Tôi tỉnh dậy vì có tiếng gì đó giống như có người đang gõ cửa. Nhìn sang chiếc đồng hồ điện tử đặt cạnh gối, giờ đang là 3 giờ 17 phút. Trong bóng đêm, chỉ có tiếng thở đều đều của Nanako đang ngủ bên cạnh tôi.
Đó là tiếng cơn gió đêm mùa hè đập vào cửa sổ kính, hoặc tiếng cành lá của chậu hoa nhài đặt cạnh cửa sổ lay động chạm vào cửa lưới. Hay là tiếng chim sẻ? Khi tôi nhắm mắt, định trở lại giấc ngủ một lần nữa, thì có tiếng báo nhận được fax của chiếc máy fax đặt trên bàn ăn truyền đến.
Giờ này mà ai lại gửi fax nhỉ. Mong là Nanako không bị tỉnh giấc. Ngày hôm nay, con bé gặp chuyện không vui ở trường, nên tôi đã lắng nghe toàn bộ câu chuyện, an ủi, động viên, và bảo con bé rằng “Giờ con hãy đi ngủ thật ngon để quên đi mọi chuyện, giống như loài mèo ấy nhé.”
Tôi trở dậy, cố gắng để không gây ra chút tiếng động nào, rón rén bước tới xem bản fax. Sau khi khẽ khàng đóng cánh cửa phòng ăn lại, tôi bật đèn, nhấc hai tờ fax đã được gửi tới lên. Máy fax đang nhận tờ thứ ba.
Gửi chị Kakehashi.
Bản thảo đã được gửi tới rồi! Một bản thảo rất tuyệt vời.
Chi tiết chị xem trong mail nhé.
Honda
Trên đầu trang đầu tiên, những con chữ mạnh mẽ được viết tay của Honda nhảy nhót như những đốm lửa trước đôi mắt chưa đeo kính áp tròng của tôi. Cô gửi fax cho tôi bản mẫu in của chương ba trong truyện “Mèo ăn vựng và bác du mục”. Tôi nắm lấy tờ giấy, thiếu chút thì reo lên vì vui mừng.
Cuối cùng, bản thảo của Bão cũng được gửi tới rồi.
Thật tự nhiên, bóng dáng nụ cười hiện rõ trên gò má tôi. Và nụ cười đó giống như một vòng tròn đang trải rộng trên bề mặt nước, bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể tôi. Tiếng gõ cửa mà tôi nghe thấy lúc nãy, hẳn là tin nhắn của Bão gửi tới.
Không thể vượt qua được cảm xúc trong lòng, tôi ngồi xuống bàn làm việc, cắm điện máy tính. Bản thảo của Bão hẳn đã được đính kèm cùng mail của Honda.
Ở tiêu đề mail, Honda cũng viết: “Bản thảo tuyệt diệu đã được gửi tới!” Sự vui mừng của cô ấy như thể đang trào dâng lên giữa màn hình máy tính lúc đêm khuya.
Bản thảo đã được gửi tới rồi chị ạ.
Thực ra là anh ấy đã gửi bản thảo từ Italia về cho tôi để kịp hạn nộp cuối tháng Năm, nhưng do trục trặc ở phía bưu điện hay gì đó mà bản thảo đã không được chuyển tới chỗ tôi.
Vừa lúc nãy tôi đã liên lạc được với anh Igarashi, tôi đã nhờ anh ấy gửi lại bản thảo bằng fax giúp, sau đó, tôi đã gõ lại thành văn bản biên tập được. Hiện anh ấy đang ở thủ đô Dublin của Ireland. Có vẻ anh ấy vẫn ổn. Anh ấy gửi lời hỏi thăm tới chị Kakehashi đấy ạ.
Khi đọc chị sẽ thấy chương ba này khá dài, nên tôi nghĩ nó sẽ được chia thành hai lần đăng. Giờ tôi đang tính sẽ đăng trên số tháng Mười và tháng Mười Một, nhưng cũng chưa chắc chắn, khi nào có quyết định cụ thể tôi sẽ liên lạc với chị sớm. Nhờ chị vẽ minh họa cho chương này nhé. Cảm ơn chị.
❖❖❖
Chương 3 − Câu chuyện về hy vọng − A Story of Hope
Đó là một đêm trăng sao đầy cô độc.
Ô kìa. Sao nó lại ở đó nhỉ.
Bác du mục đã phát hiện ra có một con mèo nấp trong bụi hoa nguyệt quế núi.
Con mèo tròn xoe, đang ngủ gục đầu trên tay đó trông giống một miếng vải phần nẹp áo màu xám hơn là một con mèo. So với một con mèo núi thì trông nó khá nhỏ bé. Còn so với một con mèo nhà thì nó lại quá bẩn.
Nó bị vứt đi chăng? Hay là nó bị lạc đường, không thể trở về ngôi làng của mình nữa?
Nó còn sống hay đã chết?
Tới gần nó, bác nghe tiếng thở đều đều nho nhỏ. Một nụ cười thấp thoáng trên gò má của bác du mục. Con vật nhỏ bé này còn sống. Ở xó xính của một thế giới mà ta không biết liệu còn có thể cứu chữa được hay không. Cũng giống như bác, luôn luôn một mình đơn lẻ.
Đột nhiên, một khung cảnh hiện lên trong lồng ngực bác du mục.
Một thảo nguyên mùa xuân.
Một ngày rất xa xưa trước đây, tới nỗi không thể nào nhớ lại được.
Đắm mình trong cơn gió mùa xuân ấm áp, bác du mục đi lang thang khắp nơi, mang theo một tâm hồn lạnh giá. Khi đó bác vẫn chưa tha thứ được cho người vợ cũ của mình, cho cái cách người ấy đã đối xứ với bác. Một sự ghen tuông và căm hận mãnh liệt. Mang theo tâm trạng đen tối ấy, đôi chân bác như lết từng bước để tiến về phía trước, thì chợt có cái gì đó bồng bềnh nhẹ rơi trên vai bác.
“Ôi!”
Khi bác đưa tay ra định chạm vào, thì nó lại bị gió cuốn đi, bay bổng lên bầu trời.
Một cuộn bông trắng muốt.
Bác du mục ngước nhìn trời. Giữa bầu trời mang sắc hoa lưu ly, cuộn bông nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, hệt như một chú bướm, chấp chới bay đi.
Một cuộn.
Lại thêm một cuộn nữa.
Đó là những cuộn bông do những cây gỗ gòn mọc lên đâu đó trong rừng gieo rắc khắp cánh đồng mùa xuân. Bác du mục giơ hai tay lên, hướng về phía bầu trời. Bác muốn đón nhận cơn mưa sợi bông bằng toàn bộ cơ thể mình. Vì bác khao khát một trái tim giống như những sợi bông ấy.
Bác du mục chăm chú nhìn chú mèo đang ngủ.
Trong cái đầu chỉ như một cái nắm tay này đang say ngủ những ký ức gì?
Đột nhiên, trong đầu bác du mục hiện lên hình ảnh của chú mèo này khi chú còn là một con mèo con.
Lớp lông trắng muốt.
Bông mềm, như được làm nên từ rất nhiều những cuộn bông nho nhỏ.
Khi khẽ khàng vuốt ve lưng nó, sẽ có cảm giác như một cơn gió nhẹ vừa thổi tới.
Những đệm thịt hồng hào giẫm lên đám cỏ đẫm sương sớm. Chiếc đuôi bận rộn. Đôi tai dựng đứng. Mắt bên phải màu xanh cô-ban. Mắt bên trái màu xanh lục bảo. Một đôi mắt thần bí, giống như một mặt hồ đổi màu theo mùa và theo góc chiếu của ánh sáng mặt trời.
Một linh hồn nhỏ bé tràn ngập sự hiếu kỳ.
Một con mèo xinh đẹp tới nỗi ai nấy đều muốn cưng nựng. Chỉ cần ở bên chú mèo này, trái tim cay đắng sẽ được xoa dịu, những gai nhọn cắm sâu trong ngực sẽ tự rụng xuống. Thật giống như một chú mèo thiên sứ được cử xuống trần gian.
Mèo ăn vụng không hề ngủ.
“Mèo ơi.”
Nó nghe thấy tiếng gọi lơ đãng của người đàn ông.
“Này mèo ơi. Nếu mèo ngủ qua đêm ở chỗ đó...”
Mèo ăn vụng nằm im không nhúc nhích. Vừa tiếp tục giả vờ ngủ say sưa, nó vừa vặn căng các sợi thần kinh trên toàn cơ thể, để có thể chuyển sang tư thế tấn công bất cứ lúc nào. Móng vuốt chân trước của mèo sắc tới nỗi nó có thể móc mắt người ta mà chẳng gặp chút khó khăn gì.
“... thì mèo sẽ bị con sư tử núi ăn thịt mất đấy.”
Mèo ăn vụng nghĩ, bác này nói dối dở tệ. Trong rừng này có sói đồng, nhưng không có sư tử núi. Vả lại sói đồng chỉ ăn thịt thỏ rừng và chuột đồng, không ăn thịt mèo. Chẳng lẽ chuyện đó mà bác ta cũng không biết?
“Từ giờ cho tới đêm, không khí quanh đây sẽ trở lạnh rất nhanh. Nếu trong lúc ngủ mà đông cứng rồi chết rét mất thì không phải mất cả chì lẫn chài hay sao. Này mèo ơi. Mèo có muốn ăn cá khô với ta không?”
Mèo ăn vụng đã đói sôi bụng.
Nó bất giác mở mắt, nhìn người đàn ông.
“Xin chào!” Vừa nói, người đàn ông vừa bật cười. Một nụ cười không tà niệm.
“Mình không thể để bản thân bị lừa được.” - Mèo tự nhủ. Dù sao bác ta cũng là con người. Xưa nay có khi nào mèo tin người mà đạt được điều gì tốt lành đâu.
Mèo ăn vụng cất tiếng nói bằng giọng mèo cái dễ thương của mình:
“Bác gọi tôi có việc gì à?”
“Mèo có thích cá khô không? Nếu thích thì ăn cùng ta nhé.”
Trong một khoảnh khắc, mèo cảm thấy lưỡng lự.
Ý chí không lưỡng lự, nhưng dạ dày thì lưỡng lự. Bụng nó đã rỗng tới mức da bụng dính da lưng. Cá khô thì tuyệt cú mèo rồi. Nhưng hẳn là bác ta đã tẩm độc vào con cá nướng để cho mình ăn đây mà. Với gương mặt vô hại như thể côn trùng cũng không nỡ giết kia, bác ta sẽ giết mình, lột da, thịt thì bán cho hàng thịt, lông thì bán cho thương lái buôn lông cho xem. Mình nên làm gì bây giờ?
Sau khi nghĩ ngợi trong khoảng thời gian bằng ba cái chớp mắt, mèo hạ quyết tâm.
Nó ngồi dậy, dựng thẳng chiếc đuôi vốn cong như cán dù của mình. Mình sẽ không để bị lừa một cách dễ dàng đâu. Mình có cách rồi.
“Được thôi. Vậy thì tôi xin ăn ké bác vậy.”
Bác du mục lâng lâng vui sướng.
Sinh vật này mới đáng yêu làm sao.
Lâu lắm rồi bác mới có tâm trạng như thế này.
Hôm qua, hôm nay và cả hôm trước nữa, cả ngày từ sáng tới tối bác đều không nói chuyện với ai. Một mình bác tỉnh giấc, một mình bác ăn cơm, một mình bác dạo bộ trên đồi, một mình bác đi ngủ. Đương nhiên, đó là cuộc sống mà tự bác du mục chọn cho mình.
Bác đã sống như vậy trong một thời gian rất dài mà không gặp phải vướng bận gì. Dù bác có thích một mảnh đất nào đó đến đâu chăng nữa, bác cũng không bao giờ sống ổn định ở một nơi nào cả.
Nếu ở lại một nơi, sẽ tới lúc bác giao lưu với mọi người xung quanh.
Khi có mối liên hệ với mọi người, một thời gian sau, nhất định bác sẽ thích một ai đó.
Trở nên thích một ai đó.
Yêu một ai đó.
Đó là điều bác du mục lo sợ.
Cởi bỏ mọi phòng bị của mình trước một ai đó, hiến dâng toàn bộ con người mình. Mở rộng trái tim, chia sẻ cảm xúc của mình. Đối với bác du mục, đó là một điều thật tuyệt diệu, nhưng đồng thời, cũng là một nỗi sợ hãi khôn cùng, sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ bị phản bội - giống như người vợ cũ đã từng làm như thế.
Vì thế bác du mục đã khóa cánh cửa trái tim mình lại và vứt chìa khóa đi. Từ bây giờ, bác sẽ không rung động vì ai nữa, sẽ sống một mình lặng lẽ đến cuối đời. Bác sẽ tiếp tục đi không dừng bước, không lưu lại ở một nơi nào nữa.
Nhưng, chỉ riêng đêm nay thôi, bác muốn thả lỏng chính mình.
Bác du mục quay lại nhìn mèo ăn vụng.
Đêm nay, mình muốn phá bỏ quy tắc để ở bên sinh vật nhỏ bé này. Nếu có thể, mình muốn được nằm ngủ ngay bên cạnh nó. Mình và nó nằm bên nhau, cho tới sáng. Ôi, đã bao nhiêu năm rồi mình không được tận hưởng cảm giác này?
Mèo ăn vụng ngồi xuống bên đám cúi đang cháy do bác du mục nhóm lên.
“Nào, cô mèo đói, mời mèo ăn nhé.”
Một chú cá khô nướng vàng ươm được đưa ra trước mặt mèo. Mèo ăn vụng trước tiên cẩn thận ngửi ngửi. Sau khi xác nhận rằng trong cá không có độc, nó bắt đầu ăn ngoàm ngoàm. Ăn rau ráu từ đầu tới đuôi, không bỏ sót một mảnh xương nào.
“Đó là cá ta bắt được trên biển đấy.” Bác du mục nói.
“Biển ư?”
Tới tận bây giờ, mèo ăn vụng vẫn chưa nhìn thấy biển lần nào.
“Biển ở phía đông. Ta phơi cá bắt được trên bờ biển. Mèo có thấy hương vị của mặt trời không?”
Mèo không nghĩ là ánh mặt trời thì có thể có vị gì được.
“Bác là ngư dân à?”
“Không, ta không phải ngư dân.”
“Thế thì là thủy thủ?”
“Cũng không phải thủy thủ. Ta chỉ là người đi lang thang khắp nơi thỏa thích theo ý mình.”
“Hiểu rồi! Bác là một người du hành!”
“Chỉ là một kẻ lang thang vô công rồi nghề thôi. Một kẻ lãng du phù phiếm, gió thổi nhẹ cũng sẽ bay đi mất.”
Bác du mục cho thêm củi vào trong đám lửa, vừa nướng cá vừa kể chuyện.
“Hồi xưa, ta được gọi là dân du mục. Ta từng nuôi cừu. Có cả lừa và gà. Ta không nuôi mèo, nhưng có nuôi chó giữ nhà. Ta mang theo vật nuôi của mình đi từ thảo nguyên này sang thảo nguyên kia để tìm cỏ cho chúng ăn. Ta cũng từng có người thân nữa.”
Mèo ăn vụng chợt nhớ tới bức ảnh nằm trong chiếc giày mà nó ăn trộm của bác bữa trước.
Đó là ảnh gia đình của bác ta ư?
“Vợ và con, và bầy gia súc. Cuộc sống lúc đó thật vui vẻ, ngày ngày đều rộn ràng. Nhưng rồi mọi người đều đi khỏi mất.”
“Tại sao?”
Câu chuyện chợt ngưng bặt.
Bác du mục im lặng, ánh mắt rơi xuống ngọn lửa đang cháy đỏ rực.
Mèo ăn vụng cũng im lặng. Im lặng đợi chú cá vàng thứ hai được nướng chín.
Bình tĩnh lại rồi, bác du mục thầm thì:
“Ta cũng không rõ tại sao nữa.”
Tới lúc này, bác du mục vẫn không biết tại sao. Không, không phải là không biết, mà là không muốn biết.
Đó là thời bác du mục còn trẻ.
Một ngày, đột nhiên bác bị bắt tham gia vào một trận chiến vô nghĩa như thể từ trên trời ập xuống, trên chiến trường bác đã giết rất nhiều người. Chiến tranh kết thúc, khi bác quay về nơi ở cũ, mọi thứ đã bị tàn phá tan hoang.
Làng mạc, rừng, động vật, cây cỏ và ngay cả đá sỏi dường như cũng đã mất đi sự sống.
Bác dốc sức tìm lại gia đình. Nhưng bác không tìm thấy. Mà cũng là lẽ thường tình thôi, vợ của bác du mục trong lúc bác vắng nhà đã dẫn theo con cái, cùng với một người du mục khác chuyển tới một vùng đất khác rồi. Và trái tim của vợ bác cũng đã hướng về người khác.
Kể một câu chuyện tự sự như vậy cho con mèo này cũng chẳng ích gì.
Mọi chuyện đều đã qua cả rồi.
Bác du mục lôi chú cá đã nướng chín ra khỏi đám lửa, đưa cho mèo ăn vụng.
Sau khi đánh chén xong chú cá thứ hai, mèo ăn vụng thử hỏi:
“Bác không có ảnh gia đình à?”
“Ừ. Ta làm mất rồi.”
“Lúc làm mất, chắc bác buồn lắm hả?”
Mèo ăn vụng vừa liếm liếm quanh mép, vừa chờ đợi câu trả lời của bác du mục. Nếu bác ta đáp “Ừ, ta đã rất buồn”, nếu nó có thể thấy được sắc mặt u ám của bác, hẳn nó sẽ rất mãn nguyện. Thậm chí nó còn nghĩ, nếu thế, nó sẽ không cần phải ăn trộm cái gì của bác ta nữa.
“Ta chẳng thấy buồn chút nào cả.”
Vừa nói, bác vừa đặt tay lên ngực mình.
“Dù không có ảnh thì người thân của ta vẫn luôn ở đây rồi.”
Trong câu trả lời đó, một nửa là nói dối. Thực ra lúc làm mất đôi giày bên trong chứa bức ảnh, bác đã cảm thấy nhẹ nhõm. Bởi mỗi lần nhìn ảnh, bác sẽ nhớ lại người vợ đã rời bỏ mình mà đi mất, trái tim bác sẽ như bị ai đó giày xéo. Vậy mà cho tới lúc này bác vẫn không thể tự mình vứt bức ảnh đó đi được.
Mèo ăn vụng cảm thấy thất vọng.
“Còn gương và bàn chải thì sao? Đánh mất chúng, chắc mọi thứ bất tiện lắm?”
Bác du mục bật cười lớn.
“Không hề. Không có gương thì ta cũng biết rất rõ mặt mũi mình ra sao rồi, và không có bàn chải ta vẫn đánh răng được đàng hoàng. Ta có ngón tay mà.”
“Thế còn sách thì sao? Đánh mất sách rồi bác có buồn không?”
“Ha ha ha!”
Bác du mục cười sảng khoái. Râu cằm bác đung đưa phất phơ.
“Có gì đâu mà buồn. Khi nào muốn đọc sách, ta liền tự sáng tác ra một câu chuyện là được. Ta có thể sáng tác ra bất cứ thể loại truyện nào. Truyện trinh thám. Truyện tình cảm. Truyện về hy vọng. Những câu chuyện đều nảy nở hằng ngày trong trái tim ta. Giống như đêm vì ngày mà tồn tại, cuộc đời của ta cũng vì những câu chuyện về hy vọng mà tồn tại vậy. Trong trái tim của mèo có câu chuyện gì? Mèo có thể kể cho ta câu chuyện của mèo không?”
Câu chuyện của mình ư?
Mèo ăn vụng bắt đầu nóng ruột.
“Chuyện đó để sau đi, quan trọng hơn là..
Mình vẫn còn chuyện muốn biết.
Mèo hỏi liền một hơi không nghỉ:
“Bác không buồn, nhưng chẳng lẽ cũng không bực mình à? Biết đâu không phải là bị mất, mà là bị ăn trộm đi thì sao? Bác không hận tên kẻ trộm đó hả?”
Bác du mục đã nhận ra từ sớm. Rằng con mèo này đã tự nhận mình là thủ phạm ăn trộm giày và sách của bác.
Bác du mục vuốt vuốt vầng trán nhỏ bé của mèo.
“Nghe này mèo. Trên đời này, người ta không thể sống nếu không cướp lấy thứ gì đó từ người khác.”
Hình ảnh đàn cừu vô số con chợt xẹt qua đầu bác.
Nơi đàn cừu đi tới là lò mổ. Đàn cừu mà mới ngày hôm qua bác còn thương yêu nuôi nấng chúng, còn đồng hành cùng chúng trên những chuyến đi. Bác du mục đã tự mình cướp đi mạng sống của chúng để bản thân mình có thể sống tiếp.
Và rồi, bác nhớ tới chiến trường nọ.
Ở đó, bác đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng quý giá rồi?
Ngay cả bây giờ, bên tai bác du mục vẫn còn văng vẳng tiếng khóc than của bao người, những tiếng khóc vang vọng như tiếng kéo chỉ lẫn giữa tiếng súng. Cho tới khi bác nhắm mắt xuôi tay, thứ âm thanh đó cũng sẽ không biến mất. Bởi đó là một việc không thể tha thứ được, ngay cả khi bác đã chết đi.
“Nhưng thay vì cướp bóc, cho đi sẽ làm ta vui vẻ hơn nhiều. Càng cướp bóc nhiều, thì người đi cướp sẽ càng trở nên bất hạnh. Càng cho đi, người cho sẽ càng hạnh phúc.”
Giọng nói của bác trầm thấp, mượt mà.
Tiếng nói ấy trôi vào tai mèo ăn vụng, dịu dàng như một cơn gió nam.
Nhưng mèo ăn vụng không hiểu được ý nghĩa trong câu nói của bác du mục. Hừ. Làm gì có chuyện càng cướp được nhiều sẽ càng bất hạnh cơ chứ. Bởi mỗi lần được ngắm nhìn ai đó đau khổ vì bị ăn trộm mất thứ gì đấy, mình đã rất hạnh phúc cơ mà.
“Mèo ăn thêm một con nữa nhé?”
“Bụng tôi no căng rồi.”
“Lại đây nào.”
Bác du mục cởi áo khoác, rồi nằm ra.
“Lại đây, lại gần ta nào.”
Sau đó, bác gấp chiếc áo, trải ra làm đệm cho mèo ngủ.
Mèo leo lên đó, ngồi khoanh hai chân trước lại, dáng ngồi đẹp tựa như những bức tượng mèo dùng để trang trí. Trong đầu mèo quay mòng mòng những mưu đồ xấu xí.
“Này bác. Trong túi chiếc áo khoác này có món gì vậy?”
Bác du mục lấy một cây sáo từ trong túi áo khoác ra.
“Là cây sáo ta nhặt được trên đồi... Là âm nhạc. Từ một mẩu gậy nhỏ bé này, ta có thể tạo ra thứ âm nhạc rất tuyệt diệu.”
“Nếu bị ăn trộm mất cái này thì bác sẽ buồn chứ?”
Bác du mục trả lời ngay không chút đắn đo:
“Không hề. Huýt sáo cũng có thể tạo ra âm nhạc được. Nếu mèo thích cây sáo này thì ta tặng mèo đấy.”
“Không cần.”
Mèo tặc lưỡi trong lòng. Dù có lấy trộm chiếc sáo này mình cũng không thể làm cho bác ta đau khố được ư?
Nếu thế, rốt cuộc mình phải ăn trộm cái gì...?
Vừa khẽ rừ rừ trong cổ họng - nó nghĩ, khi muốn lừa ai đó, làm như vậy sẽ có hiệu quả nhất - mèo ăn vụng vừa nhìn sâu vào mắt bác du mục.
“Bác nói cho tôi nghe đi. Trên đời này, thứ gì là quan trọng nhất đối với bác?”
Chỉ còn một chút nữa thôi - mèo ăn vụng nghĩ.
Chỉ cần biết được điều đó nữa thôi. Tối nay, đợi cho bác ta ngủ say, mình sẽ ăn trộm thứ quan trọng nhất với bác ta, rồi chuồn đi trong lúc trời chưa kịp sáng là xong.
“Thứ quan trọng nhất đối với ta trên đời này ư...”
Bác vuốt vuốt râu cằm, nghĩ một chút rồi trả lời.
“Để ta nói cho mèo nghe nhé. Đó là sự tự do và cô độc.”
“Ồ. Vậy nếu bác bị ai đó đánh cắp mất sự tự do và cô độc, bác sẽ buồn chứ?”
“Ừ, ta sẽ rất buồn. Buồn tới mức muốn khóc to lên ấy. Nhưng thật đáng tiếc, sẽ không ai lấy được điều đó của ta cả.”
Nghe nói tới “sẽ không ai lấy được”, đôi mắt mèo ăn vụng biến sắc. Ta sẽ lấy cho bác xem. Dù có phải làm gì đi nữa. Ta sẽ lấy cắp cả hai thứ đó của bác.
Sự tự do và cô độc.
Mèo ăn vụng lẩm nhẩm cụm từ đó như đang đọc thần chú.
Rốt cuộc thứ đó ở đâu? Trong lều ư? Hay trong bụi cỏ? Người đàn ông này đã giấu nó ở đâu? Nó chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng nghe nói tới sự tự do và cô độc bao giờ. “Phải làm thế nào để tìm được chúng nhỉ”? Mèo hoàn toàn không có ý tưởng gì. Chuyến ăn trộm này có vẻ khó nhằn đây.
Khi trong lòng nhộn nhạo lên vì ý nghĩ ấy, mèo ăn vụng đột nhiên cảm thấy buồn ngủ trĩu mắt. Có vẻ như nó đã ăn quá nhiều cá khô. Vả lại, nằm cạnh đám lửa ấm áp này thật quá mức dễ chịu...
Thật chẳng còn cách nào. Đành ngủ một giấc trước khi ra tay vậy. Phải rồi, mình sẽ ngủ thật say, khi tỉnh dậy, chỉ cần canh lúc người đàn ông này ngủ mê mệt là được...
Nhìn mèo ăn vụng bắt đầu say ngủ bên trên chiếc áo khoác, bác du mục nâng sáo lên, thổi một bài hát ru.
Tiếng nhạc vọng lên bầu trời đêm, mời gọi tiếng tru của bầy sói trên thảo nguyên, rủ rê tiếng hợp xướng của lũ ếch trong hồ và tiếng đồng ca của bầy cú rừng.
“Ngủ ngon nhé mèo. Thiên thần nhỏ của ta. Nhớ mơ những giấc mơ thật vui nhé, mèo đáng yêu bé nhỏ.”
Đêm đó, bác du mục tự do một cách lạ lùng.
Nhưng bác không hề cô độc.
Bên cạnh đám củi cháy âm ĩ với mùi thơm dễ chịu, bác du mục và mèo ăn vụng ôm lấy nhau, cùng sẻ chia hơi ấm và chìm vào giấc ngủ say.
Buổi đêm trôi đi.
Trong bóng đêm sâu thẳm nhất trước khi bình minh đến, chú mèo ăn vụng mở một mắt, bắt đầu ăn trộm của bác du mục. Nhưng thứ nó trộm đi không phải là “sự tự do và cô độc”. Đó là một vật báu rất trân quý đối với bác du mục, vật báu nằm sâu dưới đáy trái tim bác, thầm lặng ngủ say như một chú cá dưới đáy biển. Có lẽ nó còn trân quý hơn cả sinh mệnh nữa... Nhưng cả bác du mục và mèo ăn vụng đều không biết đó là thứ gì. Bởi họ đều chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng chạm tay vào thứ ấy.