Hôm nay, trên một diễn đàn bí ẩn nào đó, một bài đăng mới bỗng thu hút hàng trăm lượt bình luận chỉ trong vài giờ.
Người dùng [Mộc Qua]:
Chào mọi người, mình theo dõi diễn đàn đã lâu nhưng vẫn luôn lặng lẽ. Hôm nay lên tiếng vì vừa nhận được một tấm thiệp mời rất lạ, gửi kèm hình nhé.
Mọi người xem thử, có ai cũng nhận được chưa?
[Concert: Encountering]
Thư mời:
Kính gửi quý ôngquý bà:
Nếu ngài có hứng thú, xin vui lòng điền tên vào phiếu hồi đáp kèm theo. Vé sẽ được gửi đến tận nhà theo địa chỉ quý ngài cung cấp.
Nguyện cho người yêu âm nhạc cổ điển được hạnh phúc trong ánh sáng của những thanh âm.
– Chương trình –
– Nghệ sĩ biểu diễn –
Dương cầm: Liszt, Chopin, AẢuora
Vĩ cầm: Paganini, Charoline
Viola: Mendelssohn, Brahms
Cello: Melody
Guitar cổ điển: Gida
Sáo: Tchaikovsky
Đàn hạc & Giọng hát: Agathe
Chỉ huy: Charlotte
Dàn nhạc giao hưởng: Bí mật (họ thích giữ điều bất ngờ)
[Nại Hà]:
Giành được comment đầu tiên rồi!
Mình cũng nhận được thư mời giống vậy nè!
[coco]:
Thêm một người nữa. Nhưng mình vẫn hơi do dự, chưa biết có nên điền không...
[Victor]:
Do dự gì chứ? Tôi điền rồi. Dù thật hay giả thì một buổi hòa nhạc miễn phí kiểu này, gặp được là may mắn lắm rồi!
[Quy Diểu]:
Tôi nghĩ coco sợ bị lộ thông tin cá nhân thôi.
Nhưng mà này, cái diễn đàn này vốn đã kỳ lạ rồi. Nó tự bật lên khi tôi đang lướt web, dùng luôn ID cũ của tôi. Tôi thề là trước đó chưa từng đăng ký ở đây!
[Cá Voi Quân]:
Tôi cũng vậy! Lúc đầu thấy lạ lắm, nhưng mọi người ở đây dễ thương và hay bàn về nhạc cổ điển, nên tôi ở lại luôn.
Mà hỏi thật, đây là diễn đàn cho dân chuyên nhạc à? Hay toàn fan thôi?
[homesama]:
Tôi nghi là có gì đó bí ẩn hơn.
Mọi người để ý chưa, mấy tài khoản có ký hiệu "nhà soạn nhạc" thỉnh thoảng đăng mấy bản thảo rải rác?
Tôi đã xem một bản có ghi "Nguyện vì Chúa mà viết hết mọi chương khúc", phần nhạc đó giống phong cách Bach đến rợn người luôn!
Không biết sao mà nét viết, cách ký hiệu nốt... y như bản thảo gốc của Bach ấy.
[Lâm Hề]:
Cuối cùng cũng có người nói ra rồi!
À mà diễn đàn này không chỉ có mục âm nhạc đâu nhé, còn có cả văn học và mỹ thuật nữa đó.
[Samantha]:
Chính xác!
Còn mấy cái tên trong thư mời ấy... xin lỗi nhưng mình cười chết mất.
[Ninh Quân]:
Thật đấy à?
Mình đoán danh sách này chắc do ai đó tự ghi, mà viết cái kiểu nửa giấu nửa lộ thế này thì đúng là có tâm thật.
[Lục Tiểu Kê bốn hàng lông mày]:
Dù sao đi nữa, ai dám "mượn tên" mấy vị đó để tổ chức concert chắc cũng có thực lực ghê lắm.
Mình đăng ký rồi, mong chờ ngày được nghe Liszt và Chopin đánh đôi dương cầm, còn Mendelssohn và Brahms kéo... viola (xin phép cười lớn một chút).
[Diệc Hao]:
Khoan đã! Có cái tên "Charoline" trong danh sách kìa! Cô ấy là quán quân Paganini đó!
Cô ấy đã hồi phục rồi à? Cô ấy lại có thể chơi đàn sao? Trời ơi, mình phải đi nghe!
*
*
"Các quý ông, buổi hòa nhạc sắp bắt đầu rồi, mọi người sẵn sàng chưa?"
Charlotte mỉm cười rạng rỡ, vung cây gậy chỉ huy trong tay. Bao năm xa cách, được một lần nữa đứng trước dàn nhạc khiến cô gần như rung lên vì hạnh phúc.
Nói xong, cô vui vẻ rời khỏi hàng nhạc công nam, nhập hội cùng nhóm các nghệ sĩ nữ đang tươi cười rạng rỡ.
Cô thật sự muốn gửi một tràng pháo tay cho ai đã chọn bản nhạc ấy, không thể hoàn hảo hơn. Những người đàn ông có thể điều khiển cả dàn nhạc, làm chủ mọi phím đàn và dây cung, nhưng họ chưa từng có dịp... hát một khúc ca chỉ dành cho người họ yêu.
Đặc biệt là với những "người yêu cổ điển" này, lời bài hát lần này có lẽ thật sự hơi táo bạo.
Trong buổi tổng duyệt hôm nay, đám đàn ông chỉ chăm chú vào nhạc cụ, nhất quyết không để phái nữ nghe trước một nốt nào. Mấy người vốn khôn ngoan như cáo, dù có ngượng ngùng đến đâu thì cũng sắp phải lên sân khấu rồi.
Nghĩ đến cảnh người mình yêu sắp đứng trước hàng trăm khán giả, cất tiếng hát vì mình, trái tim các cô gái như muốn nổ tung. Ai nấy đều mong thời gian trôi nhanh hơn, mong màn nhung kia sớm được kéo lên.
*
Ánh mắt háo hức của những người phụ nữ khiến các quý ông cũng có phần bối rối. Trong thời đại mà ai cũng sẵn sàng bộc lộ cảm xúc của mình, các "người yêu cổ điển" ấy dường như cũng được tiếp thêm sức sống, trở nên mạnh dạn và nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
"Liszt, anh thuộc lời chưa đấy?" Paganini liếc sang người nghệ sĩ dương cầm, giọng nói mang theo chút trêu chọc.
"...Chỉ vài câu tiếng Tây Ban Nha thôi mà, tôi học thuộc từ lâu rồi." Liszt đáp lại, hơi bực bội, rồi chuyển mũi công kích: "Này Fryderyk, anh chắc là mình có thể hát ra mấy câu đó chứ?"
Chopin mím môi, nhàn nhạt nói: "So với lo chuyện của tôi, chi bằng ngài nên lo xem hợp âm của Tchaikovsky có bị lệch tông không thì hơn."
Tchaikovsky ngẩng đầu, điềm tĩnh đáp: "Vậy ngược lại, có nên lo rằng Johannes sẽ ngủ gật giữa lúc kéo viola không?"
Brahms lập tức đẩy quả bóng sang người khác: "Felix, từ vị trí tổng chỉ huy tụt xuống thành người đệm đàn bên rìa, anh thật sự không cảm thấy gì à?"
Mendelssohn dừng lại, mỉm cười có chút giả lả: "Xin ngài Paganini chú ý tiết chế cảm xúc khi hát, đừng quá... nồng nhiệt."
Cả nhóm đàn ông nhìn nhau, rồi đồng loạt chọn cách im lặng.
Ừ, nếu nói đến "đả thương bằng lời", thì ở đây chẳng ai thua ai cả.
Đùa thì đùa vậy, nhưng khi nói đến âm nhạc, họ lại là những người nghiêm túc nhất, chân thành nhất.
*
Tấm màn nhung dần được kéo lên, ánh sáng trong nhà hát chậm rãi dịu xuống. Khán phòng im phăng phắc, khán giả nín thở, sợ bỏ lỡ bất kỳ một nốt nào.
Tiếng vĩ cầm mô phỏng âm sắc của đàn organ, hòa cùng tiếng guitar cổ điển mềm mại, mở đầu cho buổi hòa nhạc bằng một khúc chủ đề dài đầy quyến rũ. Tiếng đàn hạc ngân lên như chuông bạc từ xa vọng lại, xen giữa những bè viola và cello trầm thấp, khiến mọi người không thể không chăm chú lắng nghe.
Từ nỗi u buồn vô vọng đến sự gần gũi dịu dàng, rồi bùng nổ trong nhịp điệu nồng cháy. Đây vẫn là tango, nhưng không phải kiểu tango kiêu ngạo và dữ dội, mà là một điệu tango mềm mại, thấm đẫm tình yêu.
Giọng Liszt vang lên trầm ấm, khớp hoàn hảo với chủ đề chính. Dương cầm và vĩ cầm quấn quýt lấy nhau, hóa thành điệu vũ uyển chuyển. Những nốt đàn hạc lấp lánh như ánh sáng rơi trên phím đàn, cello mang đến sắc màu của thời gian, trong khi flute và giọng hát nữ hòa vào nhau thành hơi thở của những kẻ đang khiêu vũ.
Chưa từng có một bản "Por una Cabeza" nào vừa cá tính, vừa say đắm đến vậy.
*
Tối hôm đó, diễn đàn bí ẩn kia lại xuất hiện một bài viết mới, nhanh chóng trở thành "bài hot" chỉ trong vài phút:
"Bàn về nỗi tiếc nuối của những ai không nghe buổi hòa nhạc này, và tặng kèm: Một đêm ăn đủ 'cả tấn cẩu lương.'"
[HOÀN TOÀN VĂN]
truyenfull,truyenfull vn