khẽ nâng váy, bước xuống theo nhịp kéo dịu dàng ấy.

Tiếng giày gõ nhẹ trên mặt đá, vang lên như tiếng chuông bạc bị gió đêm khẽ lướt qua. Chopin quay lại dặn người đánh xe mấy câu, rồi để mặc vó ngựa xa dần, tan vào màn đêm mờ ảo phía trước.

Những ngọn đèn đường tỏa ra ánh sáng vàng dịu, chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ. Dù trời vẫn chưa quá khuya, đường phố đã vắng bóng người.

Đi dạo trong khung cảnh yên tĩnh như vậy là một điều tuyệt vời, trên đầu là bầu trời đêm Paris đầy sao, dưới chân là con đường lát đá ngân vang tiếng vọng, còn bên cạnh... là người nghệ sĩ dương cầm có cái tên đủ khiến lịch sử phải ghi nhớ bằng sự dịu dàng.

Dù cả hai không nói lời nào, chỉ lặng lẽ sánh bước, Charoline vẫn thấy lòng mình như đang tan trong dư vị nồng nàn của ly rượu đỏ chưa nhạt, say trong chính cái tĩnh lặng ấy.

"Đêm nay thật là một buổi tối tuyệt diệu, Lorraine."

Chopin ngẩng đầu nhìn trời, khẽ nói, phá vỡ sự im lặng. Bắt gặp ánh mắt cô, anh hạ tầm nhìn xuống, đôi mắt xanh thẳm như bầu trời giờ hóa thành một đại dương sâu lắng.

"Chỉ tiếc là... tôi chưa kịp tặng cô một món quà sinh nhật đúng nghĩa."

Đáng nói hơn, chính anh là người đã gửi thông tin về Charoline cho Mendelssohn.

Cô tinh nghịch chớp mắt, giọng điệu phóng đại vừa đủ khiến anh bật cười.

"Hơn nữa, các anh còn chơi nhạc tặng tôi, vậy thì đây chính là sinh nhật tuyệt vời nhất thế giới rồi!"

Anh, vì xúc động trước trái tim dễ dàng mãn nguyện của cô.

Cô, vì nhớ đến người đã vắng mặt trong buổi tiệc ấy.

"Dù vậy... vẫn cảm giác có gì đó chưa đủ."

Giọng Chopin trầm xuống, như một tiếng thở dài.

"Vậy thì... hãy tặng tôi chiếc găng tay trắng của anh đi."

Charoline dừng lại, mỉm cười nói.

Anh quay người, thấy cô đứng đó với ánh mắt dịu dàng, cánh tay đưa ra, và một lời đề nghị có vẻ vừa bông đùa vừa nghiêm túc.

Cũng như khi nãy, anh đã không do dự mà đưa tay đỡ cô xuống xe.

Những ngón tay cô khẽ siết lại, cảm nhận được sự mềm mịn của vải lụa. Charoline nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt cong như trăng khuyết.

"Cô vui là được rồi... nhưng tôi vẫn sẽ tặng cô một món quà thật sự sau."

Anh quay đi, tiếp tục bước, giọng nhẹ như gió.

"Thật lạ, tôi không ngờ mình lại có cùng ngày sinh nhật với người khác."

Charoline sánh bước bên cạnh, miệng khẽ cười.

"Quả thật hiếm đấy, nhất là khi hai người đều là nghệ sĩ vĩ cầm."

Cô tròn mắt như vừa phát hiện điều gì kinh khủng, khiến Chopin bật cười thích thú.

"Ừ, chúc mừng nhé, cảm giác làm một cụ bà gần hai trăm tuổi thế nào?"

Anh bắt trúng suy nghĩ trong đầu cô, cười khẽ, ánh mắt ánh lên niềm vui tinh nghịch.

"..."

Charoline im lặng, tâm tư bị nhìn thấu quả thật chẳng dễ chịu chút nào.

"Có chuyện gì sao, Lorraine?"

Anh quay lại, ánh mắt như rực lên ánh hoa đêm.

Tiếng cười trong trẻo của anh vang vọng khắp con đường vắng, khiến Charoline bật cười theo.

Cô chợt nhận ra dạo gần đây anh cười như thế này ngày càng nhiều. Không còn là Chopin của những lễ nghi và kiềm chế, mà là Chopin sống động, gần gũi và rất người.

Cô chỉ yên lặng nhìn anh, để tiếng cười dần tan, để anh trở lại với vẻ trầm tĩnh vốn có.

"Xin lỗi, Lorraine, tôi có hơi thất lễ."

"Không đâu, anh có thể thoải mái như vậy, giống như cách anh chấp nhận mọi bí mật của tôi."

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói.

Ánh nhìn ấy vẫn như cũ, chân thành và sáng trong. Một cảm xúc dâng lên trong lòng anh trở nên khó gọi tên và khó diễn tả.

"Fryderyk, về món quà sinh nhật... tôi có thể tự chọn được không?"

"Đương nhiên, cô muốn gì nào?"

"Ngoài anh ra, tôi chẳng còn ai để nhờ nữa cả."

Cô gần như viết hai chữ "làm ơn" ngay trên trán.

"Không phức tạp đến thế đâu! Tôi sẽ làm cùng anh, chỉ như bản trio hay quartet nhỏ thôi!"

"Fryderyk!"

Cô hơi giậm nhẹ xuống nền đá, như muốn trút bỏ nỗi bối rối và giận dỗi không biết đặt đâu cho đúng, rồi nhanh bước đi về hướng nhà.

"Là lỗi của tôi, xin cô tiểu thư đáng mến hãy tha thứ cho kẻ ngu ngốc này. Lorraine, ý tôi là, hoàn toàn không có vấn đề gì cả."

Anh chẳng tốn chút sức nào đã đuổi kịp cô. Thấy cô vừa lúc ấy liền chậm bước lại, nụ cười trên môi anh càng thêm rạng rỡ, chẳng thể che giấu.

"Thật cảm ơn cô vì đã tin tưởng anh đến thế."

"Được cùng cô viết lại bản nhạc này chắc chắn sẽ là một chuyện thú vị."

"Tôi thực sự rất mong chờ ngày đó đến."

"......"

Dọc suốt quãng đường, giọng nói trầm ấm và du dương của người nghệ sĩ Ba Lan vẫn chậm rãi vang lên bên tai. Mãi đến khi cỗ xe ngựa quen thuộc hiện ra trong tầm mắt, Charoline mới mỉm cười, dặn lại anh rằng ngày mai sẽ đến nhà anh bàn tiếp chuyện bản nhạc.

Dưới khung cửa sổ quen thuộc, ánh đèn vàng từ xe ngựa chiếu lên gương mặt hai người, báo hiệu giờ chia tay đã đến.

"Nói thật đi, chuyện cô lấy đôi găng tay của tôi... có ẩn ý gì khác không?" Chopin bỗng nhớ lại hành động bất ngờ ấy của cô, liền hỏi.

"Anh tặng tôi rồi thì không được đòi lại đâu!"

Cô nhanh tay giấu chặt đôi găng tay mềm mại trắng tinh ra sau lưng, ánh mắt cảnh giác nhìn anh.

"......Chúng là của côrồi, Lorraine." Anh vừa bất lực vừa buồn cười, nói tiếp, "Tôi có cần thề trước Chúa cho cô yên tâm không?"

"Thực ra con đường này đủ an toàn để tay anh không bị trầy xước. Và..." Charoline hơi ngập ngừng, rồi mỉm cười đầy ẩn ý, "Và trời cũng đang nóng hơn rồi, để đôi tay anh hít thở chút không khí trong lành đi."

Chưa kịp để anh phản ứng, cô đã nhanh chóng chào anh rồi quay người lên nhà.

Chopin nghe ra sự trêu chọc khéo léo của cô về thói quen luôn đeo găng tay, anh bật cười thành tiếng. Nhận ra giờ phút này không thích hợp để cười quá to, anh liền kìm lại, chỉ nhẹ nhàng gõ một cái lên đầu cô.

Thấy cô ôm đầu làm ra vẻ giận dỗi, đôi mắt long lanh lại ánh lên niềm vui, anh chỉ cảm thấy cô gái mà anh từng quen trước khi dịch bệnh hoành hành đã dần trở về rồi.

*

Trước mặt là vài tờ bản thảo nhạc trải rộng khắp bàn. Sau khi đọc đi đọc lại, Chopin đã hiểu được ý tưởng và mong muốn của Charoline. Anh dùng ngón trỏ phải gõ nhịp đều lên mặt bàn, khiến cô đang ngồi trên ghế sô-pha bỗng cảm thấy căng thẳng.

"Lại là một món quà à? Có vẻ đây là một bài hát tôn giáo? Cô định tặng cho ai?" Anh vừa lật các tờ giấy đầy nốt nhạc vừa hỏi dồn dập.

"Vậy nghĩa là cô không chỉ viết bản nhạc mà còn muốn tự diễn trong nhà thờ?"

"Đúng thế, chắc là không quá khó đâu?"

"Oh, cô tiểu thư đáng yêu của tôi, nếu là cô, Felix chắc chắn sẽ vui lòng sắp xếp chuyện ở nhà thờ. Còn tôi được cùng cô viết nhạc và đệm đàn, đúng là một vinh hạnh lớn lao." Chopin nói bằng giọng kịch tính như trong một vở opera, rồi nghiêm túc hỏi: "Cô định để phần nào cho vĩ cầm?"

"Tôi sẽ phụ trách giọng hát đấy." Cô mỉm cười. "Fryderyk, anh có muốn nghe thử không?"

Chiếc đàn Pleyel mà cô yêu thích ngân vang những hợp âm dịu dàng, hòa cùng giọng hát trong trẻo của cô. Giai điệu thánh khiết và những lời ca trang nghiêm như lan tỏa khắp căn phòng, ánh sáng mềm mại phủ lên mọi thứ, khiến không gian dường như được tắm trong ánh thánh quang.

Chopin nhận ra mình đã bị giai điệu giản dị ấy làm rung động. Khi từ cuối cùng trong bài hát tan biến, trong đầu anh đã hiện lên biết bao ý tưởng về cách phối và hòa âm. Anh không thể từ chối ước nguyện nhỏ bé nhưng đầy sức sống ấy của cô được nữa.

"Fryderyk, anh có biết chơi đàn organ không?" Charoline vừa đối chiếu bản nhạc vừa hỏi.

"Không, nhưng tôi có thể giúp cô tìm một người đàn organ giỏi." Anh hơi ngẩn ra, thì ra dòng nhạc đầu tiên là viết cho organ.

Sau khi ngẫm nghĩ giây lát, anh bổ sung: "Tuy vậy, nếu chơi ở chỗ tôi, tôi có thể thêm phần dương cầm vào tổng phổ. Và nếu cô cần, tôi sẵn lòng cùng cô biểu diễn bài hát này."

"Fryderyk, anh đúng là thiên sứ!" Ánh mắt cô bừng sáng lấp lánh như sao.

*

Biên giới nước Pháp cuối cùng cũng bắt đầu có dấu hiệu nới lỏng. Trái tim đang nôn nóng của Liszt ít nhiều được an ủi. Nhờ vào khả năng "thần thông" của Belloni, trong lần dừng chân gần đây nhất, anh đã nhận được tin Charoline vẫn bình an.

Lần này, bức thư anh gửi cuối cùng cũng được hồi đáp.

Họ đã hẹn nhau địa chỉ, và hôm nay chính là ngày anh chờ bức thư ấy đến tay.

Khi đọc hết bức thư dài của cô, lòng anh trào dâng vô số cảm xúc, hỗn tạp đến mức mọi từ ngữ đều trở nên bất lực.

Charoline, tôi đã bỏ lỡ cơ hội được ở cạnh em trong cơn dịch, bỏ lỡ việc an ủi em trong những ngày lạc lối, bỏ lỡ việc chứng minh thân phận của em, bỏ lỡ cả sinh nhật của em...

Anh nghĩ mình không thể bỏ lỡ thêm bất cứ điều gì nữa.

Ngày hôm đó, lần đầu tiên Belloni thấy Liszt yêu cầu điều gì đó mà không chút do dự. Người quản lý chẳng còn cách nào thoái thác, chỉ đành dốc toàn lực thu xếp. Bởi đây là lần đầu tiên ông chứng kiến vị nghệ sĩ ấy gần như van nài trong lặng im.

Liszt chỉ bình tĩnh nói một câu: "Belloni, tôi muốn trở về Paris. Càng sớm càng tốt."

Charoline chỉ viết trong thư một câu: "Franz, Hector sắp kết hôn rồi, khi nào anh mới về?"

Và chỉ bằng câu hỏi ấy thôi, anh đã không thể chịu đựng nổi khoảng cách lạnh lùng được đo bằng con số của những lá thư.

Em hỏi tôi, khi nào tôi mới về sao?

truyenfull,truyenfull vn

Nguồn: heliophilia3.wordpress.com
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sherlor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.