Những Ngày Chơi Đàn Và Nói Lời Yêu Cùng Liszt

Lượt đọc: 634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 72

❊ ❊ ❊

Làn gió nhẹ khẽ len qua những tán lá ngô đồng xếp chồng lên nhau, sắc xanh dịu mơn man như tiếng chuông nhỏ run rẩy ngân lên trong yên tĩnh. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tan ra thành những vệt sáng lung linh, như bức tranh chập chờn của mùa hạ.

Dưới tán cây ấy, chàng nghệ sĩ vĩ cầm trẻ người xứ Moravia được những mảng sáng tối ấy ưu ái bao phủ. Những vệt bóng đổ lên vai, lên cây Guarneri trong tay anh, nhuộm thành những đóa hoa màu khói u trầm.

Ánh sáng, hương hoa và những giai điệu trong veo trên dây đàn hòa quyện, cùng dệt nên một giấc mơ mùa hạ.

Từng nốt nhạc tựa như những cánh bướm thoát kén, sinh ra từ bàn tay trái mạnh mẽ, tinh tế của Ernst, và được dẫn dắt bằng cú kéo cung dịu dàng nơi tay phải. Bầy bướm ấy tung cánh trong không gian, nhảy múa giữa khu vườn bí mật này.

Charoline như bị thôi miên, chìm vào giấc mộng âm thanh anh tạo ra. Những giai điệu trong suốt vờn quanh, khiến cô có cảm giác chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào. Khi cánh bướm của bản nhạc khẽ lướt qua má, cô gần như nín thở – choáng ngợp bởi tình cảm mãnh liệt và kín đáo đang ngân lên giữa những phím đàn.

Giai điệu mở đầu được xây từ những nốt móc đơn chủ đạo, xen kẽ nốt móc kép trang trí, mở bằng hợp âm giai trưởng, tạo nên phần dẫn nhập thanh khiết. Ngay từ nhịp đầu, sự chuyển đổi từ ff sang p đã thể hiện một cảm xúc tinh tế đến kỳ lạ – tự nhiên, chân thành và hoàn hảo.

Ở nhịp thứ ba, chủ đề ẩn hiện bắt đầu xuất hiện. Âm thanh gảy dây từ tay trái vang lên rõ như pha lê, làm nền cho phần hòa âm – tựa như tiếng cánh bướm rung nhẹ, vỡ ra thành những hạt bụi sáng trong không khí, để lại một tiếng thở dài nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Một bông hồng rực rỡ nhất trong mùa hè của chàng nghệ sĩ Moravia.

*

Từ khoảnh khắc anh cất cây Guarneri lên vai, Ernst đã không còn tạp niệm nào khác. Trong anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: "Hãy dùng bản nhạc này để nói thay trái tim mình. Hãy để nàng nghe thấy tình cảm của mình."

Có lẽ từ đêm đầu tiên gặp Charoline tại buổi hòa nhạc của Paganini, cô đã khắc sâu trong tim anh. Từ hôm đó, cảm hứng sáng tác của anh như ngọn núi lửa trẻ bừng cháy không ngừng.

Lần đầu tiên anh gặp một nữ nghệ sĩ có thể diễn tấu Paganini với kỹ thuật tuyệt diệu đến vậy; một người không hề giấu giếm tài năng của mình. Làm sao anh có thể quên được?

Từ giây phút ấy, hình bóng cô mãi khắc trong lòng anh.

Như dòng cảm hứng vô tận, mỗi khoảnh khắc bên cô đều trở nên đáng nhớ. Trong buổi tiệc sinh nhật, khi nghe cô hát bài này, bản biến tấu đã bị bỏ dở bấy lâu trong anh bỗng được đánh thức – như chưa từng bị gián đoạn.

Anh yêu Bach, say mê chủ nghĩa cổ điển, và cũng ngưỡng mộ sự hoa mỹ của Paganini. Anh quen dùng bốn sợi dây của vĩ cầm để viết nên những bản đa âm lộng lẫy, dùng cây Guarneri để diễn tấu mọi cung bậc của cảm xúc, và trân trọng mọi phép màu mà cuộc sống ban tặng.

"Charoline, đó chính là tôi – Heinrich Ernst."

Đôi tay linh hoạt của anh dệt nên giai điệu như đóa hồng nở rộ. Từng nốt nhạc đan xen, thưa dày luân phiên, như những cánh hoa run rẩy mở ra. Những câu nhạc điểm xuyết bằng kỹ thuật gảy dây từ tay trái, tựa giọt sương trong vắt trên cánh hoa, phản chiếu ánh mặt trời.

Charoline hoàn toàn bị mê hoặc.

Cô không kìm được mà tự hỏi khi kéo bản nhạc này, rốt cuộc trong lòng Ernst đang mang tâm tình gì?

Những nốt arpeggio bật lên, nhịp điệu nhanh chậm biến đổi được dẫn dắt một cách vững vàng; những tiếng pizzicato vang lên rắn rỏi lại hóa thành trang sức tinh tế; những âm bội trong đoạn đổi dây liên tục trong legato nghe trong suốt như pha lê... Đây là "Đóa hồng cuối cùng của mùa hạ" hay nhất, xúc động nhất mà cô từng nghe.

"Charoline, em chính là đóa hồng trong mùa hạ của tôi." Chàng trai nói, giọng mang theo chút ngượng ngùng, nhưng sự lãng mạn trong lời vẫn nguyên vẹn. Anh khẽ hỏi, "Tôi có thể có cơ hội... được trân quý em không?"

"Ha–Heinrich... anh... nói gì cơ?" Cô gái lắp bắp, giọng run rẩy, chẳng dám tin vào chính tai mình.

Ernst mỉm cười, chậm rãi tiến lại gần, từng chữ rõ ràng, trịnh trọng, như một khúc thề nguyện:

Một trái tim đang chờ được đáp lại bằng tình yêu.

Một trái tim kinh ngạc đến nỗi quên cả lời nói.

Một trái tim sợ hãi đến mức không thể thở nổi.

*

Phía sau thân cây, Liszt lặng lẽ ẩn mình, chịu đựng nỗi dằn vặt như thiêu đốt. Từ khi nghe thấy tiếng đàn, anh đã cảm thấy chẳng lành.

Khi tưởng tượng Charoline sẽ nắm tay người khác, sẽ được người khác ôm ấp, hôn môi... cơn ghen và phẫn nộ liền thiêu rụi lý trí anh.

Nhưng... anh không thể.

Anh chỉ có thể đứng sau thân cây, trở thành kẻ nghe lén bất lực, chờ đợi phán quyết tàn nhẫn của định mệnh.

*

"Chắc... chắc là có nhầm lẫn gì đó, Heinrich." Charoline lắp bắp, hoảng hốt đến rối loạn. "Thích? Yêu? Tôi? Khoan... để tôi nghĩ lại, chuyện này không phải tôi nghe nhầm sao?"

"Charoline, tôi thích em."

Ernst lặp lại, dõng dạc và rõ ràng, khiến mọi lời phủ nhận của cô đều trở nên yếu ớt.

"Tôi muốn được trân trọng em, cùng em hòa tấu, cùng em du hành, cùng em chia sẻ cuộc đời âm nhạc."

Anh nói ra tất cả những gì trong tim, khẳng định rằng điều cô nghe thấy không phải là ảo giác.

Là việc Ernst đã yêu Charoline.

Đôi môi cô khẽ run, nhưng không phát ra được âm thanh nào. Tâm trí trống rỗng, chẳng biết phải phản ứng ra sao.

Lạy Chúa, một nghệ sĩ vĩ cầm lừng danh trong lịch sử, người kế thừa xuất sắc nhất của Paganini... lại nói rằng anh yêu mình sao?

Mình có gì mà xứng đáng với vinh dự đó?

"Heinrich, tôi không nghi ngờ tình cảm của anh... chỉ là với tôi, điều này quá đẹp, như một giấc mơ vậy..."

Cô sững sờ nhìn anh, nhưng rồi lại bị một câu nói của anh khiến trái tim thắt lại.

"Bản nhạc này không thuộc về tôi, Heinrich." Giọng cô nhẹ và buồn như gió thoảng. "Xin đừng đề tặng nó cho tôi... tôi không xứng đáng."

"Charoline? Tôi nói gì vậy?"

"Heinrich, anh là nghệ sĩ vĩ cầm rực rỡ, độc nhất vô nhị. Rồi sẽ có người mang đến cho anh tình yêu đích thực."

"Còn tôi... chỉ như một vị khách lạc bước trong đời anh, tôi không có tư cách để ở lại."

Tình yêu là sợi dây ràng buộc sâu nhất. Khi chưa thể ổn định, cô làm sao dám dễ dàng đáp lại ai, nhất là một người hoàn hảo như Ernst.

"Heinrich, cảm ơn anh vì đã dành cho tôi tấm lòng quý giá đến thế." Cô nhìn vào mắt anh, ánh nhìn đầy day dứt. "Xin lỗi vì sự yếu đuối của tôi."

"Anh quá xuất sắc... còn tôi lại chẳng đủ can đảm để yêu anh như anh yêu tôi."

"Đừng hỏi vì sao nữa. Xin lỗi anh, Heinrich, thật sự xin lỗi..."

Giọng cô nghẹn lại, gần như vỡ vụn. Lời xin lỗi của cô lan khắp khu vườn, nặng trĩu và bi thương.

Ernst khẽ thở dài, nhẹ nhàng kéo Charoline vào lòng, ôm cô trong một vòng tay đầy kiềm chế và lịch thiệp.

Giữa việc không thể có được cô, và việc chứng kiến sự bất lực của cô, anh vẫn thấy điều sau đau đớn hơn nhiều.

"Vậy thì, Charoline, cho tôi một cái ôm cuối cùng nhé. Tôi sẽ không hỏi nữa. Tình yêu vốn là thế, em có quyền từ chối." Anh thì thầm bên tai cô, giọng khẽ run. "Có phải lời tỏ tình của tôi quá tầm thường, nên mới dễ dàng bị từ chối đến vậy?"

Ernst nói đùa, nhẹ nhàng như một cách xoa dịu, cố gắng làm tan đi nỗi bối rối của cô.

Charoline gần như không cầm nổi nước mắt. Cô hít sâu, rồi khẽ vòng tay ôm lại anh.

"Không... đây là lời tỏ tình đẹp nhất mà tôi từng nhận được. Heinrich, lời tỏ tình của anh đủ khiến bất kỳ cô gái nào khao khát tình yêu cũng phải rung động."

Anh mỉm cười nhẹ, ở nơi cô không thể thấy. Một nụ cười vừa được an ủi, vừa trĩu nặng nỗi buồn.

Charoline à, lời tỏ tình mà em cho là "đẹp nhất", cuối cùng vẫn bị chính người con gái tôi yêu khước từ đó thôi.

Liszt sau khi nghe thấy lời từ chối của Charoline cuối cùng cũng như sống lại. Trong lòng anh dâng lên vô số lần tạ ơn Thượng Đế. Khi tứ chi đã dần có lại cảm giác, khi buổi tỏ tình tan rã, anh lặng lẽ theo sau Charoline, từng bước rời khỏi khu vườn.

Cô nghệ sĩ vĩ cầm thất thểu, dáng vẻ có phần thất thần. Cô như đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, chẳng hề nhận ra có một bóng người áo đen đang âm thầm dõi theo phía sau.

Người đàn ông trong chiếc áo choàng linh mục lặng lẽ bước sau lưng cô. Anh nhận ra, muốn để cô chú ý đến sự hiện diện của mình, e rằng là điều gần như không thể.

Anh khẽ thở dài, rồi cuối cùng dừng lại, cất một tiếng ho nhẹ vang lên giữa không gian yên ắng.

Charoline giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, dừng bước. Ngay khi cô vừa định quay đầu, giọng Pháp trầm ấm, pha chút hài hước quen thuộc vang lên phía sau: "Thưa quý cô đi phía trước, hình như cô làm rơi mất thứ gì rồi?"

Trước mặt cô là chàng nghệ sĩ dương cầm người Hungary đang mỉm cười nhìn cô. Anh khoác lên mình bộ áo choàng thánh khiết, cổ áo và tay áo trắng tinh không vết bụi, mái tóc vàng óng ánh như được dệt từ những tia nắng ấm nhất. Anh xuất hiện giữa khoảnh khắc rực rỡ nhất trong ngày, đẹp đẽ đến mức giống như một vị thần giáng thế.

"Sau bao ngày xa cách, Charoline thân yêu của tôi, chẳng phải chúng ta nên dành cho nhau một cái ôm sao?"

Liszt vừa cười vừa mở rộng vòng tay, chậm rãi bước lại gần cô.

"Franz, đừng nhúc nhích!"

Tiếng cô vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ. Anh hơi sững lại, giật mình làm theo như cô yêu cầu.

"Để tôi chạy đến ôm anh."

Đôi mắt xanh biếc của Liszt mở to, hơi thở khựng lại trước câu nói thẳng thắn ấy. Còn chưa kịp phản ứng, anh đã thấy cô gái nhỏ lao thẳng về phía mình. Cô là người vốn luôn dịu dàng và kín đáo, giờ đây lại bộc lộ sự cuồng nhiệt hiếm thấy, khiến anh hoàn toàn bất ngờ.

Nhưng ngay khi Charoline nhào vào lòng, Liszt đã kịp vòng tay ôm chặt lấy cô. Cô quàng tay qua cổ anh, còn anh siết nhẹ vòng tay quanh eo cô. Dường như thế vẫn chưa đủ, anh thuận theo lực chạy của cô, nhấc bổng cô lên, xoay một vòng trọn vẹn. Áo choàng đen và váy dạ hội của cô hòa quyện, xoắn vào nhau, tung bay thành những đường cong mềm mại của niềm vui và lãng mạn.

Cô ôm chặt lấy anh, tiếng nói run rẩy vang lên bên tai, từng chữ như rơi thẳng vào tim anh.

Khoảng trống trong lòng anh được lấp đầy bởi vòng tay ấy. Trong hương tóc dịu dàng của cô, anh tìm lại được sự bình yên thất lạc bấy lâu. Cuối cùng anh cũng thật sự cảm nhận được rằng mình đã trở về Paris.

"Tôi trở lại là vì cô còn nợ tôi một cái ôm tạm biệt đúng nghĩa. Và để nhắc cô nhớ điều đó... tôi phải quay về thôi."

Anh nhẹ nhàng vuốt lưng cô, động tác mềm mại tựa dòng nước xuân đang ôm ấp vạn vật.

"Tôi nhớ mà, chưa từng quên. Tôi đã viết rõ ràng trong thư gửi anh rồi. Franz... anh muốn tôi thực hiện lời hứa ấy ngay bây giờ sao?"

Cô buông tay, ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng nhỏ nhẹ mà nghiêm túc.

"Không, Charoline... không cần đâu."

Anh đưa tay khẽ chạm vào khóe mắt cô, những ngón tay có vết chai của người nghệ sĩ dương cầm dịu dàng lau đi giọt lệ còn đọng lại.

"Cái ôm ấy... cứ để nó mãi là món nợ nhé."

Bởi vì chỉ khi em vẫn còn nợ tôi một cái ôm tạm biệt, thì điều đó có nghĩa là... em sẽ luôn phải gặp lại tôi.

truyenfull,truyenfull vn

Nguồn: heliophilia3.wordpress.com
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sherlor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.