Nơi Bầu Trời Và Đại Dương Gặp Gỡ

Nơi Bầu Trời Và Đại Dương Gặp Gỡ

Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở đầu

❊ ❊ ❊

Thời gian ấy, thiếu nữ tuyệt đối không phải một thiên sứ thuần khiết, mà là một chiến binh dũng cảm và tuyệt vọng.

Thiếu nữ ấy chưa từng lên máy bay chao lượn giữa không trung để đến thăm đất nước xa lạ bên kia bờ biển. Cô không thể tin được rằng trái đất hình cầu và đang quay, không thể tin rằng trên thế giới, ngày và đêm cùng song hành tồn tại.

Nhưng thiếu nữ biết, Một ngày nào đó, mình sẽ một mình đi tới đó.

Không, nói đúng hơn, cô phải đi tới đó.

“Nếu có một người mà mình rất rất thích, và mình rất rất muốn được gặp người đó, liệu người đó có xuất hiện trong giấc mơ của mình không anh?”

Khi thiếu nữ hỏi, cậu thiếu niên gật đầu quả quyết và nói:

“Với anh thì không chỉ xuất hiện trong giấc mơ mà còn hiện ra trong đời thực nữa. Còn rất thường xuyên nữa cơ. Em có biết tại sao lại thế không?”

“... Em không biết.”

“Em muốn biết không?”

“Có ạ.”

“Vậy anh giải thích cho em nhé.”

“Vâng.”

Lúc đó, bàn tay trái của thiếu nữ đang nằm trong bàn tay phải của cậu thiếu niên, bàn tay phải nằm trong bàn tay trái, nắm chặt lấy tay nhau.

Giữa họ là một cây phong già. Hai người đang nắm lấy tay nhau và ôm lấy thân cây. Hay là thực ra, cây phong đang ôm lấy họ.

“Đó là vì, những hạt tâm hồn của bé Lá đã bay lên bầu trời, nhanh hơn ánh sáng, nhanh hơn âm thanh, tới bên người em muốn gặp và gõ lên cánh cửa trái tim người đó, em ạ.”

“Thật à anh?”

“Thật.”

Thiếu niên ngước nhìn ngọn cây phong đang xòe rộng cành lá hướng lên trời xanh và nói:

“Anh đã từng nghe thấy rất nhiều lần. Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng gõ cửa cộc cộc. A, đến rồi đến rồi - anh nghĩ. Rằng người đó đã tìm đến với anh.”

“Anh tỉnh dậy giữa đêm à?”

“Có lúc tỉnh dậy, có lúc không. Nhưng dù không tỉnh giấc, anh vẫn nhận biết được rằng người đó đã đến, thật kỳ diệu phải không em? Còn một chuyện kỳ diệu hơn cơ. Đó là, vào khoảnh khắc ấy, hạt tâm hồn anh sẽ lập tức bay đến bên cạnh người đã gõ cửa trái tim mình đấy.”

Thiếu nữ cũng ngẩng lên nhìn trời. Những cụm mây nhỏ đang cuồn cuộn trôi, như thể đang đuổi theo thứ gì. Thiếu nữ nghĩ, mặt đất đang bình yên thế này, vậy mà trên trời gió lại thổi lớn đến thế.

“Chuyện vừa rồi là do anh Igarashi nghĩ ra đúng không?”

“Đúng thế. Em có tin không? Nếu em tin, chuyện đó sẽ là sự thực, nếu em không tin...”

“Thì chuyện đó sẽ thế nào ạ?”

“Thì chuyện đó sẽ chỉ là một chuyện bịa đặt, tào lao. Thật và giả chỉ cách nhau gang tấc. Thế nào? Bé Lá tin điều anh nói chứ?”

“Em tin.”

Từ đó, thiếu nữ tin vào sự tồn tại của “những hạt tầm hồn bay trong không khí”. Giờ đây, khi đã là người lớn, cô vẫn tin. Dù hiện tại, khi đã trưởng thành, đã hiểu rằng dù có thích một ai đó bao nhiêu, có muốn gặp người đó đến đâu, có hết lòng nhớ thương người đó đến thế nào, người ấy cũng sẽ không xuất hiện trong những giấc mơ, càng không thực sự đến bên mình, thiếu nữ vẫn tin như thế.

Dịch giả: Vương Hải Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.