Berlioz nắm tay cô dâu của mình, bước theo sự chỉ dẫn của linh mục vào trong nguyện đường nhỏ. Trên bục hát vốn trống trải giờ đây đã xuất hiện một cây đàn dương cầm đứng nhỏ, còn bên ống phong cầm, một người nghệ sĩ mặc áo choàng đen đang ngồi sẵn.
Nhìn khung cảnh ấy, hẳn là sắp có một bản nhạc được cất lên.
Chỉ có điều... phong cầm và dương cầm cùng lúc? Sự kết hợp này có phần kỳ lạ.
Một làn sóng ấm áp dâng trào trong lòng người nhạc sĩ Pháp. Có gì hạnh phúc hơn khi nhận ra người mình yêu cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt yêu thương như thế?
Sau giây phút nhìn nhau đắm đuối, Berlioz cố kìm lại cơn thôi thúc muốn trao cho Harriet một nụ hôn nồng nàn, rồi cùng cô ngồi xuống hàng ghế đầu tiên. Anh chuyển ánh mắt khỏi gương mặt rạng ngời của cô, nhìn về phía bục lễ.
"Những người bạn của hai người có một món quà muốn dâng tặng."
Charoline quay về phía người chơi phong cầm, ra hiệu rằng có thể bắt đầu. Nhưng cô phát hiện ra người ấy đang quay lưng lại với mình. Hơn nữa, lan can quanh cây phong cầm lại quá cao, tấm rèm phía trên che khuất gần hết, chỉ có thể thấy thấp thoáng một bóng lưng cao lớn trong bộ áo choàng đen.
Chopin đánh hợp âm đầu tiên, âm thanh dương cầm vang lên trong trẻo. Anh khẽ nói: "Cha Laz, chúng ta có thể bắt đầu rồi."
Âm thanh ấy kéo Charoline ra khỏi cơn xao động. Cô hít một hơi thật sâu, dẹp bỏ mọi suy nghĩ, để tâm hồn mình trôi theo dòng nhạc sắp tới.
*
Kể từ khi ngồi xuống trước cây phong cầm, trái tim Liszt đã không thể ngừng đập mạnh. Bàn tay phải anh đặt lên ngực trái, cảm nhận rõ nhịp đập hừng hực bên dưới tấm áo choàng đen.
Mỗi nét nhạc, mỗi nhịp điệu đều đang thì thầm với anh rằng bản thảo này chính là do người anh hằng thương nhớ viết nên.
Chỉ là... bản nhạc trông thật kỳ lạ. Dù đọc đi đọc lại, Liszt vẫn không thể xác định rõ đâu là giai điệu chính. Phần dương cầm mang dấu ấn của người Ba Lan ấy. Còn phần phong cầm... dường như cũng do anh ta viết.
Thật không ngờ Fryderyk lại am hiểu phong cầm đến vậy. Nếu không thấu hiểu tận gốc đặc tính của nhạc cụ khổng lồ này, sao có thể viết ra những nốt nhạc giản dị mà lại sâu sắc đến thế? Không lạ khi Cha Láz nói rằng bản nhạc này khiến ông xúc động.
Liệu qua những song gỗ này, em có nhận ra anh ngay không?
Không thể chờ đợi thêm. Khi gặp lại em, anh sẽ nói hết lòng mình.
Âm thanh phím đàn vang lên cùng giọng Chopin, kéo Liszt trở về thực tại. Anh khẽ nhướn mày, hít sâu, rồi bắt đầu.
Khi tiếng dương cầm thanh thoát và giọng ca trong trẻo của thiếu nữ vang lên hòa cùng, cảm xúc ấy như phép màu lan tỏa khắp không gian. Ai nấy đều thấy tâm hồn mình được rửa sạch bởi bản thánh ca kỳ diệu.
Cấu trúc nhà thờ khiến giọng hát tưởng chừng mảnh mai lại vang vọng qua mái vòm và tường đá, tạo nên âm hưởng tràn đầy sức sống. Giọng hát ấy tinh tế, quyến rũ chẳng kém bất kỳ nữ chính opera nào. Có phong cầm làm nền, dương cầm điểm tô, và phép màu của nhà nguyện, tiếng hát ấy trở nên thánh khiết, sâu lắng đến lạ thường.
Liszt gần như đắm chìm hoàn toàn. Anh chưa từng biết rằng Charoline anh yêu thương lại hát hay đến thế. Cô không chỉ là nghệ sĩ vĩ cầm tài hoa, mà còn là cánh chim họa mi của thánh đường.
Vì giọng hát ấy, anh nguyện dâng trọn linh hồn và trái tim.
"Ân điển từ trời, ngọt ngào biết bao.
Tội lỗi của ta nay đã được thứ tha.
Ta từng lạc lối, nay đã quay về
Ta từng rơi vào bóng tối, nay đã thấy ánh sáng..."
"Ân điển của Chúa, dạy ta biết khiêm nhường,
Cho lòng ta được bình an.
Bao ân huệ này quý giá biết bao,
Từ thuở ta mới bắt đầu tin..."
Berlioz và Harriet siết chặt tay nhau. Trong giai điệu tràn ngập sự thành kính và biết ơn ấy, họ dường như nghe thấy chính mình được rửa sạch, được cứu chuộc và tái sinh.
"Ân điển từ trời, ngọt ngào biết bao.
Tội lỗi của ta nay đã được thứ tha.
Ta từng lạc lối, nay đã quay về
Ta từng rơi vào bóng tối, nay đã thấy ánh sáng..."
Chỉ cần ta còn tin vào tình yêu.
Chỉ cần trong tim vẫn còn yêu.
Chỉ cần ta còn đủ dũng cảm để yêu.
Âm vang vẫn còn ngân trong không khí, dư âm đẹp đẽ ấy chưa kịp tan. Berlioz đứng dậy, không tìm được lời nào diễn tả cảm xúc của mình, chỉ có thể ôm chầm lấy bạn bè bằng vòng tay đầy xúc động.
"Đây là món quà tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được, nhưng người bạn thân yêu của tôi." Giọng anh run run khi ôm lấy Ernst, "Các anh định khiến tôi xúc động đến mức rơi nước mắt sao?"
"Ôi, Charoline..." Nhà soạn nhạc quay sang nhìn cô gái có giọng hát tựa thiên thần, ánh mắt anh sáng rực.
"Công lớn là của Fryderyk đấy, Hector." Charoline cười khẽ, chỉ về phía Chopin đang đứng dậy khỏi ghế đàn. "Không có anh ấy, đâu có bản tổng phổ này. Tôi chỉ góp một phần nhỏ thôi."
"Cô quên rồi sao, Lorraine? Chủ đề chính và phần vĩ cầm đều do cô viết. Tôi chỉ sắp xếp lại đôi chút." Chopin nhẹ nhướng mày, rồi tiến đến chúc mừng Berlioz với lòng chân thành.
Berlioz bật cười: "Ôi, đừng khiêm tốn thế! Chính nhờ sự phối hợp của các bạn mà bản nhạc này mới tuyệt diệu đến vậy. Nhân ngày tôi cưới vợ, hãy chia sẻ cho tôi chút linh cảm khi soạn phần hòa âm này nhé?"
*
Sau khi ôm tạm biệt chú rể, ánh mắt Ernst vẫn không rời khỏi Charoline. Anh thấy nụ cười ấm áp, thấy ánh sáng trong đôi mắt cô, và bỗng nhiên, mọi âm thanh xung quanh đều biến mất.
"...Heinrich?"
Cô khẽ gọi tên anh, giọng nói ngập ngừng, khiến bước chân Ernst khựng lại một thoáng. Nhưng rồi anh chẳng nói gì, chỉ siết tay cô chặt hơn, kéo cô bước nhanh hơn, gần như chạy, biến mất sau cánh cửa mở rộng của nhà nguyện.
Lý trí bảo anh tìm một nơi vắng người.
Con tim lại thôi thúc anh thổ lộ ngay lập tức.
Rẽ qua khóm hồng rậm rạp, Ernst kéo Charoline đi đến dừng lại dưới tán một cây ngô đồng cao lớn. Chung quanh là khu vườn phủ đầy màu xanh của lá, dường như anh đã vô tình đưa cô lạc vào một thế giới yên tĩnh.
"...Heinrich?"
Giọng gọi khẽ của cô mềm mại như khúc hát, khiến từng sợi dây thần kinh trong anh rung lên, tạo thành những âm vang dịu ngọt nhất. Ernst gần như bị nuốt chửng bởi bản nhạc mang tên tình yêu, đến nỗi toàn thân run rẩy, cổ họng nghẹn lại.
"Charoline..." Anh thì thầm, giọng run như gió, "Tôi... tôi có điều rất quan trọng muốn nói với em..."
"Điều gì vậy?"
Giọng anh nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng gió lướt qua tán cây, nhẹ như tiếng nói trong mơ khiến cô phải nghiêng người lắng nghe.
Sự ngỡ ngàng xen lẫn bối rối trong ánh mắt ấy quá đáng yêu, khiến nỗi căng thẳng trong anh tan biến hơn nửa.
Chàng nghệ sĩ vĩ cầm xứ Moravia giơ cây đàn lên vai, đôi mắt xám nâu sâu thẳm khóa chặt lấy ánh nhìn của cô gái. Giọng anh trầm, mềm và quyến rũ như mật ngọt: "Bản nhạc này... chỉ dành cho em thôi, Charoline. Tôi sẽ dùng toàn bộ trái tim mình để chơi cho em nghe."
*
[Tiểu kịch trường · Nhóm chat các nhà soạn nhạc No.1, Op.23]
Thời gian trôi đến ngày 1 tháng 6, sau nửa đêm, nhóm chat của các nhà soạn nhạc bỗng trở nên rộn ràng (phi logic, phi trách nhiệm, hoàn toàn tán gẫu).
[Mozart]: @Beethoven, mau ra đây nào! Hôm nay là lễ đấy!
[Salieri]: ??? @Mozart, gọi Beethoven ra làm gì? Hôm nay chỉ là mùng 1 tháng 6 mà?
[Haydn]: 1/6 chẳng phải Tết Thiếu nhi sao? @Mozart, trong đầu anh lại bay bổng gì nữa đây? Chúng ta đều là "cổ vật" rồi đấy!
[Vivaldi]: Cổ vật á? Vậy thì chúng tôi chắc là cổ vật cổ xưa rồi! Ở đây nên tag thêm @Bach.
[Bach]: Thế là sao hả @Vivaldi?
[Vivaldi]: Ý tôi là, hôm nay thử thay bộ tóc đỏ cho trẻ trung xem? @Bach
[Bach]: ... Xin miễn. Tôi vẫn thích bộ tóc giả trắng của mình hơn.
[Debussy]: Các tiền bối... vẫn giữ tinh thần "thiếu nhi" ghê nhỉ? Nghĩ lại, cách nhau vài thế kỷ rồi, tự nhiên tôi thấy hơi... lạc lõng.
[Ravel]: Đồng ý...
[Strauss]: Đồng ý...
[Mahler]: Đồng ý...
[Mozart]: Này, thưa thầy @Haydn! Tôi thấy đồng chí Beethoven cả đời không cưới vợ hoàn toàn đủ tư cách ăn mừng Tết Thiếu nhi! (chống nạnh cười lớn) @Beethoven triệu hồi đi nào!
[Haydn]: ...
[Salieri]: ...
[Sibelius]: Đề nghị @Mozart inbox riêng @Beethoven, nhắn trong nhóm ông ấy chắc không nghe thấy tiếng thông báo đâu?
[Dvořák]: Ông là ác quỷ à, @Sibelius?
[Grieg]: Ông là ác quỷ à, @Sibelius?
[Salieri]: @Mozart, anh đang tự tìm đường bị đánh đấy!
[Haydn]: @Mozart, hậu quả của việc chọc người khác, tự chịu nhé. Từ giờ, tôi rút khỏi vùng phủ sóng.
[Brahms]: Chờ chút, tôi hơi không hiểu logic này?
[Schumann]: Ghi chú quan trọng: chưa cưới = Tết Thiếu nhi. Hiểu chưa @Brahms?
[Mendelssohn]: Ủa, nếu vậy thì @Brahms @Chopin, hai người cũng phải ăn mừng rồi!
[Brahms]: ... (Tôi đáng lẽ không nên tò mò)
[Chopin]: ... (Nằm im mà vẫn dính đạn. Có lẽ tôi nên hủy buổi hòa nhạc với ai đó thì hơn.)
[Salieri]: ... Tôi không phản bác nổi.
[Haydn]: ... Tôi thấy cũng có lý.
[Handel]: ... Tôi thấy đúng chất kịch.
[Verdi]: ... Tôi thấy buồn cười thật.
[Beethoven]: @Mozart, tuy tai tôi kém, nhưng mắt tôi thì không mù. Trẻ con như anh mới hợp ăn Tết Thiếu nhi đấy.
(ném cả chồng giao hưởng về phía Mozart)
"Chúc mừng lễ nhé! Chơi hết đống này rồi hẵng nói chuyện vui!"
Các vị, làm ơn giám sát anh ta giúp tôi.
[Czerny]: mỉm cườijpg
(ném một đống etude) "Chúc vui! Tập hết thì sẽ hạnh phúc thôi!"
[Liszt]: mỉm cườijpg
(ném thêm cả chồng giao hưởng thơ) "Chúc vui! Đánh xong hết thì đảm bảo vui cực kỳ luôn!"
[Haydn]: (thở dài) "Tết Thiếu nhi vui vẻ nhé, Mozart. Anh chắc chắn là người vui nhất rồi đó. Giờ thì... đi luyện đàn đi."
[Mozart]: ???!!!
*
Về "Bài Thánh ca – Amazing Grace
Amazing Grace (Lòng thương xót diệu kỳ) vốn được viết bởi mục sư người Anh John Newton vào năm 1779. Trong câu chuyện này, Charoline mời Chopin tham gia cải biên, vì thế sự xuất hiện của bản nhạc ấy là hoàn toàn hợp lý. Bài hát đã được thêm vào danh sách gợi ý – và cực kỳ khuyến nghị bạn nghe bản do Reiko hát trong Detective Conan: Tận Cùng Của Sự Sợ Hãi.
Cá nhân tôi cảm thấy khí chất của Amazing Grace rất hòa hợp với không khí lễ cưới, đặc biệt khi có tiếng đàn organ vang lên, khiến mọi thứ càng thêm thiêng liêng và dịu dàng.
Việc Charoline chọn tặng bản nhạc này cho vợ chồng Berlioz mang nhiều tầng ý nghĩa. Đó là lời nhắc nhở dành cho Harriet, mong cô luôn biết ơn tình yêu, đừng để lòng mình nguội lạnh sau khi bước vào hôn nhân.
*
Về cây đàn organ - phong cầm
Điều này hoàn toàn đúng trong lịch sử. Chopin từng theo học đàn organ tại Học viện Âm nhạc Warsaw, dưới sự hướng dẫn của giáo sư Wilhelm Würfel (1790–1832).
Còn việc vì sao trong chương 69 Chopin lại nói mình "không biết chơi", thì có hai lý do: một là, cả đời anh chỉ yêu cây đàn dương cầm; hai là... phần sau xin tạm giữ bí mật.
Với "nhà thơ của phím đàn", có lẽ mọi loại nhạc cụ có bàn phím đều không làm khó được anh.
Nào, chúng ta hãy cùng cúi đầu bái phục các bậc vĩ nhân.
truyenfull,truyenfull vn