Những Ngày Chơi Đàn Và Nói Lời Yêu Cùng Liszt

Lượt đọc: 539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 111

❊ ❊ ❊

Đó là một màu lam ngọc huyền ảo, giống như những viên lưu ly đổi sắc theo ánh sáng trong phòng, khúc xạ ra muôn tầng sắc mộng. Người đàn ông nằm trên giường dường như không dám tin rằng mình lại có thể nhìn thấy thế giới ngoài bóng tối thêm một lần nữa. Anh chớp mắt liên tục, như muốn xác nhận hết lần này đến lần khác rằng khung cảnh trước mắt là thật.

Trong gương, anh nhìn thấy chính mình.

Mái tóc vàng óng như nắng, làn da mịn màng sáng bóng, gương mặt tuấn tú tự tin, dáng người cao ráo và tao nhã. Đó là Franz Liszt, ở độ tuổi hai mươi, là "vị Vua Dương cầm."

Niềm hân hoan trên gương mặt anh lập tức tan biến, thay vào đó là sự bàng hoàng.

Bên ngoài không phải cầu thang lên xuống, mà là một hành lang dài trải thảm Ba Tư đỏ thẫm, những chùm đèn pha lê tinh xảo treo lơ lửng, lần lượt sáng lên, từ gần đến xa, ngay khoảnh khắc anh mở cửa.

Anh khẽ nhếch môi cười gượng. Gặp gỡ "lịch sử" còn chưa đủ, giờ đây bản thân lại được lịch sử "gọi về" sao?

Hít một hơi thật sâu, Liszt đóng cửa phòng, bắt đầu men theo hành lang dài tìm lối ra. Một tòa lâu đài tráng lệ như cung điện ư? Cả đời anh nào có thiếu những nơi như thế.

Tấm bảng trống trên cánh cửa đối diện cũng hiện ra hàng chữ mờ nhạt, tinh tế vô cùng: "F. Chopin (1810–1849)".

"...Quỷ tha ma bắt, sao lại không phải Fryderyk chứ!"

"Bình tĩnh nào, anh yêu," Người phụ nữ với mái tóc búi gọn gàng cất tiếng, giọng nói ôn hòa, "Ai xuất hiện trong tòa lâu đài này đều là điều đáng mừng mà."

Cô đứng dậy đón lấy vị khách, chiếc váy dạ hội sang trọng khiến dáng vẻ cô càng thêm thanh nhã.

"Ngài là Franz Liszt, phải không? Tôi là Charlotte Mendelssohn, vợ của chủ nhân tòa lâu đài này. Tôi nghĩ ngài chắc hẳn biết chồng tôi?"

Liszt đứng sững nơi bậc thang, đầu óc anh như bị bao phủ bởi hàng loạt thông tin dồn dập.

"V–vâng, tôi biết anh ấy... Felix là bạn tôi."

Lưỡi anh như vướng lại trong cổ họng. May mà năm xưa anh từng hoạt động ở Weimar, kịp thời nhặt lại chút tiếng Đức, nếu không giờ e rằng chẳng thể đối đáp được.

"Hừ, bạn ư?" Mendelssohn nhướng mày, nói bằng giọng mỉa mai: "Là bạn mà lại dẫn Wagner đến thăm Schumann, đến trễ không nói, còn hùa theo hắn nói xấu người vừa qua đời như tôi à?"

"Chúa làm chứng!" Liszt trừng mắt, "Tôi không làm những chuyện như vậy!"

Mendelssohn im lặng một lát, rồi khẽ hỏi: "Công chúa Caroline Sayn-Wittgenstein là người ngài từng muốn gọi bằng 'vợ' đúng không?"

"Anh đang nói gì vậy?" Liszt cao giọng, "Cả đời tôi chỉ có một người vợ, là Charoline!"

lRất tốt. Xem ra, ngài không phải Liszt trong lịch sử mà sách vở ghi chép. Chúng ta ở cùng một thời không, Franz. Chào mừng ngài đến với thế kỷ XXI."

"Lại đây đi, ngài Liszt. Dùng cà phê hay trà?" Charlotte mỉm cười, chỉ chỗ bên cạnh chồng. "Những điều ngài đang thắc mắc, chúng tôi sẽ từ từ giải đáp."

*

Sau khi nghe hết lời giải thích của Mendelssohn, Liszt cuối cùng cũng sắp xếp được mọi thứ trong đầu.

Mọi chuyện thật ra không phức tạp: anh được đánh thức lại trong hình hài tuổi trẻ, có nghĩa là được ban cho một lần sống thứ hai.

Trong tòa lâu đài này sẽ còn nhiều nhạc sĩ khác lần lượt hồi sinh.

Liszt chợt nhớ đến những manh mối trong chiếc hộp bí ẩn, đôi mắt anh sáng rực lên.

"Felix, ở thời đại này... còn có Charoline không?"

Sự mong đợi trong giọng anh khiến Charlotte bật cười khe khẽ, còn Mendelssohn thì khẽ khựng lại, thở dài đáp: "Có. Cô ấy vẫn ở đây."

"Cô ấy ở đâu? Tôi phải đi tìm cô ấy ngay!"

Mendelssohn im lặng nhấp một ngụm cà phê, đứng dậy rút ra từ tủ một xấp giấy ném cho Liszt.

Liszt nhìn sơ qua, thấy ngoài vài giấy tờ tùy thân và một tấm thẻ đen ra, còn lại là một tập tài liệu trông như quy trình của một cuộc thi.

"Giấy tờ này tôi hiểu, nhưng tấm thẻ này và đống giấy trắng này là gì vậy?"

"Tấm thẻ đó coi như là tiền đi, thời đại này không ai mang theo tiền xu nữa, anh có thể dùng nó đổi ra bất kỳ loại tiền tệ nào, hoặc quẹt thẻ khi cần thanh toán. Phần này tôi sẽ dạy anh kỹ hơn sau.

Mendelssohn nói một hơi dài khiến Liszt choáng váng. Anh ngập ngừng: "Khoan... chẳng phải tôi đang muốn tìm Charoline sao?"

"Ngài Liszt thân mến," Mendelssohn nghiêm túc đáp, "Tôi phải làm giấy tờ hợp pháp, duy trì hoạt động của lâu đài, phát tiền cho các vị để không ai chết đói, tôi cũng rất cực đấy. Cho nên, chuyện tìm người ấy à, tự lo nhé? Dù sao cũng nể mặt ngài là Franz. Chứ nếu là Wagner... hừ, mặc kệ hắn chết đói cũng được."

Liszt bỗng rùng mình ớn lạnh.

Charlotte khẽ gõ ly nhắc nhở: "Felix, giữ lễ. Bình tĩnh."

Liszt lập tức hiểu ra. Anh bật dậy, ánh mắt bừng sáng: "Dương cầm... tôi cần một cây đàn dương cầm!"

......

Âm thanh du dương của dương cầm vang khắp ngôi nhà.

Giai điệu Chopin qua tay "vị Vua Dương cầm" trở nên say đắm đến mức khiến người nghe không nỡ tỉnh giấc.

"Phải, đúng rồi Franz, với nghệ sĩ dương cầm thì khác biệt là rất lớn đấy. Cứ quen dần đi, thuần phục chúng đi."

Sau một lúc chơi, các bản nhạc của Chopin bắt đầu mang chút "vị Liszt".

"......"

Tiếng đàn dần quay lại đúng chất Chopin. Felix nhấm nháp cà phê, ngả người trên ghế, vẻ mặt đầy mãn nguyện.

"Anh thật xấu tính, Felix. Cô gái ấy vừa đoạt giải vô địch Paganini, tìm cô ấy đâu có khó với anh."

"Em yêu à, ngoài Chopin thật, anh còn biết tìm ai khác để nghe Chopin nữa đây? Chỉ có Liszt, khi anh ta đánh đúng theo bản nhạc, mới có thể biến thành một người khác hoàn hảo như thế."

"Đó không phải là bắt nạt. Ai bảo anh ta tỉnh dậy sớm hơn Fryderyk chứ? Anh nhớ tiếng đàn của anh ta lâu rồi. Hơn nữa, em không thấy quán quân Chopin mới xứng với quán quân Paganini sao?"

"Em thấy quán quân Liszt cũng được mà, Tchaikovsky thì càng hay?"

"Vợ à, im nào."

*

Trong những ngày Liszt làm quen với cây đàn dương cầm hiện đại, Mendelssohn và Charlotte thỉnh thoảng lại dạy anh về thế giới mới này.

Mendelssohn vừa "ăn" nguyên một phần cơm chó chua xót nhớ lại vẻ mặt ngớ ngẩn của mình lần đầu thấy mấy thứ đó, thở dài nghĩ: Sống lâu thật có lợi.

Khi nhìn tài xế đưa Liszt ra ga Berlin Đông, Felix thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.

"Felix, em phát hiện vài vấn đề nghiêm trọng..." Charlotte lên tiếng.

"Vấn đề gì nữa?"

"Thứ nhất, Franz tuy nói được tiếng Đức, nhưng ở Warsaw người ta nói tiếng Ba Lan, còn anh ấy thì hầu như không biết tiếng Anh. Ừm... bên đó có phổ cập tiếng Pháp chứ?"

"......"

"......"

"Thứ ba, nếu chúng ta đi đón Franz, đúng hôm đó mà Fryderyk lại tới thì sao?"

Ôi, độc giả thân mến, hãy cùng chắp tay cầu nguyện:

Cầu cho Liszt đáng thương, người vẫn vô tư nghĩ mình sắp dự thi bình an vô sự!

Và cầu cho toàn bộ thí sinh Cuộc thi Chopin năm nay, những người sắp phải đối mặt với "vị ma vương từ trên trời rơi xuống" giữ vững tinh thần!

*

[Gửi đến những người yêu Liszt nhỏ bé]

Câu chuyện này nối tiếp phần chính sau khi kết thúc.

Phần hiện đại chính thức xuất hiện, nhưng chưa phải mở đầu toàn bộ hiện đại.

Cốt truyện hiện đại được phân bổ xen giữa các phần của từng nhạc sĩ.

truyenfull,truyenfull vn

Nguồn: heliophilia3.wordpress.com
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sherlor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.