Chỉ cần đã quyết định xong hướng đi, Liszt luôn là người hành động rất nhanh. Huống hồ lần này còn có Charoline chu đáo đến mức đã đặt sẵn xe ngựa sang Pháp, nên chuyến về Paris chẳng còn gì là khó khăn nữa.
Charoline còn nhớ, trong một căn phòng nào đó ở đây vẫn cất giữ cây đàn Broadwood của Beethoven. Nhưng còn Erard và Bösendorfer thì sao? Xa cách lâu đến thế, cô thấy nhớ chúng đến lạ. Dù sao, là đàn của Liszt, chắc chắn chúng không đến mức bị lạnh nhạt.
Cô lấy ra chiếc chìa khóa mở căn phòng nơi giữ những cây đàn quý, đưa lại cho Liszt. Bây giờ là lúc anh cần đến nó hơn cô, và anh vui vẻ nhận lấy.
Charoline khẽ nhướng mày, có lẽ Liszt đã gửi thư từ trước, nhờ bạn bè ở Paris thu thập những tin tức này.
Anh chưa bao giờ xem nhẹ bất kỳ nghệ sĩ nào ngồi trước cây đàn dương cầm.
Khoảnh khắc ấy, dáng anh ngồi bên đàn quả thật mê người đến mức khiến người ta không dám rời mắt.
Cô đặt báo xuống, dừng việc đọc lại. Bước đến bên cửa sổ, cô ngồi lặng, nhìn dòng người và xe ngựa tấp nập phía dưới. Ánh nắng quá đỗi dịu dàng, cơn mệt mỏi từ sâu trong xương cốt dần lan tỏa. Cô lắc đầu, cố gắng tỉnh táo, nhưng có lẽ vì những ngày liên tục di chuyển, cơ thể cô chỉ cần lơ đãng một chút là rơi vào giấc ngủ.
"Charoline, em sao thế?" Liszt ngừng đàn, giọng nói lo lắng. "Mệt à? Trở lại Paris khiến em thấy chán sao?"
"Không đâu, Franz, chỉ là em hơi không quen thôi." Nghe thấy anh nói, Charoline lập tức tỉnh lại. "Paris à... em vẫn thích ngôi nhà ở phố Montolon hơn."
"Còn anh, chẳng lẽ không nhớ Erard với Bösendorfer sao? Chúng ta đi lâu thế rồi, em còn chưa hỏi xem anh sắp xếp chúng thế nào..." Giọng cô chùng xuống, mang chút tiếc nuối.
Liszt rời khỏi đàn, bước đến ôm cô vào lòng. Anh vùi mặt vào tóc cô, hít sâu mùi hương dịu dàng ấy, rồi mãn nguyện khẽ nhắm mắt lại.
"Anh chưa trả lại nhà sao?"
"Sao phải trả? Ở đó vẫn còn ký ức của chúng ta, tiền thuê mỗi năm cũng chẳng đáng bao nhiêu franc. Anh đâu nỡ để những cây đàn của mình trôi dạt khắp nơi?"
"Thế thì sao lại đến ở khách sạn này? Tiền franc của anh nóng tay đến vậy à?"
Câu hỏi pha chút trách nhẹ của cô khiến Liszt nghẹn lời.
Vừa dứt lời, anh đã cúi xuống, dùng nụ hôn ngọt ngào cướp đi hơi thở của cô.
*
Mãi đến khi hai nhạc sĩ trở lại phố Montolon, họ mới thực sự xuất hiện trước mặt bạn bè. Liszt tràn đầy hứng khởi, quyết định sẽ biểu diễn solo trong buổi hòa nhạc sắp tới của Berlioz để đánh dấu sự trở lại của mình. Người bạn Pháp lập tức đồng ý và ủng hộ hết lòng.
Thực ra, Liszt vốn không định sớm để lộ chuyện mình đã về Paris. Anh muốn đợi Thalberg trở lại, nghe anh ta chơi rồi mới tính tiếp. Nhưng không ngờ, một bài báo đã chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của anh, khiến ý chí chiến đấu bùng cháy dữ dội.
Vốn đang yên ổn nghiên cứu tác phẩm của "người ba tay" ấy, Liszt chỉ định học hỏi thêm. Nhưng khi đọc thấy một bài bình luận viết rằng "Những bản nhạc này khiến tác phẩm của Chopin chẳng còn chút giá trị nào", người Hungary lập tức đập mạnh tờ báo xuống, giận dữ gầm lên: "Nếu đây là cái gọi là 'phong cách tương lai', thì tôi thà không dính dáng gì đến nó!"
Thậm chí, khi Chopin đến thăm, Liszt còn bốc đồng nói: "Tôi sẽ viết hẳn lên báo rằng tác phẩm của Thalberg thật tầm thường!" Rồi chẳng chờ đợi gì, anh liên hệ ngay với Berlioz, tuyên bố muốn khiến Paris nhớ lại thế nào là tiếng đàn dương cầm đích thực.
Trước sự bộc phát ấy, Chopin suýt nữa đã phun trà. Anh quay sang nhìn Charoline, cả hai đồng thanh thì thầm: "Lorraine / Fryderyk, hóa ra trong lòng Franz, tôi / anh lại quan trọng đến vậy sao?"
...
Ban đầu, khi bản giao hưởng vang lên, Charoline vẫn còn mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu. Nhưng ngay khi nghe thấy nốt đầu tiên do người yêu mình đánh ra, cô lập tức tỉnh táo hẳn. Ngồi cạnh cô là Chopin đang ngạc nhiên ngắm nhìn, rồi khẽ bật cười: "Liszt thật kỳ diệu."
Điều Liszt khát khao, cuối cùng Thượng Đế cũng đã ban cho anh. Trên con đường trải đầy hoa của khán giả, anh như được Beatrice dẫn lối, rực rỡ mà trở lại Paris.
Vài tháng sau, Thalberg vừa từ Áo trở về đã tổ chức một buổi hòa nhạc ở nhà hát lớn, được ca tụng vang dội. Giới âm nhạc Paris chưa bao giờ sôi sục như thế. Một tờ báo còn viết đầy ẩn ý rằng: "Đây chính là lời tuyên chiến không khoan nhượng."
Hai thiên tài đứng ở đỉnh cao, một vừa trở lại, một đang khiêu chiến. Paris chưa bao giờ háo hức đến thế, kể từ ngày người Hungary ấy quay về, mọi người đều chờ đợi khoảnh khắc này, linh cảm rằng phía trước sẽ là một trận giao phong rực lửa.
Liszt đến dự buổi hòa nhạc ấy, bên cạnh là Charoline và Chopin, lặng lẽ và kín đáo. Khi âm nhạc vang lên, anh vừa lắng nghe, vừa quan sát người chơi đàn trên sân khấu, dần dần vẽ nên trong đầu hình tượng rõ ràng về "Thalberg".
Liszt nhanh chóng nhận ra kỹ thuật tinh tế ấy: hai tay luân phiên chơi giai điệu kéo dài, các bè có độ chạm phím khác nhau, âm sắc trong trẻo, tiếng đàn liền mạch như suối chảy không dứt.
Anh khẽ nhướng mày, hai tay trong không trung như đang mô phỏng theo một bàn phím vô hình. Một nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi, anh đội lại chiếc mũ phớt đen.
"Đây là một nghệ sĩ có thể khiến dương cầm ngân vang như vĩ cầm vậy," Liszt nghiêng đầu nói với người yêu và người bạn, "Fryderyk, anh thấy sao?"
"Nhận xét đó... thật là Chopin." Charoline bật cười, giọng nói nhẹ như làn gió.
Liszt mỉm cười gật đầu với vẻ tán thưởng. Charoline nhìn hai người đàn ông tranh luận vừa buồn cười vừa bất lực: "Này, hai quý ông, xin nhắc là chúng ta vẫn đang ở địa bàn của người ta đấy, giữ chút phong độ nào?"
Chopin trầm ngâm giây lát, rồi nở nụ cười hài hước: "Charoline, anh ta chơi hợp âm mười độ dễ như tôi chơi tám độ vậy. Giống như mặc một chiếc áo sơ mi, mà khuy áo lại làm bằng kim cương."
"Tôi đâu có đôi tay tạo nên phép màu như hai người. Đáng thương thay, Chopin này chỉ có đôi tay mười độ nhỏ bé thôi."
Anh mở bàn tay ra, vô tội mà chớp mắt, khiến Liszt bật cười. Charoline cũng giơ tay mình ra, đung đưa: "Nào, Fryderyk, nhận chút an ủi từ người có đôi tay nhỏ hơn mà vẫn đủ mười độ nhé?"
"Thôi nào, Charoline, giữ lại đi," Liszt giơ tay lên so sánh, "Tay tôi to ư? Fryderyk, đừng tin mấy lời đồn về cây đàn của tôi, tay tôi cũng chỉ mười độ thôi, 'nhỏ' như anh vậy."
Charoline chống nạnh cười: "Vậy là sao đây, quý ông? Hai người đang thi xem ai đáng thương hơn à? Tình hình này không ổn rồi, Thalberg là 'người ba tay', còn chúng ta là 'người ba tay nhỏ' à?"
Câu nói khiến cả hai sững người, rồi đồng loạt phá lên cười. Charoline nhìn họ, bất giác cũng bật cười theo.
Một lúc lâu sau, Liszt đứng dậy, cầm lấy gậy, khẽ vung một vòng, hào hứng nói: "Đi thôi, để cảm ơn hai người đã tháp tùng, hôm nay tôi mời cà phê!"
*
Paris lại một lần nữa dậy sóng. Sau buổi hòa nhạc ấy, việc Liszt biểu diễn ở Nhà hát Lớn được xem như lời đáp trả trực diện với Thalberg.
Giữa ánh nến chập chờn, khoảng cách xa khiến người ta không thể nhìn rõ gương mặt anh. Khán giả lo lắng: Liszt trông gầy hơn họ tưởng. Liệu anh có thể chinh phục họ chỉ bằng một cây đàn ấy không?
Thalberg lần đầu tiên được nghe Liszt biểu diễn đã đứng bật dậy vỗ tay. Anh hoàn toàn choáng váng, chưa từng có ai chơi đàn như thế này. Trong lòng anh dâng lên một khát vọng mãnh liệt: được ngồi đối diện Liszt, và để hai người cùng trò chuyện bằng chính ngôn ngữ của phím đàn.
*
[Về "đôi tay mười độ"]
Nghe tưởng như truyền thuyết, nhưng đây lại là sự thật được ghi chép rõ ràng: cả Chopin và Liszt đều chỉ có thể chạm được quãng mười độ. Thế nhưng, âm nhạc họ viết ra và cách họ chơi đàn khiến người ta tin rằng họ sở hữu đôi tay "cua khổng lồ" có thể vươn tới tận mười hai độ.
Chúng ta chỉ còn biết cúi đầu bái phục mà thôi.
truyenfull,truyenfull vn