Nơi Bầu Trời Và Đại Dương Gặp Gỡ

Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chú mèo may mắn

❊ ❊ ❊

“Trở lại với anh đi.”

Tôi lắng nghe tiếng Bão qua điện thoại.

“Anh sẽ không bao giờ khiến Konoha phải buồn nữa mà. Xin em đó.”

Lúc này Bão đang ở căn phòng đó, đang cầm chiếc ống nghe điện thoại đó. Chiếc điện thoại bàn đặt trên giá đựng bát cạnh tủ lạnh. Tôi đang ở văn phòng của mình ở Tây Shinjuku. Trên bàn là phần việc tôi đang làm dở. Mọi đồng nghiệp khác đều đang ở bên ngoài, trong văn phòng chỉ còn lại giám đốc. Vợ giám đốc cũng đang ra ngoài lấy tư liệu. Nóng lòng vì không gọi được vào di động cho tôi, Bão bèn gọi tới công ty. Chúng tôi ở rất gần nhau, nhưng cuộc điện thoại đó lại xa xăm như thể gọi đến từ một hành tinh cách xa tôi hàng trăm triệu năm ánh sáng vậy.

“Xin lỗi anh... Nhưng em không thể.”

“Tại sao?”

“Anh còn hỏi em tại sao...”

“Em hãy giải thích lý do đi. Nếu không anh sẽ không thể cam lòng được.”

Tôi không ăn nói mạch lạc được như Bão. Từ xưa đã như vậy. Khi suy nghĩ của tôi càng mạnh mẽ, tình cảm của tôi càng sâu sắc, thì tôi càng không thể diễn đạt đúng cảm xúc của mình. Bão thì ngược lại. Vì thế, tôi đã luôn luôn bị những lời lẽ khéo léo của Bão làm cho bối rối, bị anh thuyết phục theo ý mình. Ít nhất là, cho tới bây giờ là như vậy.

“Em hãy giải thích để anh hiểu được đi. Tại sao vậy?”

Trước câu hỏi ráo riết của Bão, tôi bất giác nói ra một lý do vừa chợt hiện lên trong lòng mình.

“Vì em vừa mới chuyển nhà mà.”

Sau khi ra khỏi căn hộ sống chung cùng Bão, tôi được một người đồng nghiệp cho ở cùng trong căn hộ ở Shimo Kitagawa một thời gian. Trong lúc ở nhờ, tôi tìm một căn hộ ở gần tuyến tàu Odakyu, rồi tìm thấy căn hộ ở thị trấn Komae, tôi liền ký hợp đồng thuê nhà. Vừa tuần trước tôi đã hoàn tất việc chuyển đồ tới đó.

“Tưởng gì, ra là chuyện đó à?”

Bão nói và cười đầy sảng khoái. Kiểu cười như để gạt đi mọi chuyện khác.

“Nếu thế thì anh sẽ nhận việc chuyển mọi đồ đạc về đây cho. Nên em hãy trở về đây đi. Chúng ta sẽ lại sống hạnh phúc bên nhau, em nhé?”

Nghe thấy giọng nói vui vẻ của Bão, lồng ngực tôi đau nhói như bị kim châm.

Từ trong nỗi đau ấy, có một quang cảnh hiện ra.

Khi chuyển đồ ra khỏi phòng, tôi đã nhờ vả rất tha thiết trước đó rằng “Xin hãy chú ý giùm tôi những cây cảnh này nhé.” Thế nhưng những chậu hoa nhỏ trên thềm hoa cạnh cầu thang vẫn bị giẫm nát bởi bàn chân những công nhân làm dịch vụ chuyển phòng, nhìn chúng vô cùng bi thảm. Nơi đó hầu như không có ánh nắng mặt trời, vậy mà những cây thu hải đường và hồ nhĩ thảo vẫn cố gắng sống khỏe mạnh, hằng năm đều bung nở những bông hoa rực rỡ. Những cây ấy năm sau liệu có thể mọc lên mầm mới không?

“Konoha à, em còn nghe không đó?”

“Em vẫn đang nghe.”

“Thế khi nào em quay lại? Chúng ta định ngày chuyển nhà đi, để anh còn thu xếp nghỉ làm thêm nữa.”

Cách nói của Bão như thể mai hay ngày kia tôi sẽ trở lại. Như thể anh tin rằng, chỉ cần tôi trở lại đó, mọi chuyện sẽ dễ dàng trở về như cũ.

Chỉnh đốn lại trái tim bối rối, chênh vênh như sắp ngã nhào của mình, tôi nói:

“Bão à, em xin lỗi. Em không thể quay về đó nữa. Bây giờ, gia đình em đang rối lắm. Chị gái em bị ung thư phải nhập viện, mẹ em đang phải trông đứa con gái của chị. Nhưng ở nhà em còn có ông em vẫn đang nằm liệt giường nữa. Thế nên mỗi cuối tuần em đều về nhà ở Odawara để phụ giúp việc nhà. Từ nay, một thời gian em sẽ phải xin phép mang việc công ty về nhà làm. Vì thế...”

Tôi cố gắng hết sức sắp xếp ngôn từ để giái thích, nhưng rồi chợt nhận ra, không phải, đây không phải lý do tôi không thể trở lại căn phòng ấy.

“Nhưng mà anh ạ...”

Tôi tự mình nói lại với chính mình.

“Dù có chuyện đó hay không, em cũng không thể sống cùng anh nữa.”

“Anh đã nói là anh chia tay với chị kia rồi mà. Như vậy cũng không được ư?”

“Không phải thế. Chuyện đó không quan trọng. Không phải chuyện đó, biết nói thế nào nhỉ, em cảm thấy điều mà anh coi trọng và điều mà em coi trọng quá khác biệt. Nên em có cảm giác, dù em có trở lại đó, chuyện tương tự vẫn sẽ xảy ra tiếp.”

Đúng vậy, một lúc nào đó Bão sẽ lại thản nhiên phá bỏ lời hứa, sẽ nổi giận với một người không biết tôn trọng “tự do và cô độc”, và sẽ lại khao khát một “người phụ nữ mặc áo lông” biết cách dịu dàng an ủi anh... Chúng tôi sẽ cãi nhau, ngày hôm sau Bão sẽ biến mất đi đâu đó, hoặc tôi sẽ khóc lóc lao khỏi phòng. Chỉ là sự lặp lại của một trong hai dạng đó mà thôi.

“Với anh giờ này, em...”

Không muốn trở nên ghét anh.

Muốn mãi mãi thích anh như lúc này.

Vì thế...

Sau giây phút im lặng, Bão nói:

“Điều mà Konoha coi trọng là gì?”

Lần này tới phiên tôi trầm mặc.

“Đó là...”

Chuyện đó không thể nói trong một, hai câu được. Thực lòng mà nói, có lẽ chính tôi cũng không hiểu rõ đó là cái gì. Tôi không thể diễn đạt về một thứ mà mình không hiểu được. Không thể diễn đạt, nhưng lúc này tôi cần phải nói gì đó. Bị ý nghĩ đó dồn đẩy sau lưng, tôi nói:

“Một quả táo làm bùa[1].”

“Nó là cái gì?”

“Anh không nhớ ư?”

Khi trồng táo, nếu chỉ trồng một cây, cây đó sẽ không kết quả. Trong vòng bán kính vài mét, nhất định phải trồng thêm một cây nữa. Khi thu hoạch, không được hái hết mà phải để lại vài ba quả. Những quả đó sẽ là “những quả táo làm bùa” bảo vệ cho cây táo ấy. Trước đây rất lâu, một thầy giáo ở trường “Đứa con của gió” đã dạy chúng tôi như thế.

Người nhắc tôi nhớ lại chuyện đó trong lúc đi dạo, khi chúng tôi đã trưởng thành và gặp lại nhau, không ai khác chính là Bão. Bão đã chỉ vào một quả hồng duy nhất còn sót lại trên cành hồng khô héo giữa đông và nói: “Nhìn kìa bé Lá, đó là quả hồng làm bùa đấy.”

Những trái cây làm bùa đã dâng hiến tất thảy bản thân mình một cách lặng lẽ, thầm lặng, cho tới khi chính mình thối rữa tới tận cùng, để bảo vệ cây. Dùng cả một cuộc đời, dâng hiến tất cả những gì mình có, để toàn tâm toàn ý yêu thương chỉ một người. Một tình yêu như vậy. Một cách sống như vậy. Đó là thứ quan trọng nhất đối với tôi trên đời này. Một tình yêu giống như trái cây làm bùa. Một lúc nào đó, tôi muốn có một tình yêu như thế, dù bây giờ không thể, nhưng tôi vẫn muốn từng chút một tiến gần tới thứ tình yêu ấy.

Tôi cố gắng nói ra tất cả. Lật đi lật lại tầng tầng lớp lớp. Tôi không biết cảm xúc của mình được truyền tải tới Bão bao nhiêu. Có thể là chẳng truyền tải được chút nào cả.

Như thể muốn ném lại trái banh mà đối phương đã ném cho mình, Bão nói:

“Trên đời này có những người có thể trở thành trái làm bùa, cũng có những người dù muốn đến đâu vẫn không thể trở thành thứ trái đó được. Anh nghĩ Konoha sẽ mãi mãi không hiểu được anh. Những người được ba mẹ yêu thương, được chị gái chiều chuộng, lớn lên hạnh phúc giữa ánh nắng ấm áp sẽ không thể hiểu được cảm xúc của anh... Konoha sẽ không hiểu được. Em nhất định không hiểu được tâm trạng của một người không có nổi một mái nhà để trở về như anh đâu.”

Tôi dồn hết quyết tâm lại để nói. Tâm trạng giống như một chiếc máy bay ngay trước lúc nó rời khỏi mặt đất.

“Bão à, anh đừng dựa dẫm. Em biết thuở nhỏ anh đã phải trải qua rất nhiều chuyện khổ sở. Em nghĩ là em hiểu... Nhưng trên đời này, có rất nhiều người dù trải qua những chuyện khó khăn khổ sở đến đâu, họ vẫn sống rất mạnh mẽ, ngay thẳng. Người mất hết ba mẹ không chỉ có mình anh. Thêm nữa, dù có người phụ nữ nào dịu dàng tới đâu, thì người đó cũng không thể, và cũng không muốn trở thành mẹ anh đâu.”

Bão không đáp lại.

Trong một lúc, chúng tôi im lặng, nắm lấy ống tai nghe. Cứ im lặng như vậy, không cả lời từ biệt, Bão đã đặt ống nghe xuống trước.

Đó là cuộc hội thoại cuối cùng của chúng tôi.

Bản thảo chương bốn, chương cuối cùng của “Mèo ăn vụng và bác du mục”, được chuyển đến sau chương thứ ba một tuần.

“Tôi muốn đăng chương cuối trên đầu cuốn đặc san chào năm mới xuất bản vào tháng Mười hai. Tranh trên bìa cũng sẽ sử dụng tranh của chị Kakehashi. Nhờ chị giúp chúng tôi nhé.”

Giọng nói của Honda qua điện thoại khi cô giải thích những công việc về sau nghe thật mạnh mẽ.

“Chị Kakehashi đã làm việc rất tốt. Cả câu chuyện và tranh minh họa đều được mọi người trong và ngoài ban biên tập đánh giá rất cao chị ạ.”

Chúng tôi hẹn nhau rằng sau khi số tháng Một được kiểm duyệt xong xuôi, hai chúng tôi sẽ tổ chức một tiệc mừng nho nhỏ cùng nhau.

❖❖❖

Chương 4 − Chú mèo may mắn − The Lucky Cat

Mặt trời đã mọc rất cao phía trời đông.

Bị đánh thức bởi một chiếc lá táo trên không liệng xuống, mèo ăn vụng mở mắt.

Không thấy bóng dáng bác du mục đâu.

Không có lều. Không có cả áo khoác.

Ở chỗ dựng lều trước đó, đám cỏ đã đổi sang màu vàng nhạt giờ đang ngả ra rất ngay hàng thẳng lối.

Quên cả rửa mặt, mèo ăn vụng đi bộ ra suối. Vì nó nghĩ có thể bác du mục đã ra đó rửa mặt hoặc câu cá.

Bác du mục cũng không ở cạnh bờ suối.

Bác ta biến đi đâu mất rồi nhỉ.

Mèo ăn vụng nghĩ, thế là niềm vui của mình đã chẳng còn. Cứ tưởng lần này sẽ được nhìn thấy nước mắt của bác ta rồi chứ...

Trong bóng đêm sâu thẳm trước bình minh, mèo ăn vụng đã ăn trộm thành công. Cánh cửa trái tim nằm sâu bên trong lồng ngực dày dặn của bác thợ săn, khi ấy đang ôm lấy đầu mèo ăn vụng và ngủ say sưa, lúc ấy đang mở tan hoang. Lén vào trong đó chẳng có gì khó khăn. Mèo ăn vụng lẻn vào, lấy trộm món đồ nằm bên trong đó.

Nhưng dù thế nào thì...

Mèo quật chiếc đuôi cong hình khóa son của mình xuống đất bồm bộp. Cái đó rốt cuộc là cái gì vậy? Một thứ kỳ lạ, trong suốt, không có chỗ để cầm nắm, nhưng cảm giác của nó tác động lên móng tay rất rõ nét. Đó là thứ quan trọng nhất đối với bác ta trên đời này... Thứ đó chính là sự tư do và cô độc sao?

Mèo nghe thấy tiếng chim trên đầu mình.

Giữa những cành lá của cây táo dại đang kết những trái xanh non, hai chú chim cùi giẻ lam đang chơi đùa. Mèo vươn cổ ra, thử hỏi:

“Các cậu có biết người đàn ông ở dơ ở đây cho tới ngày hôm qua giờ đi đâu rồi không?”

Chim giẻ cùi lam đáp:

“Không, tôi không biết.”

Chú giẻ cùi lam còn lại nói:

“Bác du mục sáng sớm nay đã lên đường đi phiêu bạt tiếp rồi.”

“Bác ấy đi đâu?”

“Không biết nữa. Nhưng bác ấy đi về phía bắc đấy.”

“Phía bắc có gì?”

“Một vùng rất lạnh lẽo. Nơi đó còn lạnh hơn ở đây. Lạnh hơn nhiều. Đó là nơi giống ngỗng trời Canada sinh sống đấy.”

Nói tới đây, hai chú chim cùi giẻ lam bèn cất cánh bay về phía cánh rừng.

Đám than củi giờ chỉ còn là một đám tro xám nhỏ.

Mèo ăn vụng vừa đi vòng quanh nó vừa hít hít.

Đám tro thấm đẫm mùi cá khô mà tối qua bác du mục đã nướng cho nó ăn. Vừa ngửi mùi ấy, mèo ăn vụng vừa nhớ lại hương vị của con cá khô. Sau khi nhớ ra hương vị, thì nụ cười của bác du mục khi đưa nó con cá cũng hiện lên.

Nụ cười gợi ra giọng nói, giọng nói âm vang của bác du mục. Giọng nói gợi ra ngôn từ. “Mèo có thấy hương vị của mặt trời không?” Ngôn từ lại gợi nhớ tới những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt bác.

Lòng bàn tay dịu dàng vuốt ve lưng nó.

Những ngón tay gãi cổ cho nó.

Đôi đồng tử chất chứa nỗi u buồn.

Mèo ăn vụng nghĩ, bác du mục đang ở kia, và đang ở cả đây nữa. Bác ta ở khắp mọi nơi. Thật kỳ lạ. Không hề có bóng dáng hay hình thể gì. Vậy mà mình lại cảm nhận được. Rằng bác ta đang ở ngay bên cạnh mình...

Lúc đó, nó nghe thấy tiếng thổi sáo miệng lẫn trong cơn gió đang băng qua thảo nguyên.

Mèo ăn vụng dựng đứng hai tai, tập trung hết mọi dây thần kinh trên người vào đôi tai mình.

Tiếng sáo miệng truyền từ đỉnh đồi xuống chân đồi. Giai điệu này nó đã nghe ở đâu đó thì phải. Phải rồi, đó là tiếng nhạc nó vẫn nghe thấy trong những giấc mơ, hồi nó vẫn còn là một con mèo hạnh phúc. Đó là thứ âm nhạc du dương hòa cùng mùi thơm của món bánh táo.

Mèo ăn vụng lao đi.

Nó chạy một mạch tới đỉnh đồi. Nó nghĩ chắc chắn bác du mục đang ở đó. Nó nghĩ chắc chắn bác đang nằm trên cỏ, vừa ngắm nhìn những đám mây nổi lên trên bầu trời, vừa thổi sáo miệng.

Nhưng ở đó không có ai cả.

Chỉ có cơn gió đang thổi. Tiếng huýt sáo khe khẽ hòa lẫn với cơn gió ấy.

Bác du mục ơi, bác ở đâu?

Tiếng nhạc xa dần.

Nhỏ dần, nhỏ dần, nhỏ dần, rồi im bặt.

Mèo ăn vụng cất tiếng gọi:

“Bác du mục ơi! Bác du mục ơi!”

Không có tiếng đáp lại.

Trên đường đi từ đỉnh đồi xuống, mèo ăn vụng bị vấp, thiếu chút thì ngã nhào. Nó không vấp phải hòn đá nhỏ, cũng không vấp phải cành cây khô.

Tại sao?

Nó suýt bị vấp ngã, là vì đôi chân nó đã chững lại bởi một suy nghĩ không thể lý giải được.

Tại sao mình lại như vậy?

Mình đã chạy lên đỉnh đồi ư?

Mình không biết. Như thể bên trong mình còn có một con mèo khác đang tồn tại. Không phải mình rất muốn nhìn thấy bác du mục gục ngã vì đau khổ sau khi bị đánh cắp thứ quan trọng nhất, nhìn thấy để cười cho thỏa thích hay sao? Mình muốn cảm nhận được sự bất hạnh của người khác. Thế nên mình mới tìm kiếm bác du mục, không phải sao?

Nhưng tiếng huýt sáo đó...

Khi nghe thấy tiếng huýt sáo ấy, trái tim mình đã run rẩy.

Tại sao mình lại gọi bác ta hết sức bình sinh như vậy?

Khoảnh khắc tiếp theo, câu trả lời ào đến như một con sóng. “Vì mình muốn gặp bác ấy”.

Vì muốn gặp ư?

Đúng thế, một lần nữa gặp lại, vì mình “muốn nhìn thấy nụ cười của bác ấy”.

Không phải nước mắt ư? Đúng vậy, không phải nước mắt, mà là nụ cười.

Nhưng tại sao?

Với mèo ăn vụng lúc ấy, nó không thể lý giải được. Thứ nó đã lấy trộm được từ căn phòng nhỏ bên trong trái tim bác du mục. Thứ đó đã hoàn toàn đánh tráo tâm hồn của mèo ăn vụng.

Sau khi từ chân đồi trở về, chợt chiếc sáo rơi nơi đó lọt vào mắt mèo ăn vụng. Bác du mục đã để quên nó ư? Hay bác cố tình bỏ nó lại?

Mèo ăn vụng ngậm chiếc sáo vào miệng.

Nó bắt đầu bước đi.

Trong rừng không có lối đi nào cho ra lối đi cả.

Nhưng trong mắt mèo, nó đã nhìn thấy con đường mà mình nên tiến bước.

Con đường ấy được thứ ánh sáng gì đó chiếu rọi, sáng lấp lánh hơn cả ánh nắng buổi trưa.

Bên trong cơ thể nó, có một nguyện vọng đang dâng đầy lên như nước hồ.

“Mình sẽ mang cây sáo này đến cho người phụ nữ đó.”

Chỉ nghĩ như vậy thôi, niềm vui đã dâng lên trong lòng. Như thể trái tim nó đang cười vui rộn rã.

Mèo ăn vụng đi về phía ngôi làng.

Trong một ngôi nhà cũ nát ở rìa làng, có một người phụ nữ ốm bệnh sống một mình.

Không trẻ, cũng không già. Không có bạn bè gì. Không có cả gia đình hay họ hàng. Chú chó và chú chim nhỏ mà người phụ nữ yêu thương cũng đã chết, người phụ nữ ấy hoàn toàn cô độc lủi thủi.

Niềm vui duy nhất là âm nhạc. Là chơi các nhạc cụ. Nhưng người phụ nữ nghèo túng đó không dư dả để mua nhạc cụ nào.

Mèo ăn vụng biết điều đó. Bởi đã có những ngày nó đã quan sát cuộc sống thường nhật của người phụ nữ thật kĩ lưỡng, với ý định ăn trộm thứ gì đó của chị ta.

Tới nhà người phụ nữ rồi, mèo vòng ra vườn sau. Nó nhớ cả cấu trúc của căn nhà. Vì đã có lần nó rình lúc người phụ nữ đi vắng để vào nhà khoắng sạch lũ cá vàng trong bể cá, không để lại con nào rồi. Mèo ăn vụng đặt chiếc sáo trước chiếc cửa lưới dưới mái hiên trổ ra ngoài vườn sau. Người phụ nữ chắc sắp đi hái rau củ trong vườn về, rồi chị ta sẽ phát hiện ra chiếc sáo này thôi.

Trên đường về.

Trong lồng ngực nhỏ bé của mèo ăn vụng, một bầu trời xanh trong vắt tới từng ngóc ngách trải rộng. Mèo nghe thấy tiếng nói của bác du mục vang vọng giữa bầu trời xanh ấy. “Thay vì cướp bóc, việc cho đi sẽ làm ta vui vẻ hơn nhiều.”

Từ ngày hôm đó, cách sống của mèo ăn vụng đã thay đổi hoàn toàn.

Thay vì ăn trộm thứ gì đó rồi nhìn khuôn mặt đau khổ của người ấy, mèo bắt đầu cảm nhận được ý nghĩa của việc tặng ai đó thứ gì đó rồi ngắm nhìn khuôn mặt hạnh phúc của người đó hơn.

Mèo cần mẫn cho đi.

Mang hạt giống hoa cho chị chủ hàng hoa.

Mang mầm cây rau củ cho cửa hàng tạp hóa.

Mang những chiếc giày cũ rách cho chú chó.

Mèo xông pha làm việc, để được nhìn ai đó vui sướng. Mèo làm mẫu cho họa sĩ vẽ tranh, chỉ đường cho người lạc đường, làm người hòa giải khi thấy có đám cãi cọ. Mèo đuổi chuột giúp các bác nông dân, bắt bọ chét và mòng cho bầy ngựa.

Mỗi lần nhìn thấy bóng dáng mèo ăn vụng, nụ cười lại tràn ngập trên khuôn mặt dân làng, họ nói:

“Con mèo mới tốt bụng làm sao.”

“Nó đúng là thần bảo hộ của ngôi làng này.”

Không còn ai gọi mèo ăn vụng là “Mèo ăn vụng” nữa. Chú mèo may mắn. Đó là tên gọi mới của chú mèo ăn vụng.

Có lần, người giặt đồ thuê trong làng đã tắm rửa sạch sẽ cho mèo ăn vụng. Mèo ăn vụng đã lột xác thành một chú mèo lông trắng tinh tới độ chói mắt. Nhưng sau khi lăn lộn chơi đùa trên đồng cỏ, nó lại trở lại là con mèo lông xám như cũ.

Có lần, một người cho vay tiền giàu có đã bắt chuyện với mèo ăn vụng bằng giọng nói vô cùng nựng nịu.

“Này mèo may mắn ơi. Mèo có muốn về nhà cùng ta không? Mèo muốn gì ta cũng sẽ mua cho. Ta có thể đảm bảo một cuộc sống nhàn hạ, sung túc cả đời cho mèo. Nên hãy theo ta về nhà nhé. Ta sẽ biến mèo thành con mèo hạnh phúc nhất thế giới.”

Mèo ăn vụng từ chối.

“Tôi thích được tự do và cô độc. Vả lại, tôi không cần dựa vào ai để trở nên hạnh phúc cả.”

Bởi mèo ăn vụng giờ đã là chú mèo hạnh phúc nhất thế gian rồi.

Mèo đã sống một “câu chuyện về hy vọng”.

Trong câu chuyện, mèo ăn vụng và bác du mục đã cùng nhau đi khắp thế gian.

Từ bờ biển tới thảo nguyên. Từ thảo nguyên tới rừng rậm. Từ rừng rậm tới vùng đồi núi. Từ vùng đồi núi tới sa mạc. Từ dòng suối tới làng xóm. Từ làng xóm tới thành thị. Mèo ăn vụng cùng bác du mục dạo bước qua những nơi đó.

Đôi khi mèo đi trước bác du mục.

Đôi khi mèo đi sau.

Đôi khi đi ngang hàng cùng bác.

Khi đã đi mệt, mèo sẽ chui vào túi áo khoác của bác du mục, ngủ mơ màng trong đó. Khi muốn ngắm hoàng hôn, mèo sẽ leo lên vai bác. Uống nước suối, cùng bắt cá, nướng trên lửa, rồi ăn. Cùng ngủ, ngắm nhìn mây, nhìn bầu trời sao, kể cho nhau nghe những kỷ niệm. Đêm đến, cả hai sẽ nằm sát bên nhau cạnh đám lửa mà bác du mục đã nhóm lên, rồi chìm vào giấc ngủ.

Mèo ăn vụng thích giọng nói của bác du mục. Nó thích được bác ôm trong vòng tay khỏe khoắn, được gọi tên bằng giọng nói ấy. Tên thật sự của nó, cái tên mà chỉ mình bác du mục biết.

Vật đổi sao dời, sương đã bao lần rơi trên mặt đất.

Mèo ăn vụng đã hơn trăm tuổi.

Cơ thể nó rệu rã, lông rụng, tai hầu như không còn nghe được.

Cuối thu.

Mùa tuyết khó khăn đã ở phía trước, nhưng một buổi chiều muộn, như thể mùa hạ quên đồ quay lại lấy, trời ấm áp như mùa hè Ấn Độ. Mèo ăn vụng lết từng bước chân, đi tới chân đồi.

Nó đi rất lâu mới tới được gốc cây táo dại, nơi bác du mục đã dựng lều sinh sống năm xưa. Ngả mình trên tấm thảm rêu mềm mại mọc dưới gốc cây, mèo ăn vụng nhắm mắt lại.

Ngày hôm nay cũng thật hạnh phúc.

Dân làng đã rất tốt với nó. Người già thì vuốt ve nó. Trẻ em thì cho nó uống nước.

Trong cơn gió nam thổi từ thảo nguyên tới, không rõ từ đâu, mèo nghe thấy tiếng sáo miệng. Có lẽ đó là tiếng sáo bác du mục đang thổi tặng nó ở nơi nào đó trên Trái đất này.

Mèo ăn vụng đắm mình trong giai điệu ấy, rồi chìm vào một giấc ngủ hạnh phúc.

Và rồi nó không bao giờ mở mắt ra nữa.

Trên đầu mèo, cành táo dại sai trĩu những quả chín đỏ rung rinh trước gió. Trên thảo nguyên, những cây hoa cánh bướm không gãy gục vì gió đang rập rờn, rập rờn rất dịu dàng.

❖❖❖

Đầu tháng Mười hai.

Từ khi sang tháng, không biết có phải chỉ là tưởng tượng không, nhưng tôi có cảm giác dòng cháy của thời gian và nhịp bước của dòng người trên đường đều nhanh hơn. Bên ngoài cửa sổ, những cơn gió lạnh thấm đẫm những hạt mùa đông đang thổi ngang qua.

Honda và tôi ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn ăn trong cửa hàng đồ ăn Pháp tràn ngập không khí ấm cúng, chúng tôi vừa nâng ly sầm-panh xinh đẹp tỏa ánh sáng tựa ánh trăng. Bên trong lò sưởi được dựng lên trên bức tường ở cuối phòng, những cây củi giả đang bốc cháy, phát ra âm thanh tách tách.

“Lần này, chị Honda vất vả nhiều rồi.”

“Chị cũng vậy. Cảm ơn chị đã giúp đỡ chúng tôi thời gian dài vừa qua.”

Chúng tôi vừa dùng bữa vừa nói lan man về chuyện “Mèo ăn vụng và bác du mục”. Tất cả những câu chuyện về nỗi khổ cực và vất vả của chúng tôi đều đã biến thành những kỷ niệm đẹp. Tờ nguyệt san đăng chương bốn của truyện sẽ được phát hành vào tháng sau. Đầu năm mới, chúng tôi sẽ nhanh chóng bắt tay vào việc xuất bản cuốn sách riêng của truyện. Khi bắt đầu nói tới ý tưởng về thiết kế trang bìa, cả hai chúng tôi đều quên hẳn món ăn trên bàn, tâm trí bị cuốn hoàn toàn vào cuộc hội thoại, khi món ăn tiếp theo được bưng ra, chúng tôi mới vội vàng động dao động nĩa.

Trong những tấm thẻ độc giả được gửi về ban biên tập từ trước tới giờ, có một câu hỏi được rất nhiều người đặt ra.

“Đó là “Thứ mà mèo ăn vụng lấy trộm từ bác du mục rốt cuộc là gì?”. Quả nhiên mọi người vẫn quan tâm đến điều đó nhất. Thực ra tôi cũng là một trong những người thắc mắc như vậy.”

Honda nói:

“Theo bé Nanako thì đó là gì hả chị?”

Vừa cười tôi vừa đáp:

“Câu trả lời của Nanako ấy à? Con bé có suy nghĩ khá lạ lùng, nó nghĩ đó là “mặt trời” chị ạ.”

“Mặt trời ư? Thật là một câu trả lời độc đáo. Nhưng tôi nghĩ tôi có thể hiểu được. Vì đó là thứ quan trọng nhất với bác du mục trên thế gian này mà. Tôi nghĩ đó là một đáp án rất tốt. Nó thể hiện rất rõ tính cách và con người của bé Nanako.”

Nanako có hỏi tôi rằng, “Bị lấy trộm mất mặt trời đi như vậy, cuối cùng bác du mục sẽ chết hay sao hả mẹ?”. Nhưng tôi quyết định không nói điều đó với Honda. Thay vì thế tôi nói:

“Với mặt trời ăn trộm được, mèo ăn vụng đã chiếu sáng cho cả dân làng, chị nhỉ.”

“Trong những tấm thẻ độc giá, trẻ em thì viết đó là “dũng khí”, “chính nghĩa”, người lớn thì đa số đều viết đó là “tình yêu”, “tình bạn”, “lòng nhân ái”, “sự quan tâm”, số ít hơn thì nói đó là “sự thật” hoặc “hạnh phúc”. Có người còn cho rằng đó là “sinh mệnh” nữa. Còn chị thì sao? Chị Kakehashi nghĩ nó là gì?”

“Ồ, không biết là cái gì nhỉ.”

Vừa nói, tôi vừa hướng câu hỏi tương tự về phía Honda.

“Chị Honda thì nghĩ nó là cái gì?”

“Là cái gì nhỉ? Nên nói là, một sức mạnh tuyệt vời có thể biến mèo ăn vụng thành một chú mèo may mắn, chăng? Thực lòng mà nói, tôi không biết đáp án là gì. Một ngày nào đó, tôi muốn được gặp mèo ăn vụng và bác du mục để trực tiếp hỏi họ điều đó chị ạ.”

“Quả thực như vậy. Tôi cũng có cảm giác như vậy đấy.”

Chúng tôi bật cười khúc khích.

Vừa cười, trong trái tim mình, tôi vừa thầm gọi Bão.

Bão à, anh có biết không? Thứ mà mèo ăn vụng đã lấy trộm từ bác du mục. Chia tay anh, em đã rất buồn, nhưng em cũng đã rất hạnh phúc. Em đã sống hạnh phúc cho tới hôm nay. Như một chú mèo may mắn.

Em đã lấy mất thứ gì của anh vậy?

“À phải rồi, tôi phải đưa cái này cho chị trước lúc quên đi mất mới được. “

Khi sắp kết thúc bữa ăn, Honda lấy từ túi xách ra một chiếc phong bì và đưa cho tôi.

“Phong bì này nằm trong số tài liệu anh Igarashi gửi tới. Chắc vẫn giống như mọi khi...”

“À, là bưu thiếp.”

Tôi biết được nhờ hình dáng và độ nặng của nó.

Tôi mở phong bì, lôi thứ bên trong ra. Có ba tấm bưu thiếp in hình mèo ở giữa phong cảnh của Ireland. Một chú mèo nhỏ đang nằm trên lưng cừu, những chú mèo chơi đùa trong sân nhà thờ, và một chú mèo nằm duỗi dài thân trên quầy thanh toán của một quán rượu. Ngoài ra còn có một tấm nữa. Tấm này không có mèo, cũng không có cảnh sắc gì. Chỉ có ba nhánh lá lớn màu xanh trên nền trắng. Một thiết kế của lá cây Shamrock, loài cây trông giống như cây cỏ ba lá. Biểu tượng của Ireland.

“Bác Kumagai kể cho em nghe rồi. Chiếc lá ba nhánh này đại diện cho ba báu vật. Bão à, anh còn nhớ không? Ba báu vật của anh là gì?”

“Của bé Lá thì là gì?”

“Đầu tiên, cũng giống như Lão Tử, là “tình yêu thương”. Hai thứ còn lại em nghĩ là lý trí và trí tuệ.”

“Còn đối với anh, đó là sự tự do và cô độc.”

“Thế còn cái thứ ba là gì?”

Vẫn đặt ánh mắt trên những tấm bưu thiếp, tôi hỏi:

“Giờ anh Igarashi đang ở Dublin à chị?”

“Không, giờ anh ấy ở đây cơ. Đó là một thị trấn tên là Kilkenny. Nó nằm ở phía nam Dublin, đi xe khoảng hai, ba giờ là tới.”

Vừa nói, Honda vừa chìa ra một mảnh giấy nhớ nhỏ ghi địa chỉ hiện tại của Bão.

“Nếu tiện, chị hãy gửi một bức thư cho anh ấy nhé. Nghe nói anh ấy sẽ sống ở đó một thời gian. À, nhắc mới nhớ, anh ấy có nói khi nào tạp chí được phát hành, anh ấy sẽ đi tới chỗ ba mẹ đấy chị ạ.”

“Ba mẹ ư?”

“Vâng. Tên làng thì tôi quên rồi, nhưng nghe nói đó là một ngôi làng nhỏ nằm giữa bán đảo. Anh ấy nói ba mẹ anh ấy đang sống ở đó. Anh ấy nói nơi đó nằm ở tận cùng mũi đất... nơi bầu trời và đại dương gặp gỡ. Anh ấy sẽ tới đó gặp họ.”

“Nơi bầu trời và đại dương gặp gỡ ư?”

Đột nhiên, tôi có cảm giác một cây kim nhọn vừa đâm vào giữa tim mình.

Tới chỗ ba mẹ ư? Đi gặp ba mẹ? Tôi cấm bản thân nghĩ đến việc câu nói đó ám chỉ điều gì, cấm bản thân tưởng tượng ra những chuyện sau đó.

“Vâng. Chị có thấy cách nói đó quả thực rất giống với cách nói của anh ấy không?”

Tôi không đáp lại câu hỏi ấy. Đặt dao và nĩa xuống, vừa dùng khăn ăn lau khóe miệng, tôi vừa hỏi lại chậm rãi, như muốn nói cho chính mình nghe:

“Ba mẹ anh ấy sống ở Ireland à chị?”

Honda nói với một nụ cười không vương chút mây mờ:

“Trước đây tôi có nghe nói như vậy. Nghe nói từ hồi trẻ ba mẹ anh ấy đã ở hẳn bên châu Âu, ba anh chuyên quay những thước phim tài liệu...”

“Và anh ấy nói anh ấy sẽ đi gặp ba mẹ sao?”

“Vâng. Anh ấy nói thỉnh thoảng có nói chuyện qua điện thoại với ba mẹ, nhưng không thể gặp mặt được. Và anh ấy có vẻ rất vui sướng khi kể lại rằng lần này anh ấy sẽ tới thăm họ. Lâu lắm rồi họ mới gặp lại nhau. Anh ấy bảo, sau khi hoàn thành tác phẩm này rồi, cuối cùng anh ấy cũng có thể chủ động tới gặp ba mẹ. Có lẽ tác phẩm này đối với anh Igarashi là một tác phẩm rất ưng ý, nên mới khiến anh ấy có được quyết định đó.”

Tiếng Honda nói cứ xa dần, xa dần.

Thay vào đó là tiếng nói của Bão.

Tiếng nói ấy ập đến mạnh mẽ, như cơn sóng, như đại hồng thủy. Đó là tiếng nói của Bão thời cấp Hai. Giọng nói ấy còn pha một nửa giọng nói thời thiếu niên. Hai tay băng gạc trắng, vừa cầm cưa để xẻ cây bạch dương, anh vừa kể tôi nghe chuyện về ba mẹ anh.

“Em biết không! Ba anh không được biết đến ở Nhật nhiều lắm, nhưng ông là một đạo diễn phim điện ảnh đấy. Ông luôn luôn ở nước ngoài để quay phim. Mẹ anh là nữ chính. Vì thế nên cả hai đều đang sống ở nước ngoài. Chủ yếu là ở châu Âu. Còn anh từ nhỏ đã sống với người họ hàng ở Osaka. Nhưng sau kỳ nghỉ hè anh sẽ rời khỏi nơi đây, tới nhà bà ở Hokkaido sống.”

“Hokkaido ạ! Ôi thích thế. Em thật ghen tị với anh. Đạo diễn phim điện ảnh ư, nghe hoành tráng quá! Mẹ anh còn là diễn viên nữa, thật là tuyệt!”

“Thế nên giờ anh đang viết tiểu thuyết. Tương lai anh sẽ là nhà văn đó.”

“Tuyệt quá tuyệt quá! Anh viết tiểu thuyết gì cơ!”

“Chuyện đó thì, ừm, không thể nói trong một hai câu được. Chuyện về một anh chàng có tư tưởng phóng khoáng và cấp tiến. Lần tới anh sẽ cho em đọc. Em muốn đọc không! “

“Có ạ... Nlumg liệu em có đọc được không anh?”

“Ừ nhỉ. Truyện khá khó hiểu, nên bé Lá lúc này có lẽ chưa thể hiểu hết được. Mà thôi chuyện đó để sau, lần này anh xin chữ ký bố mẹ anh cho em nhé! Em có thích không?”

“Có ạ!”

“Xin lỗi chị, chị Honda. Tôi vừa sực nhớ ra một việc gấp.”

Tôi nói. Tâm hồn tôi thì đã nhấp nhổm rời khỏi ghế tới một nửa người rồi.

“Giờ tôi phải đi một chỗ. À, mà trước đó tôi phải về qua nhà để chuẩn bị nữa.”

Đồng hồ đeo tay của tôi chỉ tám giờ rưỡi.

“Ủa, vậy ạ?”

“Thực sự xin lỗi chị. Tôi quên bẵng đi mất. Giờ bàn này chỉ còn món tráng miệng thôi, chị nhỉ?

Honda tuy rất ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó cô liền thay đổi tâm trạng và đáp lời tôi một cách đầy thấu hiểu:

“Không sao đâu ạ. Tôi sẽ ở lại đây thêm một lúc, uống nốt tách trà rồi đi về. Chị cứ về trước đi.”

“Vậy à. Vậy tôi xin phép nhé.”

Vừa nói, tôi vừa túm lấy chiếc túi xách, đứng dậy.

Một niềm tin mạnh mẽ xuyên suốt tim gan tôi. Nó giống như sự quả quyết khi mình trần bước ra khỏi một thân cây bị sét chẻ làm đôi vậy. Tôi bị một mong muốn mạnh mẽ mang đầy từ lực không ngừng thôi thúc.

Hồi sống với tôi, Bão viết để kiếm sống. Việc tiếp tục viết, đối với Bão, giống như là nguồn động lực để sống vậy. Nhưng sau khi chia tay tôi, có lẽ, anh đã tiếp tục sống để viết tác phẩm này. Anh không viết để sống, mà là sống để viết. Anh đã quyết định sẵn từ đầu, rằng sau khi viết xong anh sẽ lên đường trở về với ba mẹ.

Mình phải đi thôi!

Tới nơi bầu trời và đại dương gặp gỡ.

Mình phải tới đó.

Mình không thể để Bão ra đi một mình được.

[1] Ở Nhật Bản có tục lệ là khi thu hoạch hoa trái, nông dân sẽ không hái hết quả mà để lại vài ba quả trên cây, với mong ước rằng làm thế thì vụ mùa năm sau cây cũng sẽ cho nhiều trái. Những quả được để lại được gọi là quả làm bùa.

Dịch giả: Vương Hải Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.