Nơi Bầu Trời Và Đại Dương Gặp Gỡ

Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Mèo ăn vụng và bác du mục

❊ ❊ ❊

“Con về rồi đây ạ.”

Cùng lúc cánh cửa phòng được mở ra, giọng nói thanh thoát của Nanako bay tới. Khoảnh khắc ấy, bầu không khí trầm lặng buổi hoàng hôn vốn tích tụ dày đặc trong phòng dường như đã nhẹ nhàng bay theo cửa sổ ra ngoài hết.

“Con về rồi đó à.”

Lúc đó, tôi đang chuẩn bị bữa tối. Vừa lau tay vào tạp dề, tôi vừa chạy ra chỗ tủ đựng giày để đón Nanako.

“Chào con, Nana. Hôm nay con về sớm thế.”

“Con chạy từ cầu thang lên đấy.”

Tòa chung cư mà chúng tôi chuyển đến ở từ mùa xuân năm kia này có năm tầng, phòng của chúng tôi nằm ở đầu hồi tầng ba.

“Giỏi quá. Con chạy từ tầng một lên à?”

“Vâng, chạy một mạch hai tầng ạ.”

Lẫn với giọng nói đang điều hòa nhịp thở của con bé là tiếng máy giặt, và tiếng tay buông đôi giày xuống sàn “Bịch” một tiếng. Sau đó, cả căn phòng vang lên tiếng bước chân khỏe khoắn.

Bây giờ, tôi vẫn còn có thể đoán biết được tâm trạng của Nanako bằng cách lắng nghe tiếng bước chân ấy. Hôm nay ở trường chắc con bé có gì đó vui. Hôm nay có việc gì đó khiến con bé hơi khó chịu. Hôm nay “Không có gì đặc biệt cả mẹ ạ”. Hôm nay “Vẫn bình thường như mọi khi ạ”. Nhưng, không sớm thì muộn, ngày đó sẽ đến. Ngày mà con bé cố nói chuyện bằng một giọng vui vẻ, chạy nhảy để tạo ra tiếng bước chân khỏe khoắn, để giấu tôi tâm trạng của bé và những chuyện đã xảy ra ở trường... Sớm hay muộn, ngày đó rồi sẽ đến. Giống như tôi ngày xưa đã từng vậy.

“Lớp học thêm thế nào con?”

Vừa quay trở lại bếp để tiếp tục chuẩn bị bữa tối tôi vừa hỏi. Vì hôm nay là ngày con bé tới lớp học thư pháp sau khi ở trường về.

“Con được đóng dấu hoa[1] mẹ ạ. Lát con cho mẹ xem.”

Nanako vừa trả lời vừa mở tủ lạnh, lấy ra hộp nước táo. Tôi lấy cốc thủy tinh cho Nanako, thầm nhớ lại một buổi học thư pháp tháng trước cô giáo đã yêu cầu các học sinh viết chữ Hán mà các em thích nhất, con bé đã viết chữ “mẹ” và mang thành quả về cho tôi xem.

“Con đói chưa?”

“Đói cồn cào rồi ạ. Mẹ ơi, cơm tối nay có gì thế?”

“Không biết là món gì nhỉ. Con đoán thử đi.”

Nanako nhón chân lên, hết nhìn cái thớt lại nhìn đôi tay tôi, rồi cất tiếng nói như một quả bóng giấy đã căng phồng: “ừm ừm, là cái gì nhỉ?”

Bắp cải thái sợi, đặt trong rổ cho ráo nước. Trong đĩa có hành lá, nấm, và konnyaku[2] bằm nhỏ. Giờ tôi đang thái mỏng nấm hương và gừng đỏ. Tôm và mực đang ở trong tủ lạnh. Hỗn hợp bột với tỷ lệ sáu phần bột mì và bốn phần bột năng, trộn với nước dùng cá ngừ cho tới khi mềm như dái tai đang nằm trong tô. Bí quyết ở đây là cần trộn bột này hai tới ba tiếng trước rồi để nguyên đó. Công thức này là do một người bạn ở Kyoto chỉ cho tôi.

“Con biết rồi! Là món Okonomiyaki[3]! Phải không mẹ?”

“Chính xác!”

“Tuyệt quá!”

Okonomiyaki là một trong các món ăn ưa thích của Nanako, gần đây tôi làm món này đã lên tay hơn trước nhiều. Bánh giờ có hình “tròn xoe như trăng rằm” trên mặt chảo nướng. Tôm và mực thì được rắc thành hình chú thỏ.

“Con có bài tập về nhà không?”

“Có ạ. Con có một trang bài tập luyện chữ Hán và bài tập môn tự nhiên.”

“Thế con đi làm xong trước một môn đi. Làm xong thì ra ăn nhé.”

“Dạ.”

Vừa trả lời như hát, con bé vừa tiến về phía chiếc bàn học nằm trong căn phòng bốn chiếu rưỡi ở bên trong. Chợt con bé “A” lên một tiếng, rồi chạy như bay trở lại phía bếp.

“Mẹ ơi! Số thứ sáu của tạp chí Gió chuyện được chuyển tới rồi!”

Hai tay con bé xếp chéo lên nhau, ôm cuốn tạp chí vào ngực. Trông con bé đáng yêu tới mức tôi chỉ muốn ôm chầm lấy. Tới mức tôi luôn cảm thấy có lỗi vì đã một mình độc chiếm sự đáng yêu này.

“Hôm nay, mẹ tới nhà xuất bản và được tặng một cuốn mang về. Sách mới ra lò, còn nóng hổi luôn. Không biết chừng Nana là độc giả đầu tiên của số này đấy.”

“Trong này có tranh mẹ vẽ phải không? Sẽ có hình mèo ăn vụng hả mẹ?”

Nanako nói, tay sốt ruột lật từng trang từng trang, giữa chừng bé dừng lại, kêu lên: “A, đây rồi!”

“Chú mèo ăn vụng này có đôi mắt và cái đuôi cong nhìn đáng yêu quá.”

Bé đè ngón tay lên bức tranh mèo tôi vẽ, vừa chỉ cho tôi vừa nói.

“Còn bác du mục thì sao?”

Bác du mục bắt đầu xuất hiện trong truyện từ số tháng này. Tôi đã phải vẽ đi vẽ lại, gần tới hạn chót mới hoàn thành. Tôi rất muốn biết cảm nhận của Nanako khi nhìn bức tranh ấy.

“Bác du mục là cái bác râu ria này ấy ạ? Ừm, bác này có vẻ mệt mỏi và cô đơn mẹ ạ. Nhưng có lẽ bác ấy là một người rất nhân hậu... Con không biết nữa. Cần phải đọc truyện mới biết được.”

Chương hai đăng trên số thứ Sáu có tựa đề là “Mèo ăn vụng, và bác du mục”.

Khi nhận bản thảo lần đầu từ tay Honda, tựa đề của nó là '“Mèo ăn vụng, và người lữ khách”. Nhưng khi nhìn thấy bản vẽ phác của tôi do Honda gửi fax qua, “Anh ấy đã sửa lại thành bác du mục. Anh ấy nói chắc chắn là cái tên này. Không thể có tên nào phù hợp hơn nữa.” Honda kể lại. “Tôi cũng rất thích cái tên “bác du mục”. Khi kết hợp với “Mèo ăn vụng”, nghe âm điệu hài hòa hơn cả, chị có thấy thế không?”

“Thế thì sau khi ăn okonomiyaki xong chúng ta cùng đọc nhé. À phải rồi, Nana đọc cho mẹ nghe được không con?”

“Dạ được.”

❖❖❖

Chương 2 − Mèo ăn vụng và bác du mục − Bandit Cat Meets the Nomad

Một buổi sáng mùa hè sau cơn mưa.

Mèo ăn vụng sau ba ngày ba đêm nằm chơi thong dong trong hang động ưa thích của nó chờ mưa tạnh, cuối cùng nặng nề đứng dậy, đi ra khỏi hang ổ của mình.

Ánh sáng mặt trời chói chang.

Những chiếc lá trong rừng hứng lấy ánh sáng ấy, ánh lên màu xanh lấp lánh.

Những chú chim chuyền từ cành này sang cành khác, hót vang những bài ca phúc lành.

Trong cơn gió mang theo mình mùi hoa oải hương, mèo ăn vụng cất những bước chân gây nên tiếng xào xạc.

Nơi nó nhắm tới là một ngọn đồi cao vừa phải nằm ở rìa làng.

Dưới gốc cây táo dại nằm ở chân ngọn đồi ấy từ đầu mùa xuân, có một người đàn ông dựng lều và sinh sống ở đó.

Người đàn ông là dân du mục.

Nhưng bác ta không nuôi cừu, dê núi, bò, ngựa, lừa hay chó gì cả. Không có gia đình, cũng không có bạn bè. Bác du mục luôn luôn chỉ có một mình.

Đôi đồng tử màu hạnh nhân, bờ vai rộng như một tấm bản đồ, bàn tay dày dặn. Trên mái tóc dài tới ngang lưng lẫn cả những sợi tóc bạc trắng.

Ngày hôm nay mình phải làm bác ta khóc thét mới được.

Mèo ăn vụng vận lực xuống chiếc đuôi cong của mình.

❖❖❖

Nanako ngồi trước chiếc bàn ăn, chỉnh lại tư thế rồi đọc truyện thành tiếng.

Giọng đọc trong vắt như tiếng chuông gió, nhưng cũng rất trang nghiêm.

Tôi vừa cất dọn sau bữa ăn, vừa nghe giọng đọc ấy sau lưng mình. Năm tháng qua đi, giọng nói ấy ngày càng giống giọng nói của người chị đã mất của tôi một cách đáng ngạc nhiên.

Chị gái tôi từ thời tiểu học đã có thành tích học tập tốt, chơi thể thao cũng giỏi, là một cô bé ngoan mà thầy cô, bạn bè, anh chị khóa trên và các em khóa dưới đều yêu quý. Chị luôn được chọn làm cán sự lớp hoặc hội trưởng hội học sinh, hồi cấp Hai và cấp Ba còn làm đội trưởng đội bóng chuyền nữa. Tôi vốn đối lập hoàn toàn với chị, nên thường xuyên bị răn dạy rằng “Con hãy nhìn chị mà học theo”. Nếu nói tôi đã lớn lên với lời dặn ấy thì hẳn cũng không phải là nói quá.

Tôi đã từng không chút vui vẻ, luôn tiêu cực, học hành cũng như hoạt động tập thể đều kém cỏi.

“Giá mà Konoha mạnh mẽ bằng một phần mười Fuuka thôi, thì tốt biết mấy.”

Hồi tôi bắt đầu nghỉ học, mẹ tôi đã than vãn như vậy. Lúc đó, người cha đang làm việc trong một công ty sản xuất đồ điện gia dụng của tôi là một người đàn ông theo chủ nghĩa công việc điển hình, không mấy chú ý tới việc nhà cửa, thế nhưng hình như ba cũng quan tâm đến người chị xinh đẹp của tôi, có cảm giác ba rất cưng chiều chị.

Chị gái tôi là cô con gái mang lại niềm tự hào của ba mẹ.

Chị cũng là người chị đầy tự hào của tôi. Tuy tôi luôn luôn nghĩ mình không thể sánh với chị, nhưng cảm giác chịu thua đó rất dễ chịu. Tự khi nào, tôi bắt đầu nghĩ chị chính là bức tường thành của đời mình. Rằng tôi đã được một bức tường thành vững chắc che chở rồi, nên tôi có thể yên tâm làm một đứa trẻ kém cỏi, vụng về được.

Tính cách chị tôi rất trầm tĩnh, ngay cả đối với em gái, chị cũng chưa từng thể hiện tình cảm tha thiết như mẹ tôi, nhưng sau lưng, chị luôn bảo vệ tôi từng chút một. Khi tôi bắt đầu sống chung với Bão, tôi cũng chỉ kể chuyện này cho chị, và chị nói chị ủng hộ tôi một cách rất quả quyết.

Sau khi tốt nghiệp trường cấp Ba với thành tích đứng đầu, chị lên học ở một trường đại học hàng đầu đúng theo nguyện vọng của ba mẹ, ở đó chị cũng đạt được thành tích xuất sắc, sau khi tốt nghiệp đại học, chị đi làm ở một công ty có tiếng. Tôi, ba mẹ và tất cả mọi người đều tin rằng với cái đà như vậy chị sẽ sớm kết hôn với người mình yêu, xây dựng gia đình hạnh phúc.

Nhưng mọi chuyện lại không như vậy.

Dạo đó, tôi và Bão đã chung sống được khoảng hai, ba tháng. Đột nhiên, tôi nhận được điện thoại của chị nói muốn gặp, chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê tại Ebisu - khoảng giữa khu phố nhà chị và khu phố Tây Shinjuku mà chúng tôi đang ở. Khi chúng tôi đang uống trà, chị thông báo rằng mình đang có mang.

“Chị biết bố đứa bé là ai. Nhưng chị không định kết hôn.”

“Ơ, tại sao ạ?”

Lần đầu tiên trong đời, một người con ngoan trò giỏi như chị đang cố gắng chống lại một điều gì đó. Tôi không thể ngăn mình khỏi ý nghĩ ấy.

Trước khi kể lý do, chị nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của tôi:

“Konoha này, em sẽ đứng về phía chị đúng không?”

“Dạ.”

“Dù có bất cứ chuyện gì, em cũng sẽ đứng về phía chị đúng không? Em hứa chứ?”

“Em hứa.”

Tôi nhớ rằng khi đó, tôi đã sung sướng một cách kỳ lạ khi chị có chuyện muốn nhờ cậy mình.

“Người khác có thể không cần biết, nhưng ít nhất, chị muốn Konoha biết được lý do thực sự của chuyện này.” - Sau khi nói nhanh một câu như vậy, chị bắt đầu nói, như thể đang dâng lên một vật vô cùng quan trọng, như thể đang tự nói chuyện với chính mình.

“Hình như chị không thể nào yêu ai được. Cả trái tim và thể xác đều không thể. Em có hiểu ý nghĩa của điều này không?”

Trước lời thổ lộ bất ngờ, tôi quá ngạc nhiên, không tìm được lời nào để đáp lại.

“Nhưng đứa bé này là con của chị. Chị sẽ sinh bé ra bằng mọi giá.”

Chị nói quả quyết, đoạn nhìn tôi chăm chú.

Đứa bé ấy giờ đang đọc truyện cho tôi nghe. Giọng đọc rõ ràng, sống động. Giống như ngày xưa chị thường đọc truyện bên gối cho tôi.

Ôi, chị tôi đang ở đây. Chị ơi, chúng em đều đang khỏe mạnh, chị đừng lo nhé.

Vừa thầm gọi chị, tôi vừa lắng nghe tiếng đọc truyện của Nanako. Giọng đọc của con bé từ đôi tai truyền vào huyết quản của tôi, thấm vào và xuyên qua, chảy rần rật khắp cơ thể.

❖❖❖

Hôm nay không phải lần đầu tiên mèo ăn trộm thứ gì đó từ bác du mục.

Thứ đầu tiên nó ăn trộm là đôi giày của bác.

Lần đầu tiên trông thấy bóng dáng bác du mục bước đi trên đồi, bác ta đang vắt trên vai một đôi giày thô kệch. Chiều hoàng hôn, giữa lúc bác ta đang tắm dưới sông, mèo ăn vụng đã nhanh chóng trộm mất đôi giày khi đó được đặt trên tảng đá.

Bên trong đôi giày là một tấm ảnh đã bị sờn mép, một chiếc gương gỉ sét và bàn chải răng.

Mèo ăn vụng ném những chiếc giày vào lòng thác.

Sau đó, nó ẩn mình trong bụi rậm, quan sát trạng thái của bác du mục. Nó mong chờ thấy cảnh bác ta vội vã cuống cuồng đi tìm giày khắp xung quanh đó.

Nhưng, dù vừa mất giày, trông bác du mục chẳng có chút gì bận tâm đến điều đó. Mặt bác ta nhẹ nhõm, miệng thậm chí còn huýt sáo nữa. Mèo ăn vụng cảm thấy thật thất vọng.

Thứ nó sẽ ăn trộm tiếp theo là một quyển sách.

Cuốn sách mà hằng đêm, trước khi đi ngủ, bác du mục nhất định sẽ ôm vào ngực để đọc. Thỉnh thoảng, bác ta còn vuốt ve tờ bìa màu nâu của cuốn sách một cách đầy âu yếm nữa.

Chờ lúc bác du mục đi vắng, mèo ăn vụng lén vào lều. Lấy trộm được cuốn sách đặt bên gối, rồi nó rẽ cây chạy vào giữa rừng sâu, vứt xuống đầm lầy. Cuốn sách dần chìm xuống giữa đám bùn.

Cho đáng đời. Tối nay, chắc chắn mình sẽ thấy được nước mắt của bác ta.

Tối đó, mèo ăn vụng tới nhìn lén bên trong túp lều, và lại một lần nữa thất vọng. Thứ đập vào mắt nó không phải là khuôn mặt chìm trong buồn rầu của người đàn ông đánh mất cuốn sách duy nhất của mình. Không biết bác đang ngủ, hay đang nhắm mắt nghĩ ngợi điều gì, nhưng khuôn mặt bác du mục rất êm đềm, mềm mại và vui vẻ.

Hôm nay là lần thứ ba.

Bác du mục vừa mới ngủ dậy.

Giống như ngày hôm qua, bác ta đi về phía dòng sông, rửa mặt bằng thứ nước sông lạnh cóng, và chải răng với những ngón tay to thô lậu của mình. Khi bác ta quay về lều, ngâm nga một bài hát, bác nhóm lửa đun nước, nấu bữa sáng và ăn. Ăn xong, bác vào rừng, nhặt củi và trái cây ôm đầy tay rồi trở về.

Sau đó bác thong dong đi về phía đỉnh đồi.

Mèo ăn vụng len lén bám theo bác.

Sau khi tới một nơi quang đãng, bác du mục nằm xuống trên thảm cỏ, ngắm nhìn bầu trời. Đám mây căng phồng lên, rồi tách thành các cụm nhỏ, bị gió cuốn đi và biến mất. Một đám mây khác bay tới, lại căng phồng lên và tách ra, biến thành hình những chiếc bánh và chững lại đó. Khoảng thời gian rất dài đã trôi qua.

Trong lúc đó, bác du mục đã bắt đầu lơ mơ ngủ.

Lợi dụng lúc ấy, mèo ăn vụng nãy giờ nấp sau bụi cây bèn thử tiến đến gần bác du mục.

Gương mặt đen sì đầy nếp nhăn.

Mái tóc để mọc tự do, râu, lông mũi, lông tai... và một thứ mùi rất nồng tỏa ra từ người bác.

Nhưng đối với mèo ăn vụng, đó không phải một thứ mùi đáng ghét. Trái lại, nó còn vô cùng thân thuộc và đầy hoài niệm nữa.

Nó thử khẽ đặt móng vuốt lên túi áo và túi quần. Cả hai nơi đều trống rỗng.

Rốt cuộc nó biết trộm thứ gì từ người đàn ông này bây giờ?

Mèo ăn vụng rời khỏi bác du mục, một lần nữa nấp vào sau bụi cỏ.

Không lâu sau bác du mục thức dậy, dang rộng hai tay và vươn vai cong người như một cung tên, rồi tiếp tục tản bộ. Mèo ăn vụng lén bám theo phía sau.

Gần đỉnh ngọn đồi thoai thoải, có một căn nhà hoang đang gần sụp tới nơi.

Ngôi nhà vốn không thể gọi là “nhà” nữa, mà nên gọi là “Linh hồn nhà” thì đúng hơn. Không có nóc, không có trần, không có tường, không có cửa số, không có cột chống. Chỉ có ”linh hồn nhà” là còn sót lại giữa đám gạch ngói. Lò sưởi làm bằng đá xanh được bao phủ bởi đám cây dây leo, nơi có vẻ là vườn cây trước đây giờ đã um tùm cây cỏ mùa hè.

Khi tới gần ngôi nhà, bác du mục chợt dừng bước chân. Bác khom mình ngồi xổm xuống, nhặt thứ gì đó từ dưới đất lên. Bác đặt nó vào lòng bàn tay, rồi cẩn thận phẩy đi đám bụi trên nó. Trong một lúc lâu, bác nhìn ngắm nó như thể vừa tìm được một kho báu quý hiếm vậy.

Bác du mục cất thứ vừa nhặt được vào túi áo rách vá tơi tá, rồi trở lại con đường mà bác vừa đến.

Chứng kiến toàn bộ từ đầu đến cuối, mèo ăn vụng đã quyết định được mục tiêu ăn trộm tiếp theo.

Tốt lắm, là cái đó. Lần này mình sẽ nẫng tay trên cái đó của bác ta.

❖❖❖

Đọc tới đó, Nanako ngáp lớn một cái.

“À, đã chín rưỡi rồi. Phải mau đi tắm thôi. Phần tiếp theo để đến mai nhé?”

Khi tôi nói vậy, Nanako dẩu môi bảo: “Không đâu. Vì bây giờ đang đoạn hay mà mẹ. Con còn muốn đọc nữa. Con muốn đọc hết cơ.”

“Thế thì thay nhau đọc nhé. Phần tiếp theo, khi con tắm xong rồi mẹ sẽ đọc cho con trong chăn. Được không nào?”

“Dạ được.”

Nanako ngoan ngoãn trả lời, con bé đi về phòng mình, lôi đồ ngủ và đồ để thay ra để chuẩn bị tắm.

“Mẹ ơi. Mẹ nghĩ bác du mục đã nhặt được gì ạ?”

“Mẹ cũng không biết. Nếu đọc phần tiếp theo, chắc sẽ viết trong đó con ạ. Nhớ đánh răng rồi hãy ngâm bồn. Và nhân tiện chuẩn bị cho cả ngày mai nữa. Đừng quên cho vở bài tập về nhà vào cặp nhé.”

Dù luôn miệng nhắc nhở, hướng dẫn con, nhưng đầu óc tôi vẫn đang lạc trong thế giới của mèo ăn vụng và bác du mục. Không thể trở về với hiện thực, một mình tôi, à không, hai chúng tôi đã cùng với họ đi bộ trên con dốc ấy...

Con đường mà mèo ăn vụng và bác du mục đi qua ấy, tôi và Bão cũng từng đi qua.

Ban đầu, chúng tôi đi người trước kẻ sau, giữa chừng thì chúng tôi đi kề bên, cuối cùng chúng tôi nắm tay nhau. Nơi mà họ đi tới, chúng tôi cũng đã từng đến.

Đúng thế. Chúng tôi đã từng đến nơi đó.

Ngọn đồi thoai thoải trải rộng phía sau ngôi trường “Đứa con của gió”. Con đường núi như thể đang kéo dài đến tận trời xanh. Ngôi nhà hoang sắp sụp trên đỉnh đồi. “Linh hồn nhà”. Và tôi biết thứ mà bác du mục tìm thấy ở nơi đó là gì.

Tôi biết câu trả lời trong truyện, cũng biết câu trả lời thực sự nữa.

“Anh Igarashi ơi, anh đang làm gì ở đó thế?”

Tôi cất tiếng hỏi sau lưng Bão khi thấy anh ngồi xổm lom khom một lúc lâu giữa đám tấm ván rải rác và những mảnh đồ gia dụng hỏng lộn xộn trải rộng một vùng. Lúc đó tôi đang đứng gần cứa vào căn nhà nhố. Trông mái nhà như thể sắp sụp xuống tới nơi, nên tôi sợ, không có dũng khí tới gần Bão.

Bão không trả lời. Anh vẫn khom lưng, im lặng. Trông giống như anh đang đặt cái gì đó trên tai.

“Anh có đang nghe em nói không? Anh Igarashi? Anh Bão?”

Bão chậm rãi ngoảnh đầu lại, đưa cho tôi xem thứ anh vừa tìm được giữa đám gạch ngói đổ nát. Khuôn mặt của Bão như đang khóc.

“Ôi em tưởng gì, ra là thứ này sao.”

Tôi cười lớn. Tôi cười khi nhìn thứ Bão tìm thấy. Tiếng cười khô khan của tôi bị ánh hoàng hôn nhàn nhạt dần nuốt chửng, rồi biến mất.

Tôi tới nằm bên Nanako lúc này đã tắm rửa xong, bắt đầu đọc phần tiếp theo của truyện.

Từ cửa sổ đang mở rộng, ngọn gió đêm len vào qua tấm cửa lưới. Cơn gió lẫn với mùi lá non của cây sồi thường xanh, những lá cây hằng ngày đắm mình trong ánh mặt trời tháng Năm. Vườn sau nhà tôi mọc chòng chọc một cây sồi thường xanh, tới mùa thu quả cây rụng bồm bộp, và cây rụng xuống những chiếc lá có mùi bánh giầy.

“Cơn gió khi nãy vừa thổi tới để chào chúng ta, mẹ nhỉ.”

Nanako nói. Gò má con bé hơi ửng màu đào. Bộ đồ ngủ do chính tay chị tôi khâu, chỉ một năm nữa thôi sẽ trở nên quá chật, con bé sẽ không thể mặc được nữa.

Đột nhiên tôi nghĩ, liệu sau này Nanako có nhớ tới đêm nay không.

Giống như tôi từng ghi nhớ ngọn đồi mình cùng Bão đi dạo, nhớ màu sắc, hình dạng, cảm giác bề mặt của vật mà Bão tìm thấy ở đó; Nanako liệu có ghi nhớ chuyện đêm nay, cùng với câu chuyện tôi và con bé cùng đọc, và mùi hương của gió, hay không?

Dòng sông khi cuộn trôi trên hành tinh này, không cho phép bất kỳ thứ gì mãi mãi lưu lại ở một chỗ. Cuộc đời, kỷ niệm, tình cảm nam nữ, có lẽ cả tình yêu thương nữa, có lẽ cũng chỉ như một biểu tượng mặt cười vẽ trên cát mà thôi. Sớm muộn gì nó cũng sẽ bị sóng biển rửa trôi và biến mất. Nhưng tôi có niềm tin, không, tôi muốn tin. Vào sức mạnh của những câu chuyện chảy trong trái tim, trong cơ thể của con người, như những hạt nhựa cây, cuối cùng sẽ đọng lại thành những vòng vân gỗ, không bao giờ biến mất.

Mỗi lần đọc một dòng, một đoạn, tôi lại thầm gọi trong lồng ngực mình.

Bão này, anh có tin không?

Bây giờ, tin vào sức mạnh của những câu chuyện, giống như xưa kia ấy?

Vì tin nhiều như thế, nên anh mới viết ra câu chuyện này ư?

Hoàng hôn đã tới.

❖❖❖

Sau khi dùng xong bữa tối, bác du mục ngồi xuống tảng đá bằng phẳng, ôm đầu gối, ngắm nhìn mặt trời chìm dần xuống phía dưới đường chân trời. Khi mặt trời đã lặn, bóng tối đầu tiên trú ngụ trên cây cối, thấm dần vào cành lá, rồi nhuộm không khí xung quanh với một màu xanh navy dày đặc.

Trên bầu trời đêm, từng ngôi sao bắt đầu sáng lấp lánh.

Mèo ăn vụng nấp trong bụi cây nguyệt quế núi mọc um tùm gần dưới chân tảng đá, nãy giờ chăm chăm rình cơ hội ăn trộm vật nọ. Đôi tai nó ngả về phía trước, hai mươi bốn sợi ria mép dựng đứng, chuẩn bị sẵn tư thế để có thể lao ra bất cứ lúc nào. Nó định khi bác du mục ngủ thiếp đi, nó sẽ ăn trộm món đồ trong túi áo của bác.

Chẳng hề biết tới ý đồ của mèo ăn vụng, bác du mục cứ ngắm nhìn bầu trời đêm mãi không thấy chán.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Mèo ăn vụng buồn ngủ dần. Hôm nay, nó đã bám theo bác du mục từ sáng. Vì thế nó chẳng được ngủ trưa đầy đủ.

Chao ôi, buồn ngủ quá. Hay mình đánh tạm một giấc trước khi ra tay nhỉ!

Ngáp lớn một cái tới độ suýt rớt cả quai hàm, mèo ăn vụng thoải mái nằm lăn ra.

Bác du mục nhìn bầu trời đêm đầy sao.

Chòm sao Đại Hùng, chòm sao Tiểu Hùng và kẹp ở giữa là chòm sao Thiên Long.

Chòm sao Nhân Mã, chòm sao Ma Kết, chòm sao Bảo Bình. Bên cạnh chòm sao Bảo Bình là chòm sao Song Ngư.

Chòm sao Tiên Hậu, chòm sao Thiên Nga, chòm sao Thiên Ưng, chòm sao Thần Nông...

Bác du mục nheo mắt, cố tìm kiếm các chòm sao. Theo trình tự, một cách bền bỉ, chòm sao Hải Đồn, chòm sao Hồ Ly, chòm sao Tiểu Mã, chòm sao Thiên Cầm, chòm sao Bắc Miện, quá nhỏ bé, chiếc kính hiển vi chỉ có thể nhìn được với đôi mắt của trái tim...

Cuộc đời của bác du mục gắn liền với những chuyến đi.

Đó là những chuyến đi không có nơi trở về. Những chuyến đi không có đích đến.

Trong trí nhớ của bác, chỉ có một bầu trời đêm với vô số vì sao đang trải rộng.

Đêm nay, được bao bọc bởi thảo nguyên mùa hạ đang lay động xào xạc, bác du mục nhìn lên. Một dòng sông chảy giữa bầu trời đêm, cuốn theo hàng ngàn hàng vạn ngôi sao lấp lánh.

Khi nào mình sẽ băng qua con sông ấy để sang bờ bên kia nhỉ?

Con sông của trời là con đường để linh hồn người chết có thể leo lên trời được. Không biết tự khi nào, bác du mục bắt đầu tin vào điều đó.

Một trái tim 💝 bình yên.

Lặng lẽ như đại dương yên sóng, trong vắt tới tận cùng. Bác đã bắt đầu cuộc đời với những chuyến đi chỉ vì muốn có được điều đó. Chuyến đi này liệu sẽ tiếp tục đến khi nào? Bác sẽ phải tiếp tục nó ư?

Bác du mục lấy từ túi áo ra vật đã nhặt được trong chuyến tản bộ ban ngày.

Đó là một cây sáo đã cũ.

Sau khi thổi phù một hơi qua ống sáo, bác đặt các ngón tay lên bảy chiếc lỗ, ghé bờ môi khô nẻ lên miệng sáo. Ký ức xa xăm - trong đêm tối, bác áp bờ môi của mình lên bờ môi của người yêu dấu - đột nhiên đâm thẳng vào sâu trong ngực bác. Nhưng bác giả vờ không nhận ra điều đó. Nhớ lại sẽ chỉ làm bác thêm khổ sở mà thôi.

Khóa chặt căn phòng ký ức nhỏ lại, bác du mục dịu dàng thổi một hơi vào chiếc sáo lạnh lẽo. Giống như bác đang cố lay tỉnh một thiên sứ đã hóa thạch và đang ngủ quên ở nơi tận cùng thế giới vậy.

Không khí xung quanh khẽ lay động.

Lay động khe khẽ như thế và tiếng nhạc xuất hiện.

Mèo ăn vụng mơ thấy một giấc mơ.

Ngoài cửa sổ là bão tuyết. Những bông tuyết bay phấp phới vì cơn gió mạnh đột ngột.

Thế nhưng bên trong ngôi nhà đó luôn luôn là mùa xuân.

Mèo ăn vụng nằm ngủ, giãn gân giãn cốt thành hình trăng lưỡi liềm trên tấm thảm bông xù trải trong phòng khách.

Cạnh mèo ăn vụng là một cậu thiếu niên.

Trong lò sưởi, củi đang cháy lách tách. Mùi bánh táo nướng phảng phất từ bếp bay tới. Bánh táo là món ăn ưa thích của cậu thiếu niên. Còn phô mai được đặt cạnh miếng bánh là món ưa thích của mèo ăn vụng.

Tiếng nhạc phát ra từ đài.

Nhìn mèo ăn vụng, cậu thiếu niên bật cười. Lăn qua, lăn lại. Gương mặt cười thật trìu mến. Chỉ cần nhìn nụ cười đó, mọi ngóc ngách của cơ thể đã bừng lên niềm vui sướng.

Mèo ăn vụng lăn qua, lăn lại trên tấm thảm, hòa theo bản nhạc. Lưng, rồi đến bụng, rồi đến lưng, rồi đến bụng.

Thật hạnh phúc. Nó là con mèo hạnh phúc nhất thế giới.

“Lại đây nào.”

Cậu thiếu niên gọi chú mèo.

Trong mơ, mèo ăn vụng dỏng tai lên. Không thể bỏ lỡ từ tiếp theo được. Rốt cuộc mình được gọi là gì? Mình muốn biết tên của mình!

“Mèo dễ thương của ta... “

Ngay cả trong giấc mơ, câu gọi cũng dừng lại ở đó.

Đêm nay cũng vậy, mèo ăn vụng vẫn chưa biết được tên thật của mình.

Đắm mình trong ánh sáng của các vì sao tỏa xuống từ bầu trời lam tím, mèo ăn vụng chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị. Xung quanh tràn ngập tiếng sáo của bác du mục, như một làn gió mát, như một ngôi sao băng.

[1] Ở các lớp nhỏ, trong quá trình học thầy cô thường đóng con dấu, hoặc vẽ tay, hoặc dán sticker hình bông hoa vào vở của học sinh để khích lệ thay vì chấm điểm.

[2] Món thạch làm từ bột của củ cây konjac, nhiều khoáng chất và ít calories.

[3] Bánh xèo Nhật Bản Okonomiyaki là một loại bánh mặn áp chảo gồm nhiều loại nguyên liệu. Tên của bánh được ghép từ okonomi nghĩa là “thứ bạn thích/muốn”, và yaki nghĩa là “nướng”. Okonomiyaki được xem là món ăn đặc trưng của vùng Kansai hoặc Hiroshima, nhưng món này có mặt khắp nơi trên đất Nhật.

Dịch giả: Vương Hải Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.