Khi hai kẻ yêu nhau chìm đắm trong hơi thở của tình yêu, trong mắt họ chỉ còn có nhau, vạn vật xung quanh đều trở nên thừa thãi. Đến khi đôi môi tách rời, khúc nhạc dịu êm tan dần, chỉ còn lại những hơi thở gấp gáp đầy lưu luyến.
Thời gian như đã bị quên lãng. Nụ hôn này được chờ đợi quá lâu, lâu đến mức đối với tâm hồn khô cạn mà nói, chẳng khác nào một cơn mưa rào ban ơn của trời.
Dù trong người mang nửa dòng máu Đức, dù đã sống một mình ở nước ngoài nhiều năm, nhưng tận sâu trong cốt tủy, Charoline vẫn là cô gái phương Đông với sự e dè kín đáo. Trước cách thể hiện tình cảm nồng nhiệt ấy, cô vẫn không tránh khỏi mặt đỏ tim đập.
Đã từng chứng kiến vô số cảnh người khác hôn nhau thắm thiết, tưởng rằng mình đã đủ bình tĩnh để không chút xao động, vậy mà đến khi thật sự trải qua nụ hôn của tình yêu, cô lại dễ dàng tan rã không còn sức chống đỡ.
"Em có cảm nhận được tấm lòng của anh không, cô gái bé nhỏ của anh..."
Trong đôi mắt Liszt xoay chuyển như chứa ngàn vạn vì sao. Giọng nói anh khàn khàn vì hơi thở gấp, nhưng lại quyến rũ như rượu thần tuôn chảy trong chiếc cốc vàng của Dionysus.
"Chúa là người chứng giám, Charoline, anh khao khát em đến nhường nào."
Ngồi trên người chàng nghệ sĩ dương cầm, chỉ dựa vào đôi tay quàng qua cổ anh để giữ thăng bằng, cô nghệ sĩ vĩ cầm bị hơi thở nóng bỏng và những lời nói như thiêu đốt ấy làm cho mê loạn. Cô biết mình đã hoàn toàn chìm đắm trong tình cảm của anh. Vì chút kiêu hãnh cuối cùng của thiếu nữ, cô lại lần nữa nhào vào lòng anh, giấu gương mặt mình nơi bờ vai rộng lớn.
Chỉ để giữ lại chút thể diện, không muốn anh thấy dáng vẻ mềm nhũn của mình.
"Đủ rồi, Franz... em biết rồi. Anh cũng biết lòng em rồi. Vậy nên, xin anh, đừng nói nữa..."
Bên tai truyền đến tiếng rên khe khẽ như mèo con, hơi thở mỏng manh của cô phả ra lại giống như sự mê hoặc khiến người ta không thể dừng lại. Nhưng chính lời van nài ấy lại khiến chàng trai cảm thấy thỏa mãn và hạnh phúc. Anh không tiếp tục trêu chọc nữa, chỉ cúi đầu, dùng cằm cọ nhẹ lên mái tóc cô.
"Ồ, đúng là sự e dè của người phương Đông... Cô gái của anh, em khiến anh thật rối trí." Liszt nheo mắt, giọng nói ẩn chứa dư âm ngọt ngào sau cơn đắm say, nhưng vẫn không chịu buông tha cô: "Người chê anh nói vòng vo là em, người lại không cho anh nói thẳng cũng là em. Vậy anh phải làm thế nào đây?"
Charoline nghe ra trong giọng anh là ý trêu ghẹo, liền siết chặt tay quanh cổ anh, giọng vừa hờn vừa ngượng: "...Giờ thì, anh – không – được – nói – nữa."
Người nghệ sĩ dương cầm giả vờ nghẹt thở, sau màn trình diễn hoàn hảo là một tràng cười sảng khoái. Anh như vừa tìm được cách giành lại thế chủ động, nắm quyền trò chơi trong tay.
"Không công bằng chút nào, tình yêu của anh. Khi nãy em còn hăng hái tra hỏi anh, giờ lại cấm anh mở miệng. Em định điều khiển anh sao? Nếu em chịu đổi họ, anh tình nguyện để em điều khiển cho đến tận lúc cái chết đến."
"Anh quá đáng rồi đấy, Franz." Charoline ngẩng đầu, cau mày nhìn anh, rồi thở dài, "Được thôi, anh muốn nói tiếp gì nữa, em nghe đây."
Nhận ra mình đã lỡ lời, Liszt lập tức đứng dậy, ôm lấy cô, cao giọng nói: "Chỉ là một sự hiểu lầm. Anh xin lỗi, đáng lẽ không nên hỏi như thế. Anh chưa từng nghi ngờ em và anh ta."
"Franz..." Cô thôi vùng vẫy, giọng mềm xuống.
"Charoline, anh biết mà. Chiếc khăn đó vốn là để tặng anh, đúng không?" Anh nhìn sâu vào mắt cô.
"Anh... sao biết được?"
"'F' không chỉ là Fryderyk, nó cũng có thể là Franz, đúng chứ? Mà với tính cách của Fryderyk, tặng anh ấy nhạc của Beethoven chắc hẳn là một thảm họa."
"..."
Phu nhân d'Agoult đã cố ý "vô tình" tiết lộ chuyện đó trước mặt Liszt, hẳn là muốn gieo mầm nghi ngờ giữa hai người. Nhưng dù cô ta có khéo léo đến đâu, chính đương sự lại dễ dàng nhìn thấu mọi chuyện.
"Thế mà anh còn dám giận em?"
"Ồ, đó là chiếc khăn thuộc về anh mà. Em đem quà sinh nhật của anh tặng cho người khác, anh không được giận sao?"
"Chính anh nói đó là chuyện ngoài ý muốn mà. Em đã tặng anh cây bút máy sau đó rồi còn gì?"
"Người đang yêu ai chẳng hay ghen vu vơ, Charoline. Anh chỉ thấy hơi bất công thôi. Và đừng tưởng anh không biết, Fryderyk cũng có một cây bút giống hệt đấy."
Người nghệ sĩ dương cầm lại bắt đầu màn "đòi kẹo", khiến cô nghệ sĩ vĩ cầm phì cười. Anh thật chẳng khác nào một đứa trẻ.
"Xin hỏi ngài Franz đáng kính, có phải ngài đang ghen không?"
Liszt bĩu môi trước mặt cô, phô bày hết thảy cảm xúc chân thật nhất. Charoline nhìn thấy dáng vẻ đó liền mềm lòng, khẽ nói,
Người nghệ sĩ dương cầm nhận ra, cô gái chơi vĩ cầm này luôn có thể bất chợt nói ra những lời đẹp nhất thế gian. Anh không nghĩ thêm gì nữa, chỉ thuận theo con tim, ôm lấy cô và xoay tròn trong vòng tay.
"Không."
"Cây đàn... cây vĩ cầm sẽ bị chạm trúng rồi rơi mất đấy!"
"Thì có sao đâu?"
"Đó là cây Stradivarius thật mà!"
"Nhìn anh này, em yêu. Nếu hỏng, anh sẽ đi mua cho em cây khác."
"..."
Người nghệ sĩ dương cầm đang ôm lấy người mình yêu, quay vòng vòng giữa phòng, rõ ràng đã quên mất rằng để tìm được cây đàn Stradivarius ấy, anh đã phải vất vả đến mức nào.
*
Tại nhà Chopin.
Người nghệ sĩ dương cầm Ba Lan đang ngồi bên bàn, tỉ mỉ chỉnh sửa bản nhạc của mình. Việc hai người bạn bất ngờ xuất hiện dường như đã thành chuyện quen thuộc, đến mức anh chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn điềm nhiên lật giở từng tờ giấy.
"Vậy... hai người đến tìm tôi có chuyện gì?"
Người nghệ sĩ dương cầm Ba Lan khẽ nheo mắt, ngồi thẳng người lại.
Chopin đang mở ngăn kéo định lấy gì đó, nghe thế liền khựng lại. Anh ngẩng đầu, ánh mắt chạm ngay vào đôi mắt sáng rực của người bạn vừa dứt khỏi cái nhìn say đắm dành cho người yêu.
Anh lập tức đóng ngăn kéo lại, hai tay đan vào nhau, chống cằm, bình thản hỏi: "Ừm, chúc mừng hai người. Rồi sao nữa?"
"Fryderyk, tha lỗi cho anh ấy nhé, hôm nay... có hơi khác thường một chút." Charoline vừa bước về phía phòng trà, vừa nhẹ giọng nói.
"Hoàn toàn đồng ý." Chopin liếc Liszt, lạnh nhạt phụ họa.
"..."
Đáp lại Liszt là hai cú ném bông lau đầy chán ghét.
*
"Không thấy mình hơi quá đáng à, Franz?" Khi Charoline vừa đi khỏi, Chopin mở đầu bằng giọng mỉa mai đặc trưng.
"Tình yêu khiến người ta say đắm. Chỉ cần cô ấy thấy hạnh phúc là được. Còn anh, lúc nào cũng bình thản quá, nên tôi phải... khuấy động một chút chứ." Liszt mỉm cười, thản nhiên ngồi xuống đối diện.
"Thật hợp lý đấy. Ngài Franz lừng danh, người có sức hút khiến cả thế giới khuỵu gối, có phải ngài quên rằng người bạn đáng thương của mình vẫn cô đơn lẻ bóng không?" Chopin nhếch môi, "Bình thản à? Đừng quên, chính tôi là người nhắc Charoline nhận ra tình cảm của cô ấy dành cho anh đấy."
Chàng trai Ba Lan rốt cuộc cũng được thấy gương mặt sững sờ của người bạn Hungary mà anh mong chờ.
Liszt không hề nao núng, anh bật dậy, khởi động các ngón tay, lớn tiếng nói: "Ôi, Fryderyk thân yêu, hôm nay muốn nghe bản nào? Liszt xin hân hạnh phục vụ!"
Chopin nở nụ cười lạnh, giơ tay chỉ thẳng vào chồng bản nhạc trên đàn. "Tác phẩm mới đấy. Tôi muốn nghe cách anh diễn giải nó."
"Tuân lệnh ngài."
Nhưng dần dần, Chopin bắt đầu cau mày. Anh vừa định mở miệng, thì Charoline bưng trà đến.
Cô nhẹ đặt khay xuống bàn, mỉm cười đưa tách trà cho Chopin: "Có vẻ hai anh đang trò chuyện rất vui? Mời anh, Fryderyk."
Chopin nhận lấy, nhịn không nổi mà nghiến răng nói: "Làm ơn đuổi con quỷ này khỏi đàn dương cầm của tôi đi, Charoline! Cứu lấy đôi tai tôi với! Nocturne của tôi đâu có ngọt lịm đến thế này!"
"Nocturne của tôi không cần tình yêu như thế này!"
...
"Fryderyk, nhanh lên nhé!" Charoline ló đầu từ cửa giục.
"Lorraine, tôi thu dọn chút đồ rồi ra ngay." Chopin ngẩng đầu, mỉm cười dịu dàng.
"Vậy bọn tôi đợi anh dưới xe ngựa nhé?"
"Ừ, tôi xuống liền."
Tiếng bước chân cô xa dần. Nụ cười dịu dàng trên gương mặt Chopin cũng chậm rãi phai đi. Anh mở ngăn kéo, lấy ra một mảnh giấy nhỏ được xé cẩn thận.
Không có đường nét khuôn mặt, nhưng chỉ cần thoáng nhìn là biết ngay người trong tranh là ai.
Đó là món quà Delacroix gửi đến vài hôm trước, được cắt thẳng từ cuốn sổ phác họa của anh ta.
"Thật tiếc, tôi chỉ vẽ được đến đây. Sau đó dù cố thế nào cũng không thể tái hiện lại cảm giác này nữa." Người họa sĩ đã nói như thế, có chút nuối tiếc.
Chopin vẫn nhớ lúc ấy, anh cười, đáp: "Eugène, thế này là đủ rồi."
Ký ức khép lại. Anh khẽ vuốt ngón tay lên cây vĩ cầm trong bức tranh, rồi đi đến giá sách, lấy ra chiếc hộp đựng bản nhạc của mình.
Khép nắp lại, sắp xếp gọn gàng, anh hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhõm bước ra khỏi phòng.
Thế này là đủ rồi.
truyenfull,truyenfull vn