Những Ngày Chơi Đàn Và Nói Lời Yêu Cùng Liszt

Lượt đọc: 654 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 110

❊ ❊ ❊

Kỳ thi quốc tế Paganini đã kết thúc từ lâu, sợi dây thần kinh căng như cung đàn của Charoline cuối cùng cũng giãn ra trước khi đứt gãy. Cô nhận ra có lẽ mình đã qua cái tuổi có thể mặc sức khóc lóc, buồn thương như ngày xưa rồi.

Vì buổi phỏng vấn sau cuộc thi, Charoline lại gặp phải ít nhiều rắc rối. Dù là cây đàn Stradivarius mang tên "Liszt" hay chiếc nhẫn ngọc quý trên tay cô, tất cả đều khiến những người xung quanh lập tức dựng lên ăng-ten cảnh giác.

Charoline chưa từng nói dối với gia đình, nên chỉ còn cách im lặng.

Cô trở mình, nằm ngửa trên lớp chăn mềm. Trên mạng xã hội, biểu tượng đại diện của Aurora đã xám đi.

Charoline cố gắng liên lạc với người chị kiêm bạn thân ấy, nhưng mọi tin nhắn, mọi cuộc gọi đều rơi vào khoảng không. Nếu không phải vì biết rõ những điều sâu kín trong lòng Aurora, cùng tin nhắn cuối cùng cô ấy gửi về "đi xa để tĩnh tâm", Charoline hẳn đã nghĩ rằng cô ấy biến mất khỏi thế gian rồi.

Aurora lại trở về Ba Lan dưỡng tâm rồi.

Charoline chợt xoay người bật dậy. Cô nhớ đến lời hứa năm ấy với chàng trai thanh nhã, dịu dàng ấy, cô từng nói sẽ đưa anh về nhà.

Thế nhưng, đến tận khi anh biến mất khỏi thế gian này, cô vẫn chưa thực hiện được lời hứa đó.

Giờ thì Charoline như tìm được một điều đáng để làm. Cô nhanh chóng đặt vé bay từ Berlin đến Paris, vội nhặt vài món đồ ném vào vali, cẩn thận đặt "Liszt" vào hộp đàn rồi chuẩn bị xuống nhà.

Đi ngang qua phòng khách, Charoline dừng lại trước một cây đàn dương cầm.

Đó là chiếc đàn cổ mà cô tình cờ mua được không lâu trước đây, giờ đã được phục chế hoàn chỉnh. Dù trong ngôi nhà này chưa từng thiếu đàn dương cầm, cô vẫn kiên quyết trả tiền mua nó, rồi nhờ người khôi phục nó về nguyên dạng ban đầu.

Ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy nó, Charoline đã không thể kìm được hình ảnh người nghệ sĩ tóc vàng năm xưa ôm lại "người bạn cũ" vào lòng. Cũng nhờ cây đàn Bösendorfer này, cô mới có cơ hội lần đầu tiên cùng anh hợp tấu.

"Đợi em về nhé."

Cô khẽ vuốt lên dòng chữ mạ vàng đã phai theo năm tháng, rồi không lưu luyến nữa, xoay người bước ra khỏi cửa.

*

Cô gái kia, lễ nghi của cô đâu rồi? Từ bao giờ một tiểu thư khuê các lại được dạy đi hôn... mộ của một người đàn ông chưa cưới mình thế này chứ?!

Dù phẫn nộ đến đâu, Chopin cũng chẳng thể làm gì. Không ai nhìn thấy anh, cũng chẳng ai nghe được tiếng anh nói. Khi vừa có lại ý thức, anh đã thấy mình đứng trước chính mộ phần của mình, nhìn chằm chằm vào dòng chữ "CHOPIN" to lớn trên bia mộ.

Cảm giác này hoàn toàn khác khi còn sống. Chopin thấy mình nhẹ bẫng, tự do như gió. Gió không thể cuốn anh đi, vật chất không thể cản anh lại, bệnh tật không còn, anh có thể hít thở thoải mái...

Khoan, hình như giờ anh cũng chẳng cần hít thở nữa.

Thứ nhất, là phong khí thời đại này.

Anh đã phải quay mặt đi không biết bao nhiêu lần vì những cánh tay và đôi chân trần trụi kia. Nếu linh hồn cũng có thể chết, thì lần này anh chẳng chết vì bệnh phổi nữa mà là vì choáng ngất mất thôi.

Ngoài ra, anh còn một điều phiền muộn khác: anh không thể rời khỏi nghĩa trang này. Một linh hồn buồn chán thì có thể làm gì để giải khuây? Vì chẳng có đàn dương cầm, Chopin chỉ còn cách đi dạo quanh toàn bộ nghĩa trang Père-Lachaise.

Anh tìm đến mộ Rossini, chỉ thấy ngôi mộ trống vì hài cốt đã được chuyển đi;

Rồi đến mộ Musset, dù trên bia có khắc nỗi nhớ về hàng liễu, nhưng tiếc là chẳng có cây liễu nào mọc được ở đây (theo hiểu biết ít ỏi còn sót lại trong đầu anh, có lẽ là do khí hậu nơi này không thích hợp).

Anh ngắm đủ loại bia mộ, cuối cùng vẫn cảm thấy bia mộ do chính mình thiết kế, hình nàng thơ ôm đàn hạc khóc than, là đẹp nhất.

Nhưng đi mãi, anh vẫn không thấy mộ của Liszt đâu cả.

"Lorraine?"

Lời gọi ấy chỉ còn là tiếng thì thầm vô thanh. Cô ngồi xuống trước mộ anh, đặt lên đó một chậu pansy đang nở rộ.

"Fryderyk, tôi đến thăm anh rồi đây."

Chopin bỗng mỉm cười, nụ cười sáng rỡ như những đóa hoa khẽ lay trong gió. Anh bước ra khỏi bóng râm, đứng cạnh cô.

"Em đến rồi... vậy là đủ rồi."

Chopin lặng lẽ ở bên cạnh Charoline, nhìn cô nâng niu chiếc lá rơi trên mái tóc, cẩn thận đặt nó trong lòng bàn tay. Hai người vừa ra khỏi sân bay, đất Ba Lan đã ở ngay dưới chân họ. Trong lồng ngực từng trống rỗng của người nghệ sĩ dường như lại vang lên tiếng tim đập rộn ràng như sấm dậy.

"Fryderyk, tôi cứ có cảm giác... như anh đang khẽ vuốt tóc tôi, dỗ dành tôi vậy."

Cô đưa tay lên, chỉ chạm phải một chiếc lá.

Charoline ngắm chiếc lá, khẽ lau nước mắt, mỉm cười nhìn tấm bia mộ: "Fryderyk, tôi tin mọi sự đều có định sẵn. Tôi nợ anh một lời hứa, giờ tôi đến rồi, tôi sẽ đưa anh về nhà."

Chopin thấy vừa ngượng ngùng vừa cảm kích. Từng bảo tàng, từng ngôi nhà kỷ niệm, từng mảng đời sống người dân đều lưu lại bóng dáng của anh, điều đó khiến anh vừa thấy xấu hổ, vừa xúc động.

Đặc biệt là khi Charoline đến một tiệm bánh tên Batida, mua một hộp chocolate nhân hoa hồng hồng phấn, rồi vừa ăn vừa tấm tắc: "Không hổ là món Ludwika dùng để dỗ cậu Chopin nhỏ của chúng ta!"

Chopin gần như phát cáu, suýt hét bên tai cô: "Ludwika không rảnh đến thế! Tôi cũng chẳng hề yếu ớt đến mức phải dỗ như thế đâu!"

"Magical Moment."

Không còn gì nuối tiếc nữa.

Sau khi tham quan xong căn nhà, Chopin bước theo Charoline ra vườn. Cô đi đến gốc cây trước nhà, nhẹ nhàng đặt chiếc lá mang từ Pháp xuống dưới gốc.

"Fryderyk, tôi đã đưa anh về nhà rồi."

Rồi cô giương vĩ, kéo bản 'Polonaise' đầy kiêu hãnh và bi thương. Giai điệu vang lên, trong đó là nỗi nhớ, là trở về, là hòa giải với quá khứ.

Mọi đợi chờ đều đáng giá, mọi gặp gỡ đều là ân huệ.

"Cảm ơn em, Lorraine... anh đã về nhà rồi."

Anh khẽ đặt một nụ hôn chúc phúc lên trán cô, mỉm cười hạnh phúc trước căn nhà trắng nơi tất cả bắt đầu.

*

Gửi đến những thiên sứ nhỏ yêu mến Chopin

Thời gian: Hiện đại

"Chopin" trong "Liszt" không có tuyến tình cảm

Kết thúc này được định sẵn từ khi viết phần cuối chính văn

Musset cuối cùng cũng được nêu tên trong truyện chính, nhưng... khụ khụ

Mọi chi tiết về Ba Lan trong truyện đều là thật

truyenfull,truyenfull vn

Nguồn: heliophilia3.wordpress.com
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sherlor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.