Nơi Bầu Trời Và Đại Dương Gặp Gỡ

Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Chiếc lá cuối cùng

❊ ❊ ❊

Người đó đã tới vào một buổi sáng mùa hè.

Đã mười ngày kể từ khi Bão đi mất. Hôm đó, tôi định tới chiều mới đi làm, nên buổi sáng tôi nằm lười một chút, sau khi xong bữa sáng, tôi ra tưới nước cho chậu cây đặt ngoài chỗ phơi đồ. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời mùa hạ mạnh mẽ trải rộng, giữa những tòa nhà cao tầng, lấp ló các cột mây trắng.

Một chiếc xe máy cỡ lớn đi vào con đường bên cạnh phòng tôi rồi dừng lại, chẳng lâu sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề chậm rãi bước lên cầu thang - chắc chắn không phải tiếng bước chân của Bão - rồi cửa phòng tôi bị gõ ba tiếng. Tôi nói vọng từ trong phòng ra.

“Ai đấy ạ?”

“Bác là Kumagai. Đây có phải là nhà Igarashi không? Yui có nhà không cháu?”

Một giọng nói uy nghiêm, khiến bầu không khí đang lỏng lẻo cũng phải co khít lại.

“Dạ, bác chờ cháu một chút.”

Khi mở cửa ra, một người đàn ông cao lớn, tráng kiện, uy nghiêm đang đứng đó. Khuôn mặt với làn da rám nắng thành màu đỏ đồng. Bên dưới mũi, và khoảng cách từ gò má đến cằm mọc đầy râu. Trong râu và tóc có điểm xuyết vài sợi bạc. Nhưng chiếc áo denim, áo gilê da, quần jeans đen che phủ đôi chân dài và đôi giày chuyên dùng cho những chuyến du lịch rất hợp với bác, khiến bác thật trẻ trung. Bác cắp mũ bảo hiểm bên khoeo tay trái, tay phải ôm một bọc đồ bọc bằng vải.

Sau khi cúi chào đúng lễ nghi, bác nói.

“Xin lỗi vì bác tới đột ngột. Bác tên Kumagai Goro. Mọi người hay gọi bác là Kumagoro.”

Tôi vội vàng cúi chào đáp lễ và nói:

“Dạ, anh Bão... anh Igarashi đang ra ngoài một chút...”

Lưỡi tôi suýt chút nữa thì líu cả lại.

“Vậy à. Thế mấy giờ thì cậu ấy về?”

Vừa nói, ánh mắt bác vừa nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt bác rất sắc bén, nhưng lại vô cùng nhân hậu. Đôi đồng tử của bác trong suốt.

“Dạ... chuyện đó...”

Vừa định nói rằng mình cũng không biết thì tiếng nói của tôi chợt tắc nơi cổ họng, khiến nó bị nuốt xuống bụng. Vừa cố gắng điều chỉnh lại, tôi vừa nói.

“Anh ấy vừa đi du lịch mấy hôm trước ạ. Bác Kumagai là... bạn của anh ấy ạ?”

Bác bật cười hào sảng:

“Bạn bè à? Ừm, cũng gần giống vậy. Vừa giống con trai, vừa giống em trai, nói chung là một người thân của bác. Hồi Yui còn nhỏ, nó được gửi trong chùa nhà bác. À, xin lỗi bác quên chưa nói, tuy vẻ ngoài thế này nhưng thực ra bác là một tăng lữ, đang sống bên trong một ngọn núi phía bắc tỉnh Okayama, cùng với vợ, bác nhận chăm sóc các em bé mồ côi không nơi nương tựa cháu ạ.”

“Trẻ mồ côi không nơi nương tựa ạ?”

Lần đầu tiên tôi nghe chuyện này. Như tôi biết, cho tới hết cấp Hai, Bão ở cùng họ hàng ở Osaka, lên cấp Ba Bão sống ở nhà họ hàng ở Sapporo kia mà. Với lại, Bão nhất định không thể là một đứa bé không nơi nương tựa được...

“Xin lỗi, cháu có phải Konoha không?”

“Dạ phải ạ.”

“Vậy à. Hóa ra cháu là Konoha...”

Khi nói như vậy, đôi đồng tử trong veo của bác thấm đẫm một ánh sáng dịu dàng, nhìn tôi chăm chú.

“Bác đến từ Okayama ạ? Hôm nay bác cất công từ Okayama tới đây ư? Bằng xe máy ạ? Cháu sống cùng Bão ở đây khoảng ba năm rồi... Bác ở chỗ nào của Okayama ạ?”

Lời lẽ của tôi trở nên hỗn loạn, không đầu không cuối.

“Giờ là thành phố Maniwa, ngày xưa là thị trấn Maniwa, nhưng chắc cháu không biết đâu. Gần đây, các nhà sư cũng được phép nghỉ hè, nên năm nay nhân đợt nghỉ bác quyết định chạy xe máy quanh vùng Kanto, nhân tiện tới thăm các con trai, con gái luôn. Bác thật xin lỗi vì không hỏi kế hoạch của các cháu trước mà tự ý tới. Nhưng biết nó khỏe mạnh là bác vui rồi. Khi nào nó về thì cháu cho bác gửi lời hỏi thăm nhé. Vậy bác về đây.”

Nói xong, bác quay lưng, khi bác vừa định bước một bước xuống cầu thang, tôi cất tiếng phía sau bờ vai rộng rãi của bác:

“Bác ơi, hay bác vào trong uống trà đã ạ... Phòng cháu không được gọn gàng lắm, nhưng nếu bác không ngại...”

Có lẽ giọng điệu của tôi đã vô tình giống như van nài bác. Mình không thể để bác ấy ra về như thế này được. Tôi bị ý nghĩ đó thâu tóm. Có lẽ bằng trực giác của mình, tôi đã nhận ra rằng người đàn ông này là một người rất quan trọng với Bão.

Bác Kumagai là một người rất quan trọng với anh.

Có lẽ trên đời này, bác là người quan trọng nhất. Bởi bác là cha nuôi của Bão, và bác là một trong số những người lớn ít ỏi chưa từng bỏ rơi anh.

Ngày hôm đó, sau khoảng hai giờ nói chuyện thẳng thắn với bác Kumagai, hình ảnh về “gia đình của Bão” đã nhẹ nhàng sụp đổ, và tôi cảm thấy như, giữa đám đổ nát tại hiện trường sụp đổ ấy, một Bão tươi mới hơn, đáng yêu hơn đã đứng dậy, chậm rãi bước những bước đầu tiên. Hình ảnh mới về Bão không vướng bận quần áo. Anh chói sáng, lấp loáng, nhìn vào cảm thấy đau, nên không thể mở mắt ra nhìn được.

“Trước giờ, anh ấy luôn kể với cháu rằng ba mẹ anh ấy ở châu Âu. Ba anh là đạo diễn phim điện ảnh, mẹ anh là diễn viên. Rằng hai người họ đã sống ở nước ngoài từ hồi trẻ, và hai người đã cùng nhau quay những bộ phim đầy những sáng tạo mới.”

Đây là câu chuyện tâm đắc của Bão. Có lẽ là câu chuyện cổ tích mà anh muốn tin nhất.

Bão mất ba mẹ năm bảy tuổi. Anh đã giấu tôi chuyện đó tới tận bây giờ. Hoặc giả, anh không thể kể ra được?

“Thằng bé này thật là. Từ nhỏ đã giỏi bịa chuyện. Nhưng sao nó lại bịa chuyện cả với cháu nhỉ?”

Vừa nói, bác Kumagai vừa cười trầm thấp, hiền lành, mặt nhăn lại.

Sau đó, nụ cười ấy của bác bị biểu hiện phức tạp nổi lên trên mặt bác nuốt chửng.

“Có lẽ đối với một người đã trở thành cô nhi từ khi còn nhỏ như thế, thì đó là một lời nói dối cần thiết để có thể sinh tồn được. Để bảo vệ mình, nó cần một cái khiên thật chắc khỏe. Việc nó giấu cháu hẳn cũng là vì sợ mất cháu thôi. Xin cháu hãy thứ lỗi cho nó nhé.”

Vừa nói, bác Kumagai vừa hướng về phía tôi, cúi đầu xuống thật thấp.

“Ôi, thứ lỗi gì đâu ạ... Đâu phải là chuyện thứ lỗi hay không thứ lỗi...”

Sự bất ngờ và nỗi buồn, cùng biết bao cảm xúc không thể gọi tên khác đan xen trộn lẫn trong lồng ngực tôi. Dù không thể thống nhất cảm xúc của mình, tôi vẫn nhận ra rằng, dù Bão có như thế nào, dù quá khứ của anh ra sao, tôi vẫn không thể ngừng yêu anh được.

Theo lời kể của bác Kumagai, bi kịch đã xảy ra ở bãi đỗ xe của khu vui chơi nơi ba người họ tới.

Buổi chiều ngày Chủ nhật, sau khi chơi đùa ở khu vui chơi, ba anh loay hoay đánh xe ra khỏi bãi đỗ để lên đường trở về nhà. Mẹ anh ngồi ở ghế phụ lái, Bão ngồi ở băng ghế sau. Ngay sau khi ba anh khởi động máy, có vài bóng nam nữ có vẻ là học sinh cấp Hai hiện lên trên kính trước và cửa sổ bên ghế phụ lái. Tay chúng cầm những chiếc gậy thép, hoặc cái gì đó giống như búa.

Ba của Bão là hiệu trưởng trường cấp Hai nơi chúng học. Khi ba của Bão hạ cửa kính bên ghế lái xuống để nhắc nhở, bọn chúng liền nhất loạt tiến tới tấn công chiếc xe. Ba anh ngay lập tức bấm còi và rồ ga để ngăn cản, hoặc dọa cho chúng sợ. Ý định của ông chỉ là tạo ra tiếng động lớn để dọa thôi. Nhưng vì xe đang vào số nên ô tô đột ngột tăng tốc, hất văng đám học sinh, trong đó một đứa bị cuốn vào gầm xe và tử vong.

Sau một thời gian tạm giam dài lê thê, ông được thả ra một thời gian ngắn, nhưng trong phiên xử tiếp theo đó, ông bị buộc tội “giết người”. Lý do là vì ngày thường ông và đám học sinh đó đã thường xuyên không vừa mắt nhau.

Trường học, hội đồng giáo dục, phụ huynh học sinh, truyền thông, dư luận, tất cả đều không đứng về phía ông. Ông bị mất công việc, giữa lúc bị tứ phía bủa vây, Bão được gửi tới nhà họ hàng ở Osaka. Từ lúc đó, anh bắt đầu lấy họ cũ của mẹ là Igarashi làm họ của mình.

Bi kịch thực sự khi đó mới xảy ra.

Sau khi bắt đầu cuộc sống ở Osaka không lâu, một hôm lúc tan học, đang định rời trường về nhà thì Bão phát hiện ra chiếc xe bố mẹ hay đi đang đậu cạnh cổng trường. Khi cậu bé sung sướng tột độ chạy nhào tới chiếc xe, mẹ cậu ra khỏi xe và ôm lấy cậu. “Mẹ đến đón con đây.”

Khi Bão trèo lên băng ghế sau, ba cậu im lặng cho xe chạy.

Ba ơi, giờ chúng ta đi đâu? Ba sẽ đón con về nhà lần này chứ? - chắc Bão đã hỏi vậy. Thay mặt ba, mẹ cậu ngoảnh đầu ra sau trả lời: “Giờ chúng ta đi hóng gió nhé.”- “Tới đâu cơ ạ?” - “Một nơi rất đẹp. Từ bây giờ ngày nào ba người chúng ta cũng sẽ ở bên nhau. Chúng ta không cần phải sống chia cách nhau nữa.”

Đó là chuyến đi tới cõi chết.

Ba mẹ dẫn Bão đi theo, định bắt cậu tự tử cùng họ. Từ con đường xuyên núi cua gấp, xe họ đâm mạnh vào làn chắn. Trong chiếc xe lăn xuống dòng thác dưới vực, ba mẹ Bão gần như tử vong ngay lập tức, nhưng như một kỳ tích, Bão lại chỉ bị thương nhẹ.

Sau đó, Bão lại nương nhờ nhà họ hàng ở Osaka, nhưng mối quan hệ với gia đình đó không được tốt lắm, và sau khi chuyển tới chuyển lui hết nhà họ hàng xa này tới nhà họ hàng xa khác, năm lớp bốn, Bão bị gửi tới cô nhi viện của bác Kumagai.

“Nghe nói hồi đi học ở Osaka, thằng bé bị bắt nạt dữ lắm. Nó chẳng ăn uống được gì, người gầy rộc, chỉ có đôi mắt là sáng quắc. Sau khi tới cô nhi viện của bác rồi, nó vẫn là một đứa trẻ khép kín, không thể ngừng việc tự tổn thương mình.”

Từ học kỳ hai năm lớp tám, dù đã chuyển tới ở cùng người họ hàng ở Sapporo, nhưng “Chẳng mấy chốc nó lại quay về chỗ bác. Cũng có khi thằng bé bị đuổi đi. Nghe nói nó đã gây ra chuyện gì đó ở trên đấy.” - bác Kumagai kể.

Khi nói tới chữ “chuyện gì đó”, nét mặt bác thật hiền dịu, giống như mọi u ám trên mặt đều đã rơi xuống hết. Vì thế nên tôi không thể hỏi lại rằng “Đó là chuyện gì ạ?” được. Chợt tôi nhớ tới vết thương rất sâu bên sườn Bão. Tuy Bão nói đó là vết mổ ruột thừa, nhưng không biết chừng, vết thương đó...

Việc tưởng tượng hay giả định thêm đều làm tôi sợ hãi, vì thế, như để xóa đi tất cả những suy nghĩ đó, tôi cố nói bằng một giọng thật tươi vui:

“Chúng cháu quen biết nhau ở trường “Đứa con của gió” đấy bác ạ.”

“Bác có nghe kể rồi. Nó kể chuyện về Konoha nhiều tới mức tai bác chai cả đi rồi đây này. Hồi đó chắc là nó học lớp mười, lớp mười một. Nó viết thư tình và nhờ bác xem hộ mấy lần. Bác còn sửa cả câu chữ cho nó nữa.”

“Thật ạ?”

“Ừ.”

“Nhưng cháu không nhận được lá thư nào như thế cả.”

“Thế à. Chắc là nó xấu hổ nên không gửi đi đấy. Cũng có khi nó sợ bị cháu từ chối. Nó cố tình tỏ ra mạnh mẽ vậy thôi, chứ thực ra thằng bé yếu đuối lắm.”

Chủ học viện “Đứa con của gió” và bác Kumagai là bạn chí cốt của nhau. Mùa hè năm ấy, chính bác Kumagai là người đã gửi Bão đến đó.

“Lúc đó, bác và vợ đi du lịch ở Bắc Âu. Nói vậy lại nhớ ra, ước mơ thời trẻ của bác chính là sống ở nước ngoài, châu Âu hoặc gì đó, và quay phim tài liệu. Những người già như bác cũng có một thời thanh xuân mơ mộng mà. Thực ra bác cũng từng đi du lịch bụi ở châu Âu rồi. Dựng lều bên cạnh chiếc xe máy. Bác từng kể cho thằng bé nghe chuyện đó. Nhưng mà thằng bé lại phong cho vợ bác là diễn viên, thì thật là buồn cười. Người ta thì một tấc đến trời, nhưng nó thì nửa tấc là đến trời rồi.”

Sau đó, tôi dành khá nhiều thời gian để kể lại chuyện tôi và Bão thuở mới quen nhau, chuyện chúng tôi tái ngộ và chuyện Bão đang chăm chỉ nỗ lực viết tiểu thuyết. Bác Kumagai lắng nghe tôi nói, với biểu hiện giống như không muốn để lỡ mất một câu một từ nào vậy.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi cứ thế trôi đi, như những chương của một câu chuyện gắn liền với nhau, như sóng dào dạt vỗ bờ. Biết bao lần tôi thầm nghĩ, giá như Bão ở đây giờ này thì tốt biết mấy.

Khi câu chuyện đã tạm lắng, bác Kumagai kéo gói đồ bọc vải ở bên cạnh lại gần hơn.

“Phải rồi. Bác có mang theo quà do vợ bác gửi tới đây. Gọi là quà, thực ra nó vốn là đồ của Yui, nhưng bác cũng rất muốn Konoha nhận lấy nó.”

Thứ được lấy ra từ bên trong bọc đồ màu lam tím là một bộ sách ảnh cũ, các góc của bìa sách đã mòn vẹt đi. Sách lớn cỡ lòng hai bàn tay chụm lại. Tiêu đề và nhà xuất bản đều được ghi bằng tiếng Anh. Có lẽ tập sách ảnh đã được lật mở ra và xem đi xem lại nhiều lần. Những trang ảnh đã phồng lên, không còn giữ được nếp.

“Ireland...”

Vừa nhìn tấm bìa, tôi vừa thì thầm.

Trong ảnh là một ngọn đồi thoai thoải mọc đầy cỏ xanh biếc. Trên đó lấm chấm những chú cừu đứng tản mát, như thể hoa văn trên nền vải. Phía trên ngọn đồi, một bầu trời xanh trải rộng. Trên nền trời xanh là những đám mây trắng. Một bố cục thường thấy. Giống như người ta đã phóng to phong cảnh của một bức bưu thiếp lên. Đất nước tôi chưa tới bao giờ. Vậy mà lại thấy thật hoài cảm. Vô cùng thương nhớ.

“Điểm đến cuối cùng của chuyến du lịch bụi đó của bác chính là Ireland. Đó là khi Yui mới tới chỗ bác, nên chắc thằng bé khi đó chừng mười tuổi, nhưng không hiểu tại sao nó lại rất thích tập sách ảnh này khi thấy nó trên giá sách của bác. Nó nói muốn có cuốn ảnh nên bác tặng nó luôn, từ đó thằng bé chẳng rời tập ảnh ra một giây phút nào. Cả khi ăn cơm hay khi ngủ, nó cũng để tập ảnh bên cạnh mình. Lúc lên Hokkaido nó cũng mang theo, nhưng không hiểu sao khi đi Tokyo nó lại để lại nhà bác. Sau đó, vợ bác dọn phòng thì trông thấy, bèn cất đi cẩn thận ở đâu đó. Lần này ngẫu nhiên lại tìm thấy tập sách ảnh, nên bác mang nó lên thay cho quà quê luôn.”

Tôi lật giở từng trang soàn soạt. Ở trang nào cũng thấy thiên nhiên tràn ngập. Nhìn những bức ảnh đã phai màu này, ta cũng có thể dễ dàng hình dung ra Ireland là một đất nước có thiên nhiên trù phú đến thế nào.

“Cái này là gì ạ?”

Ở tất cả các trang của cuốn sách ảnh đều có in hình một loại lá giống như cỏ ba lá bên cạnh số trang. Khi tôi dùng ngón tay chỉ vào nó và hỏi “Đây là gì ạ?”, bác Kumagai bèn giải thích cho tôi:

“Nó gọi là cây Shamrock. Nó có thể coi là biểu tượng của Ireland. Có ghi chép nói rằng thánh Patrick, người đã truyền bá đạo Thiên Chúa vào Ireland, đã dùng loại lá này để giải thích cho học thuyết “Ba ngôi” của đạo Thiên Chúa. Nghĩa là, ba nhánh của lá lần lượt đại diện cho Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Linh. Ta đã dùng tư tưởng của Lão Tử để dạy cho lũ trẻ thay cho học thuyết đó. Rằng chiếc lá này là biểu tượng của “Ba báu vật”. Nếu biết trân trọng ba vật báu đó, thì mọi người đều có thể hạnh phúc.”

Bác Kumagai kể, ba báu vật đó là nhân ái, cần kiệm và không dám đứng trước thiên hạ.

“Mong là thằng bé vẫn còn nhớ lời dạy đó. Trước khi đi ngủ, nó thường đặt quyển sách lên ngực như thế này. Rồi nó xếp hai tay lên trên cuốn sách, như thể muốn bảo vệ cuốn sách. Nếu không làm thế, nó sẽ không yên tâm ngủ được. Giống như nó coi trọng cuốn sách hơn cả sinh mạng mình. Cụm từ “Không rời nửa bước” có lẽ chính là để tả chuyện như vậy.”

Nước mắt của tôi vô tình rơi lã chã xuống trang sách. Tôi cảm thấy một thứ gì đó nóng bỏng nghẹn lại nơi cổ họng mình. Khi vật thể nóng bỏng ấy tan ra, có lẽ, nước mắt tôi sẽ tuôn rơi không dừng lại được mất.

Tối nay mình cũng sẽ ôm cuốn sách này trước ngực và ngủ - tôi nghĩ.

Bão, anh mau trở về đi.

Bão, giờ anh đang ở đâu?

Mau trở về đi.

Mau trở về bên em đi.

Từ khi chuyển về căn hộ này, tôi luôn luôn vội vàng chạy lên những bậc cầu thang để lên phòng với mong muốn được Bão ôm vào lòng. Nhưng giờ đây nếu Bão trở về, tôi sẽ dùng đôi tay mình để ôm lấy cơ thể anh, ôm lấy linh hồn anh thật chặt. Tôi sẽ không bao giờ buông tay nữa. Trong lòng tôi tràn ngập cảm giác đó. Cảm giác ấy gào thét trong lòng tôi. Có lẽ, bắt đầu từ ngày hôm đó, tôi mới bắt đầu yêu Bão, theo đúng nghĩa của từ “yêu” ấy.

Lúc ra về, bác Kumagai nắm lấy bàn tay phải của tôi bằng cá hai tay của bác rồi nói:

“Có lẽ, nó là thằng tính khí thất thường và khó lựa, nhưng bác mong cháu đừng bỏ rơi nó. Dù sao, gặp được cháu thế này là bác yên tâm rồi. Thằng bé thật là may mắn vì có cháu. Cháu cũng không cần lo lắng quá đâu. Nó sẽ sớm quay về thôi. Lúc về nó sẽ vừa khóc lóc vừa bảo nhớ cháu đấy. Từ giờ nếu gặp rắc rối gì, cháu hãy nói với bác nhé.”

Khi nghe những lời này, tôi phải dằn mình lại khỏi ý muốn lao vào vòm ngực rộng rãi thoang thoảng mùi băng dán salonpas của bác Kumagai.

Tôi xuống tận chân cầu thang để tiễn bác Kumagai, mắt tôi dõi theo bóng hình bác cho tới khi chiếc xe máy chở bác đi khuất hẳn.

“Chúc cháu mạnh giỏi. Bác mong hai đứa mãi mãi hòa thuận, hạnh phúc nhé.”

“Dạ, cháu sẽ cố gắng ạ.”

“Lúc nào hai đứa tới Okayama chơi nhé. Bác gái cũng mong chờ hai cháu lắm.”

“Một ngày nào đó, nhất định cháu sẽ tới ạ.”

Nhưng cái “ngày nào đó” ấy đã không bao giờ đến.

Có lẽ ngày hôm ấy, khi một tình yêu mới và mạnh mẽ nảy nở trong trái tim tôi, thì sự chia xa cũng bắt đầu lặng lẽ xuất hiện rồi.

Đúng năm ngày kể từ sau ngày bác Kumagai ghé thăm, Bão đã trở về.

Anh về và nói: “Anh đi leo núi với bạn thời ở Hokkaido.” Vẻ mặt anh thản nhiên như thể anh chỉ vừa đi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi gần đó về vậy.

“Núi ở đâu ạ?”

“Ở Nagano.”

“Tên núi là gì?”

“Anh không nhớ. Anh có cảm giác nó không có tên.”

Việc anh đi leo núi có lẽ là thật. Vì Bão rất thích đi leo núi và cắm trại. Còn chi tiết “đi cùng một người bạn thời ở Hokkaido” thì tôi nghĩ là nói dối. Nhưng chuyện đó không quan trọng. Chỉ cần anh mạnh khỏe quay trở về là được. Khi đó tôi đã thực lòng nghĩ thế.

Tôi đấm thùm thụp vào ngực Bão.

“Anh thật tệ. Sao một cuộc điện thoại anh cũng không chịu gọi về?”

Khi tôi kết tội anh, Bão chắp hai tay lại làm điệu bộ cầu khẩn, nói:

“Xin lỗi em. Khu đó quê mùa quá, tìm mãi không thấy bốt điện thoại nào. Bạn anh lại không có di động. Mà dù có, thì lúc đi sâu vào núi, sóng điện thoại cũng chẳng có. Nhưng thôi chuyện cũng qua rồi đừng nhắc tới nữa em. Anh cũng về rồi đấy thôi.”

“Nhưng mà em đã rất lo cho anh. Lo tới mức nhiều đêm không ngủ nổi.”

“Xin lỗi em! Xin hãy tha thứ cho anh, nàng tiên lá của anh!”

Chuyện giống hệt như trước nay.

Tôi giận dữ và hờn dỗi, Bão bèn vỗ về tôi. “Lần sau anh đừng làm thế nữa nhé.” - “Anh sẽ không làm thế nữa.” - “Anh hứa đi.” - “Anh hứa.” - “Em sẽ giận nếu anh nói dối đấy.” - “Anh không nói dối mà.” - “Nhất định nhé?” - “Nhất định!” Chúng tôi nói đi nói lại mấy câu như vậy, rồi Bão bắt đầu kéo quần áo tôi. Hai chúng tôi ôm quấn lấy nhau, vừa thốt lên những tiếng yêu dồn dập, vừa gấp gáp đòi hỏi nhau, như thể đang bị thứ gì truy đuổi.

Khi đó chúng tôi hai mươi bảy tuổi. Dù rất yêu nhau, nhưng chúng tôi lại chỉ biết thể hiện tình cảm ấy bằng cách làm tổn thương nhau, như những bông hoa kế đầy gai.

Mùa đông năm đó, một ngày gió giao mùa phương Bắc thổi về Tokyo.

Tôi đang gặp một đối tác để bàn chuyện công việc trong một tiệm trà của một khách sạn cách hơi xa ga Shibuya một chút. Một buổi chiều thứ Tư. Đó là ngày Bão phải đi làm thêm ở công ty chuyển phát.

Giữa buổi gặp mặt, tôi nhận được tin nhắn từ văn phòng công ty nói muốn tôi gọi lại gấp, nên tôi rời ghế và đi về phía góc hành lang để gọi điện. Tôi định gọi xong thì nhân tiện vào phòng vệ sinh luôn.

Cánh cửa thang máy ngay gần đó mở ra, và khi nhìn thấy đôi nam nữ đi từ trong đó ra, mắt tôi tròn xoe kinh ngạc. Hai người khoác tay nhau thân mật, vừa cười nói rất vui vẻ vừa băng qua hành lang, ra khỏi cảnh cửa xoay rồi đi mất. Đương nhiên cả hai đều không nhận thấy sự có mặt của tôi.

Đó là Bão và “người phụ nữ mặc áo choàng lông”.

Không phải là cô gái mặc áo choàng lông tôi gặp ở tiệm ăn gia đình, mà là một người mặc áo choàng lông hoàn toàn khác. Người đó không mặc một chiếc áo khoác trắng dài, mà mặc một chiếc áo khoác lông ngắn màu nâu. Và người đó thậm chí còn có vẻ nhiều tuổi hơn người trước tới cả giáp.

Có lẽ, cơn sốc đã không tới ngay sau đó, mà chậm rãi ngấm xuống, tác động lên toàn bộ cơ thể tôi.

Tôi trở về ghế ngồi với vẻ mặt bình thản, kết thúc công việc với vẻ mặt bình thản, rồi leo lên tuyến tàu Yamano đi từ Shibuya về Shinjuku. Tôi đứng gần cửa lên xuống, khi lơ đãng nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ, tôi biết nước mắt của mình đã chảy thành dòng trên má. Giọt nước mắt đó lạnh lẽo, không mang theo chút cảm xúc nào. Trên con đường đi bộ từ ga Shinjuku về văn phòng ở Tây Shinjuku, nước mắt tôi đã khô lại. Tôi làm mọi việc nhanh chóng, khoảng hơn bảy giờ chiều, tôi về phòng để ăn bữa tối. Tôi cũng thấy ngạc nhiên rằng mình có thể bình tĩnh đến thế.

Cuối cùng, ngày này đã đến.

Cuối cùng, ngày này cũng đã...

Khi bước lên bậc thang, tôi có cảm giác mình nghe thấy câu nói đó trong tiếng bước chân của mình.

“Bé Lá về rồi đó à?”

Bão nhìn tôi, tươi cười.

“Hôm nay, anh được lĩnh lương làm thêm, nên là chúng mình đi ăn món gì thật ngon nhé! Konoha thích ăn gì?”

Đó chính là lúc cảm xúc trong tôi bùng phát. Có lẽ, tôi đã có thể nói chuyện theo một cách khác. Có lẽ, tôi đã nên chuẩn bị tốt hơn, tìm một nơi để hai người có thể nói chuyện thẳng thắn. Nhưng lúc đó tôi đã không làm được như thế. Tôi chỉ biết biến cơn giận thành ngôn từ để tấn công anh.

“Rốt cuộc là tiền lương từ công việc làm thêm gì? Anh đã làm công việc gì vậy? Em không muốn ăn cơm bằng những đồng tiền dơ bẩn đó!”

Gương mặt nhìn nghiêng của Bão chợt phủ một bóng đen. Thấy thế, tôi càng tuyệt vọng hơn. Bão định mở miệng nói gì đó, tôi liền nói luôn như muốn chặn lời anh.

“Anh nói thứ Tư và thứ Năm làm thêm ở công ty chuyển phát, là nói dối phải không? Mọi khi anh làm việc ở đâu? Anh làm việc đó mà không biết xấu hổ à? Một người trông như mẹ anh như vậy có gì hấp dẫn chứ?”

Nói ra miệng rồi tôi mới giật mình. “Người trông như mẹ anh”. Tôi là người biết rõ nhất rằng không nên nói những lời đó. Nhưng tôi không thể dừng lại được nữa.

“Anh làm gì hằng tuần mỗi khi gặp chị ta? Em đã thấy lạ vì lương làm thêm của anh cao thế. Nhất định phải có lý do gì đó. Nhưng em đã tin anh. Em đã hết mực tin anh.”

Chỉ mình tôi đơn phương nổi giận. Tôi tổn thương bởi lời lẽ của chính mình, nhưng dù thế vẫn không thể giữ chúng lại không nói ra. Bão lặng thinh như một tảng đá.

“Sao anh không nói gì? Bão à, anh như vậy hèn lắm. Thôi, đừng nói dối thêm nữa. Em rất ghét người nói dối. Thứ Tư và thứ Năm hằng tuần anh làm thêm việc gì, ở đâu? Hôm nay, em đã trông thấy anh ở Shibuya. Em đã thấy tất cả rồi.”

Tôi như nhìn thấy những hòn đá cho tới lúc đó vẫn cố gắng neo giữ nơi mỏm vực giờ bắt đầu lăn nghiêng xuống. Có lẽ việc tôi “nhìn thấy tất cả ở Shibuya” đã trở thành nguyên cớ cho sự sụp đổ ấy.

Bão không hề lớn tiếng, chỉ nói như đang thì thầm.

“Anh nghĩ làm thêm việc gì ở đâu là quyền tự do của anh chứ.”

Cách nói thật lặng lẽ. Đó là bằng chứng cho việc Bão đang thực sự tức giận.

“Đó không phải quyền tự do của anh. Chuyện như thế mà anh cũng có thể làm được, anh thật tệ hại. Thật ghê tởm. Em không thể tha thứ cho anh được!”

“Anh không cần người khác tha thứ. Vì anh sẽ chịu trách nhiệm cho mọi hành động của mình.”

“Thật bẩn thỉu. Như thế không phải mại dâm sao?”

“Đừng nói như thể em đã biết tất cả. Anh và chị ấy có làm gì thì đó cũng là quyền tự do của bọn anh. Rốt cuộc thì em biết cái gì cơ chứ? Em có quyền gì mà nói anh này nọ hả?”

Cuối cùng, tôi đã châm lửa vào cơn giận dữ của Bão.

Sau đó là những lời ăn miếng trả miếng. Chúng tôi chì chiết nhau, ném vào nhau những lời lẽ xấu xí. Bình thường, cuối trận cãi vã chúng tôi sẽ ôm lấy nhau, cởi bỏ mọi vướng bận, Bão sẽ đặt tôi dưới thân anh và tôi sẽ tha thứ cho anh. Bình thường, kịch bản đó sẽ chờ đợi chúng tôi.

Nhưng ngày hôm đó, mọi chuyện đã không diễn ra như vậy.

Bão không chạm vào người tôi. Anh không ôm lấy tôi, không dùng nụ hôn để lau đi những giọt nước mắt của tôi.

Thay vì thế, Bão nói:

“Em hãy chuyển khỏi đây đi. Nếu em đã nói tới mức đó.''

“Anh nói nghiêm túc ư?”

“Ừ, nghiêm túc. Nếu em đã ghét anh đến thế thì hãy đi khỏi căn phòng này đi.”

“Em sẽ đi thật đấy?”

“Sao em dai dẳng vậy? Anh cực ghét những cô gái dai dẳng.”

“Anh thật quá đáng...”

“Anh thà chết còn hơn bị người khác trói buộc. Chị ấy hoàn toàn không trói buộc anh, nên anh rất thích chị ấy.”

Chị ấy?

Trong khoảnh khắc, ngôn từ và cảm xúc của tôi trở nên lẫn lộn.

“Thích nghĩa là sao? Thế là thế nào? Anh nói nghiêm túc đấy ư? Anh thích một người nhiều tuổi hơn mình vậy sao? Vì thích chị ta nên anh mới tới gặp sao? Từ trước tới giờ đã luôn như vậy ư? Không phải chỉ là hôm nay đúng không?”

Tôi đã muốn anh nói rằng anh vừa trêu tôi. Tôi muốn lúc này, anh hãy nói dối tôi một cách thật khéo léo. Muốn anh cười hề hề, nói đó là chuyện anh bịa ra thôi. Không phải có rất nhiều cách chống chế, rằng đó chỉ là người cô họ, hay là cô giáo thời trung học, hay sao?

Bão ơi, làm ơn. Anh hãy nói dối đi. Dù anh có nói dối thế nào, em cũng sẽ tin anh.

“Anh đã nói anh rất nghiêm túc rồi còn gì.”

“Anh trêu em thôi đúng không? Anh trêu em thôi đúng không?”

Giọng nói của tôi khi đó đã gần giống với tiếng gào khóc. Tôi có cảm giác từ đầu cuộc cãi vã mình đã luôn đi lòng vòng trong mê lộ không lối thoát. Tôi đã rẽ nhầm đường ở đâu? Mọi chuyện lẽ ra đâu có như thế này...

“Em yêu anh nhiều đến thế...”

“Anh cũng yêu em, nhưng anh mệt mỏi rồi.”

Đợi tôi khóc xong, Bão lặng lẽ nói như đang thì thầm một mình:

“Em cũng biết đấy, hồi còn nhỏ, anh đã gặp phải rất nhiều chuyện. Vì thế nên anh không muốn bất cứ ai xâm phạm vào sự tự do và cô độc của mình cả.”

“Ở bên em anh không tự do ư? Mệt mỏi đến thế sao?”

“Mệt mỏi lắm.”

“Vậy thì em sẽ đi.”

“Ừ.”

Tôi không nhớ rõ cuộc hội thoại đó tiếp diễn tới bao giờ, nó kết thúc khi nào và như thế nào nữa. Chỉ biết giữa lúc nói chuyện, tôi vừa khóc vừa lao ra khỏi phòng. Lao ra khỏi đó và chạy. Không có đích đến nào cả. Tôi chỉ chạy với mong ước Bão sẽ chạy đuổi theo tôi.

Nhưng anh đã không chạy theo.

Chạy tới khu phố nhiều nhà cao tầng, tôi dừng lại.

Trong phố, cơn gió giao mùa hung hăng càn quét ngang dọc. Cơn gió mạnh thổi qua như muốn rung đổ hàng cây zelkova[1], mỗi lần như vậy, cành lá lại rung mạnh tứ phía, lá khô rụng lả tả, đồng thời, đám lá rụng dưới mặt đất cũng bị gió cuốn bay lên.

Trong một lúc, tôi đứng yên đó hứng lấy cơn mưa lá rụng. Tôi đứng trong gió như vậy cho tới khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống.

[1] Zelkova là một chi của 6 loài cây thân gỗ hiện còn tồn tại, với lá sớm rụng trong họ Du (Ulmaceae), có nguồn gốc tại khu vực miền Nam châu Âu, miền Tây Nam và miền Đông châu Á.

Dịch giả: Vương Hải Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.