Nơi Bầu Trời Và Đại Dương Gặp Gỡ

Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Ước hẹn

❊ ❊ ❊

Chú Jona mòng biển.

Bão gọi nhà hàng ăn gia đình gần nhà như thế. Tên thực của nhà hàng là “Jonathan’s”[1]. Nhưng Bão lại lý luận rằng “Không phải là Jonathan, mà là Jona mòng biển mới đúng.”

Đó là nơi chúng tôi lần đầu gặp nhau. Hai cành cây khô trôi lạc, từ những nơi cách xa nhau tựa Bắc Cực và Nam Cực, vì những cơn thủy triều mà băng qua đại dương trải rộng vô bờ bến, một ngày tình cờ gặp gỡ nhau...

“Chào em, chúng ta lại gặp nhau rồi. Em từ đâu đến thế?”

“Em từ phía kia đến. Còn anh?”

“Anh thì từ phía này. Này, em sẽ đi tới tận đâu?”

“Em vẫn chưa quyết định.”

“Thế chúng ta đi cùng nhau nhé?”

Nói một cách chính xác hơn, đó là lần chúng tôi gặp lại nhau. Lần gặp gỡ tình cờ thứ hai.

Trên tầng bảy của tòa nhà ngói đỏ cùng dãy với tiệm ăn Jonathan’s là công ty biên tập Art-home - công ty tôi làm việc lúc bấy giờ. Đó là một công ty nhận ủy thác từ các đại lý quảng cáo, các phòng quảng cáo, phòng tuyên truyền của các doanh nghiệp để làm các sách báo PR, tạp chí thông tin hoặc tờ bướm, tài liệu giới thiệu công ty, v.v...

Tôi đã làm thêm ở đó từ khi còn là học sinh trường trung cấp, sau khi tốt nghiệp, tôi được tuyển dụng chính thức. Công việc chính của tôi là minh họa, nhưng vì công ty quá nhỏ với tổng số nhân viên chỉ năm người, nên tôi đã làm đủ mọi việc, từ biên tập, thiết kế, tạp vụ, kế toán và cả bán hàng. Giám đốc và vợ, một người là quay phim, một người là nhà văn, cả hai đều rất chu đáo và ân cần, đối với ba nhân viên còn lại, họ giống như ba mẹ ruột vậy. Giống hệt như cái tên, đó là một nơi làm việc vui vẻ và sôi động.

Khi thời hạn nộp sản phẩm tới gần, có những lúc tôi còn ở lại qua đêm trên văn phòng để làm việc. Tiệm ăn Jonathan’s phục vụ 24/24 nên tôi hay đi ăn hoặc đi uống cà phê cho tỉnh ngủ vào lúc giữa khuya hoặc tảng sáng.

Buổi sáng hôm đó là buổi sáng sau khi tôi thức cả đêm để hoàn thành công việc. Tôi định sau khi ăn sáng sẽ trở về căn hộ thuê ở Yoyogi, nên tôi bước vào tiệm ăn Jonathan's, gọi suất ăn buổi sáng.

Một lát bánh mì nướng, rồi tới lớp trứng bác, trên dùng lá xà lách. Trên thực đơn, món này có kèm thịt nguội, nhưng vì tôi bị dị ứng thịt, nên tôi đã đề nghị họ thêm phần xà lách thế vào đó, ngoài ra cà phê và nước quả tôi có thể uống thỏa thích.

Lúc đó vừa hơn tám giờ một chút. Con đường trên phố Oume nhìn qua lớp cửa kính đã rũ bỏ hoàn toàn lớp áo đêm khuya, giờ mang khuôn mặt trong lành của buổi sáng. Bầu trời nắng đẹp hiếm hoi giữa những ngày mưa gió. Xa xa phía những tòa nhà cao tầng, những đám mây màu vàng kim do nhuộm màu mặt trời buổi sáng nổi lên.

Khi vừa gặm bánh mì vừa lơ đãng nhìn dòng người hòa vào nhau trên đường, tôi nghe thấy tiếng đôi nam nữ ở bàn bên cạnh phía bên kia lối đi đang tranh cãi. Tôi không biết nội dung cuộc hội thoại. Ban đầu, họ còn thì thầm, cô gái nổi giận, chàng thanh niên cố làm dịu cô gái. Nhưng chẳng lâu sau có vẻ chàng thanh niên cũng nổi giận, và một cuộc tranh cãi gay gắt nổ ra. Cả hai đều gắng sức, dù cố nhỏ giọng nhưng vẫn nói nhau rất nặng lời.

Sau khi cuộc khẩu chiến diễn ra được một lúc, giọng nói cao lanh lảnh của cô gái như xé rách bầu không khí bên trong cửa hàng, truyền đến tai tôi.

“Thôi được rồi! Cái gì chứ. Anh tưởng anh là ai hả. Cuối cùng cũng chỉ là củ khoai củ ráy, mà lên mặt nỗi gì. Đủ rồi. Thứ anh ấy há, khỏi cần, tự tôi sẽ rút lại. Sau này, đừng có khóc lóc đến van xin tôi đấy!”

Tôi bất giác ngẩng nhìn người nói. Sau khi buông ra lời nóng giận, cô gái cố tình dằn cốc nước xuống mặt bàn, đoạn đứng dậy, đập mạnh gót giày cao gót, bước về phía cửa ra.

Sự việc xảy ra trong thoáng chốc. Tôi không thấy được khuôn mặt cũng như biểu cảm trên mặt cô gái. Nhưng hình bóng người ấy khi đứng trước cánh cửa tự động chờ nó mở ra nổi lên rõ ràng trước mắt tôi. Đó là bởi người đó mặc một chiếc áo choàng lông dài trắng muốt. Giữa cái lạnh của mùa mưa, sáng và chiều tối đều lạnh lẽo, chiếc áo khoác lông kia có gì đó thật dị thường, và vô cùng buồn rầu.

Chậm rãi, giả bộ như không có chuyện gì, tôi chuyển ánh mắt về phía bàn bên cạnh. Đơn thuần do sự hiếu kỳ. Rốt cuộc thì người bị cô gái áo choàng lông kia nguyền rủa nặng lời là người như thế nào? Khi bị mắng là “củ khoai củ ráy’’, người con trai đã đáp trả là “Lắm chuyện’’ ấy có khuôn mặt như thế nào?

Tóc tai bù xù, râu ria lởm chởm. Áo phông nhàu nhĩ, quần jeans.

Cậu thanh niên trông như thể vẫn còn đang ngái ngủ, hoặc vừa mới thức trắng đêm, so với cách ăn vận của cô gái thì nhìn trẻ hơn hẳn. Đến mức khiến người khác nghĩ tới một cặp chị em, hoặc một cặp mẹ con. Và rồi tôi nhận ra lúc nãy tôi đã nghe nhầm từ “củ khoai củ ráy”, từ đó hẳn là “ăn bám”[2] mới phải.

Phát hiện đó làm tôi thấy buồn cười và không kìm được bật cười khúc khích.

Lúc ấy, người thanh niên đang dụi điếu thuốc lá vừa hút lúc trước xuống gạt tàn, anh ta đột ngột ngẩng mặt lên, nheo mắt nhìn chòng chọc về phía tôi. Tôi vội vàng muốn rời ánh mắt nhưng đã không kịp, và khoảnh khắc mắt chúng tôi chạm nhau.

“A!”

Tôi nhỏ giọng thốt lên.

Đôi mắt này tôi đã gặp ở đâu đó rồi. Cả nét mặt thiếu niên như khuôn mặt của búp bê bé trai, với những đường nét sắc nét nam tính này nữa. Hàng lông mày mảnh. Đôi mắt đầy lòng đen.

Nhưng tôi không lập tức nhớ ra được.

“A!”

Người thanh niên cũng thốt lên. Với một nụ cười yên bình khiến ta không thể tưởng tượng được rằng ngay phút trước anh vừa có một cuộc cãi lộn. Anh “A” lên một tiếng, nhìn về phía tôi chăm chú, biểu cảm trên mặt dần trở nên nghi hoặc, rồi biểu cảm đó dần dịu lại, miệng anh nổi lên một nụ cười thân thiện, anh sửa lại lời mình.

“Chào em, chúng ta lại gặp nhau rồi nhỉ?”

Vừa nói, anh vừa khẽ giơ tay phải lên, cất tiếng chào tôi.

Ôi, nụ cười dịu dàng tràn đầy sắc nâu biếc của đôi mắt ấy...

“Ừm, anh có phải là...”

Có thể tôi nhận nhầm người, có thể chỉ là người giống người, chúng tôi không thể nào gặp nhau ở một nơi như thế này được. Dù nghĩ vậy, tôi vẫn nói ra cái tên đó.

“Anh Bão? Anh Igarashi? Nếu em nhầm thì cho em xin lỗi. Nhưng anh có phải Igarashi Yui không ạ?”

Anh không đáp lại, chỉ vẫy tay bảo tôi chuyển tới bàn anh ngồi. Thấy tôi lưỡng lự, anh lại lặng lẽ vẫy tay.

Tôi đứng dậy, đổi ghế, ngồi xuống chiếc ghế đối diện với anh, vừa định xưng tên thì anh đã cắt ngang:

“Ừm, đợi chút, để anh đoán đã.”

Anh nói, vẻ mặt như một đứa trẻ tinh nghịch.

“Anh không quên đâu. Nhất định anh còn nhớ tên em, chờ anh một chút.”

Lúc đó tôi nghĩ, không thể nhầm được, người này đúng là Bão rồi.

Bờ mi dài. Đồng tử mắt sâu thẳm, thuần khiết, tròn xoe như mắt nai. Cách nói chuyện truyền lửa vào ngôn từ và giọng điệu, như muốn đẩy một thứ gì bên trong tâm hồn mình ra ngoài, lấp đầy khoảng cách giữa mình và người đối diện. Thói quen nói từ “nhất định”.

“Chúng ta nhất định đã từng gặp nhau ở đâu đó trước đây rồi đúng không? Và khi đó chúng ta đã trải qua những ngày rất vui cùng nhau, phải không em?”

Anh nói, giọng hàm chứa nụ cười, nhìn khuôn mặt tôi chăm chú như muốn cân đo đong đếm. Cái nhìn không chút kiêng dè, tới mức gò má tôi đỏ ứng cả lên.

Vì xấu hổ, tôi rời ánh mắt xuống mặt bàn. Trên đó có cốc cà phê dính vết son môi của cô gái mặc áo choàng lông, hộp xì gà màu vàng và chiếc bật lửa do cô gái bỏ quên, chiếc gạt tàn đã chất đầy tàn thuốc; tất cả được để lung tung không có trình tự. Bão gạt chúng qua một bên, ngả thân trên lên bàn, nhìn lom lom vào khuôn mặt tôi.

“Xin lỗi, anh chưa mang kính sát tròng nên không nhìn được rõ gương mặt em.”

Giọng nói của anh hơi lẫn ngữ điệu của vùng Kansai. Đúng vậy, Bão không phải người Kansai nhưng rất giỏi bắt chước giọng nói của người vùng đó.

Tôi cũng đưa mặt mình vào sát mặt Bão, cố gắng kìm nén cảm xúc muốn được chạm vào gò má, vào bờ vai và cánh tay anh lại.

“Anh Bão à, anh quên em rồi há? Không nhớ chút gì ư?”

Bão khoanh tay lại bảo “Không”, và sau một lúc nghĩ ngợi, anh nhấc tay phải lên vỗ vỗ bộ râu lởm chởm mọc từ cằm lên tới tận má - Đúng vậy, trò bắt chước vở kịch “Râu đỏ[3]” này cũng là một tài lẻ của Bão - và nói:

“Ừm, em là Chigusa nhỉ?”

“Sai rồi.”

“Anh biết rồi. Em là Akemi.”

“Trật luôn!”

Trong lồng ngực tôi, trái tim bắt đầu đập rộn. Không thể tin được. Cuộc tái ngộ này, hệt như một kỳ tích. Tôi hai mươi ba tuổi. Như vậy nghĩa là, Bão cũng hai mươi ba. Cậu bé ngày đó đã lớn lên thành chàng trai đẹp đẽ nhường này và giờ đang xuất hiện trước mắt tôi.

“Gợi ý nè. Ngày xưa em có đeo kính.”

“Được, cô gái đeo kính chứ gì... Matsumoto hả?”

“Sai rồi!”

“Vậy là Emi?”

“Quả nhiên là anh không nhớ.”

“Ơ, vẫn sai à? Không phải Emi ư? Thế là Adachi? Adachi Mikiko? Cô gái quê Osaka?”

“Thật đáng tiếc.”

“Không thể nào! Lại trật nữa hả? Ôi, là gì nhỉ. Tên em là gì nhỉ. Anh vốn tự tin vào trí nhớ của mình lắm mà. Nhất là nét mặt con gái thì không bao giờ anh quên. Nhưng lần này anh hoàn toàn không có manh mối gì về việc em là ai, em từ đâu đến cả... Chờ đã, chờ đã! Nhất định anh sẽ nhớ ra... A! Anh nhớ ra rồi. Lần này chắc chắn đúng!”

Tôi đợi. Đợi khoảnh khắc Bão nói ra tên của mình. Tôi nhìn chăm chăm vào bờ môi dày của anh, trong lòng thầm hồi tưởng lại, bờ môi này đã từng lướt qua đôi môi tôi.

“Anh Bão ơi, cái này có tính là nụ hôn đầu không anh?”

“Không, với anh thì không phải.”

“Hả?! Vậy là lần thứ bao nhiêu?”

“Không nhớ nữa, chắc là lần thứ một trăm.”

“Không thể nào! Nhiều đến thế ư? Anh nói dối đúng không?”

“Ừ, nói dối đấy. Thế chúng ta hôn lần thứ hai nhé?”

Lúc đó, chúng tôi mười ba tuổi.

Mười năm trước, chúng tôi giống như một cành cây nhỏ trong cánh rừng rậm. Chuyện thời chúng tôi mới chỉ là hai cành cây nhỏ, non nớt và không thể trông cậy, chỉ cần một cơn gió mạnh chúng tôi sẽ lập tức bị tước khỏi thân cây mà rơi xuống.

Tôi sinh ra và lớn lên tại thị trấn Musashino, nhưng do ba tôi chuyển công tác, nên mùa hè năm lớp sáu[4], chúng tôi đã chuyển tới một thị trấn nhỏ nằm giữa Kyoto và Osaka.

Chị gái tôi ngay lập tức quen thuộc với môi trường mới, có những người bạn mới. Còn tôi, tôi cảm thấy mình thật kém cỏi vì không thể nói trôi chảy tiếng vùng Kansai, nên dần dần trở nên ít nói. Giọng nói trầm thấp như con trai, cộng thêm đôi kính cận dày cộp càng góp phần vào sự ngại nói chuyện của tôi. Tôi chỉ có một người bạn là chú chó nuôi trong nhà. Ngày nghỉ tôi cũng giam mình trong phòng, chỉ toàn vẽ tranh. Lên cấp Hai tôi càng lúc càng khép lại vỏ ốc của mình, từ giữa học kỳ một, tôi bắt đầu những ngày không đến trường.

Có nhiều lý do khiến tôi ghét trường học.

Trong số đó, có những lý do mà giờ nghĩ lại tôi sẽ phải nghiêng đầu tự hỏi tại sao chỉ có thế mà mình cũng ngán đến trường. Nhưng đối với một cô bé mới mười ba tuổi thì tất cả những thứ đó đều đáng sợ và không thể chịu đựng nổi.

Ví dụ như, vết sẹo trên đầu.

Năm lớp bốn, tôi ngã đập đầu vào tháp xoay ở sân vận động, bị một vết thương lớn. Tuy mất máu nhiều nhưng may là không ảnh hưởng gì đến tính mạng, nhập viện một tháng thì vết thương đã khỏi. Lúc đó, vì tôi phải khâu chừng năm mũi ở miệng vết thương, nên phía sau đầu còn để lại một vết sẹo lồi. Trên vết sẹo đó, tóc mới không mọc lên được nữa. Lúc tôi học Tiểu học, tôi bị lũ con trai ác khẩu trêu chọc là “Đồ đầu hói”, “Đồ quỷ nước”, nhưng tôi vẫn có tinh thần để nói lại bọn chúng.

Nhưng khi lên cấp Hai, mỗi lần bị thầy cô hay bạn bè nói gì đó động tới vết sẹo trên đầu, tôi liền cảm thấy tuyệt vọng như thể đã nhìn thấy ngày tàn của thế giới. Không phải vì tôi đã trở thành mục tiêu cho các trò bắt nạt. Trái lại, trong số các bạn cùng khóa, nhiều bạn còn thương cảm cho tôi. Có lẽ với một cô bé đang tuổi dậy thì, chính sự thương cảm đó lại đau đớn hơn cả.

Người lớn ai cũng nói chỉ cần đội mũ là được. Cả bố mẹ và thầy cô đều nói vậy. Thầy chủ nhiệm còn cho phép tôi đội mũ trong lớp nữa. Nhưng họ đã không cố gắng tưởng tượng ra, và có cố chắc cũng không tưởng tượng được, rằng khi làm thế ánh mắt của các bạn cùng khối sẽ dồn về phía đầu tôi như thế nào.

Những ngày gió mạnh, tôi không cảm thấy mình đang sống nữa. Tôi lo sợ rằng dù có dùng kẹp để bới tóc che đi, thì chỉ sau một khắc kẹp tóc sẽ tuột ra, và vết sẹo sẽ lọt vào mắt người khác. Những ngày hoạt động ngoài trời, giờ thể dục hoặc ngày khám sức khỏe giống như địa ngục đối với tôi. Tôi không thể ngăn mình khỏi cảm giác rằng ánh mắt của tất cả mọi người đều đang đổ dồn vào phía sau đầu mình.

Một ngày nọ, giữa những ngày tháng ấy, khi tôi đang thay đồ để chuẩn bị cho tiết thể dục, một học sinh cùng khối tiến đến từ phía sau lưng tôi và nói:

“Kakehashi ơi. Để tớ lấy bút dạ đen tô lên chỗ này cho cậu nhé?”

Khi tôi cởi áo đồng phục thủy thủ, chiếc kẹp tóc rơi ra, vết sẹo đã lộ ra ngoài.

Tôi biết đám học sinh xung quanh đang cố nén những tiếng cười khúc khích. Trong đám đó chỉ có một người nói “Phải rồi, ý kiến hay đấy.”

“Bạn nào mang bút dạ tới đây đi.”

“Cậu muốn tớ tô lên giúp cậu chứ, Kakehashi? Thế nào? Hay cậu không thích?”

Lúc đó, tôi đã trả lời thế nào nhỉ. Tôi không nhớ nữa. Chỉ nhớ mình đã thôi không thay ra đồ thể dục nữa, mà mặc đồng phục vào, và chạy như bay khỏi trường học để về nhà.

“Con thấy không khỏe nên xin phép thầy về sớm ạ.”

Tôi nói dối mẹ rồi chui vào trong phòng mình.

Buổi sáng khi tỉnh dậy, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ. Tôi không muốn đến trường. Trước lúc ngủ tôi nghĩ, giá mà ngày mai không bao giờ tới. Giá mà mình chết đi trong lúc ngủ, thì tốt biết nhường nào. Nhưng tôi không tâm sự gì với bố mẹ hay chị gái cả.

Vì chuyện đó mà con mất tinh thần thì thật là yếu đuối. Phải mạnh mẽ lên, tự tin lên chứ. Hãy học hành thật chăm chỉ cho chúng thấy con ạ.” Khi đó tôi nghĩ, nếu kể ra, chắc chắn bố mẹ cũng chỉ có thể khuyên nhủ tôi những câu như thế.

Chắc bố mẹ tôi cũng muốn làm gì đó cho cô con gái bắt đầu từ chối việc đến trường của mình. Kỳ nghỉ hè năm lớp bảy, tôi được gửi đến một học viện có tên “Đứa con của gió” ở một làng trong núi cạnh Kyoto.

Ngôi trường có khuôn viên rộng lớn, toàn trường theo chế độ nội trú, quanh trường là khu rừng rậm trải rộng, ở sân sau có vườn cây trái, thảm hoa và vườn rau rộng bát ngát. Có cả một con sông nhỏ chảy qua, và một hồ nước cho các loài thủy điểu chơi đùa. Có cả lò nung gốm. “Cho các em sống trong môi trường bao bọc bởi thiên nhiên phong phú, để các em chạm vào cây cỏ, chạm vào đất thịt, trồng cây cối, qua đó lấy lại trái tim tràn đầy sức sống vốn có của các em.” Đó là phương châm của trường học. Tổ chức vận hành ngôi trường là một tổ chức tôn giáo. Trong số các giáo viên, có cả các nhà sư, người từng làm bác sĩ, những nghệ nhân gốm và cả các giáo sư đại học. Sau đó, có người đã khuyên tôi trở thành họa sĩ vẽ tranh minh họa hoặc là một họa sĩ dạy môn mỹ thuật.

Nơi đó với tôi như vườn địa đàng. Là một thế giới khác, là thiên đường, là cõi đào nguyên.

“Mật khẩu của lớp chúng ta là “Easy and free”. Các em không cần đứng dậy và cúi chào. Thay vì thế, đầu tiên các em hãy hít một hơi thật sâu nhé.”

Một giáo viên nào đó đã từng nói như vậy trước khi bắt đầu tiết học.

“Nỗ lực, cố gắng và sức mạnh ý chí, những cái đó ở đây các em hãy quên cả đi. Dù chẳng nỗ lực gì, chỉ cần thong thả làm theo sức mình, các em cũng sẽ làm được mọi việc, mọi thứ sẽ đều suôn sẻ. Từ khi sinh ra, các em đã mang sẵn năng lực đó bên trong mình rồi. Nhớ nhé, tất cả các em không trừ một ai, đều là “chú ngựa của gió” cả. Nghĩa là các em tự do và nhẹ nhõm như gió, có thể chạy khỏe khoắn như ngựa. Vậy mà những người lớn quanh các em cứ ra rả bên tai các em những điều vô nghĩa, làm lãng phí năng lực bẩm sinh ấy đi. Vốn dĩ, dù làm việc vội vàng hay thong thả, dù cố gắng hay không cố gắng, kết quả cũng như nhau thôi. Nếu đã thế thì không cố gắng chẳng phải là nhàn hơn nhiều hay sao?”

Con người và rừng cây và cánh đồng và hoa và không khí và bầu trời, tất thảy đều dịu dàng. Dịu dàng và chứa đựng thật nhiều thứ, vừa ít nói vừa hoạt ngôn, vừa sôi động vừa hiền hòa, mọi thứ đều vô cùng tự do, thoáng đãng. Sau này khi lớn lên, mỗi lần nghe tới từ “thiên đường”, tôi liền nhớ ngay tới những ngày tháng mình đã trải qua tại ngôi trường “Đứa con của gió” ấy.

Mùa hè năm đó, có khoảng hai mươi học sinh cùng sống với tôi trong học viện. Có những bạn tới học chừng một tuần là rời trường, có cả những bạn có vẻ mặt như thể đã học ở đây lâu lắm rồi. Tuổi tác và quê quán của mọi người cũng có nhiều khác biệt, bé nhất là học sinh lớp Ba, lớn nhất là học sinh lớp Mười một.

Trong số đó có cả Bão.

Dạo đó tôi vào học viện chưa lâu.

Đêm trước đó, một cơn cuồng phong mạnh tựa bão càn quét qua, sáng thức dậy, ở sân trước của trường, một số cây đổ đè lên nhau. Sáu học sinh cấp Hai được giao việc dọn dẹp những cây đó, chia thành nhóm hai người một, bắt đầu dùng cưa xẻ cây đổ ra thành các phần để làm củi đốt.

Sau khi bốc thăm, tôi và Bão được chia về một nhóm.

Đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện với Bão. Trong đám học sinh, anh là người cao nhất, dáng dấp cũng đẹp, nhìn Bão với chân tay dài lòng thòng thừa thãi, tôi từ trước vẫn tưởng anh là học sinh cấp Ba.

Chúng tôi lại bốc thăm, và phần việc chúng tôi bốc được là cây bạch dương.

“Em nhận việc xẻ cây nhé.”

Tôi ngước nhìn Bão và nói.

Ở các nhóm khác, các cậu bé sẽ xẻ cây còn các cô bé sẽ chuyển các khúc củi về đúng chỗ.

“Giống bạch dương ấy mà, nhìn thì mảnh dẻ, ngoan ngoãn, dễ làm thế thôi, chứ thực ra là loại cây khó nhằn lắm. Nó được gọi là cây gỗ cứng, so với thông và cây độc cần thì rắn chắc hơn, rất cứng đầu, không chịu nghe lời đâu. Rất giống tính cách của ai đó đấy.”

Trước khi bắt đầu làm, thầy giáo giảng giải cho chúng tôi. Thế nên “Người nào khỏe hơn thì nên đảm trách việc xẻ cây”. Chính vì thế nên tôi mới đề nghị Bão như vậy.

Lý do là vì đôi tay lộ ra ngoài chiếc áo phông tay cộc của Bão đang quấn băng trắng từ khuỷu tới tận cổ tay. Nhìn anh có vẻ rất đau, tới mức tôi nghĩ chắc cả việc khuân củi anh cũng không làm được.

Nhưng khi Bão mở miệng, cảm giác đau đớn đó như thể đã được thổi bay đi đâu mất. Bão nói, như một con mèo đã tìm thấy con mồi, đôi đồng tử mở to sáng loáng:

“Ồ, nhìn gần mới thấy em dễ thương ghê. Nếu bỏ cặp kính dày cộp đó ra chắc còn dễ thương hơn nhiều nữa đấy. Thế tên em là gì? Em từ đâu tới? Em không phải người ở đây phải không?”

Không biết có phái Bão cũng bị cận thị không, anh vừa nói vừa đưa mặt mình tới gần mặt tôi. Tôi bất giác vừa lùi một, hai bước vừa trả lời.

“Em là Kakehashi ạ. Em tới từ Tokyo...”

“Anh cũng từ Tokyo tới. Họ em là Kakehashi hả. Thế tên riêng của em là gì?”

“Konoha ạ.”

“Konoha à? Hừm, tên lạ đấy. Viết là “Lá cây” phải không? Tên em kêu ghê. Nghe như tên nhân vật chính trong truyện tranh dành cho con gái ấy. Nghe tên mà tưởng tượng ra hình trái tim lấp lánh trong đồng tử mắt em luôn. Nè Konoha, gọi tắt tên em là Lá được nhỉ. Anh là Igarashi. Tên thường gọi là Bão. Anh sinh ra và lớn lên ở Katsushikashimbamata. Từ giờ mong em giúp đỡ anh nhé.”

Bão đoạt lấy chiếc cưa từ tay tôi và hô lớn: “Đi nào, bé Lá!” Đoạn anh tiếp: “Em hãy đi theo anh! Chúng ta lên đường làm việc nghĩa nào!”

Một con người vui vẻ, đơn thuần, đầy sức sống như hoa hướng dương thế này, tại sao lại phải vào học viện này nhỉ. Ấn tượng ban đầu của tôi về Bão là như thế. Dù rằng sau này, ấn tượng đó đã vỡ tan thành hàng ngàn mảnh.

“Vết thương trên cánh tay anh không sao chứ?”

Tôi lo lắng dò hỏi sau lưng Bão khi tay anh đang cầm cưa, một chân anh đè lên thân cây và anh đang cúi xuống.

Ngoảnh đầu lại, Bão mỉm cười để lộ hàm răng trắng bóc. Một nụ cười chói sáng. Giống như sắc xanh của chiếc lá non hòa trong mắt ta vậy.

“Không nhằm nhò gì đâu. Cái này không tính là bị thương. Chỉ giống như một vết xước nhẹ thôi.”

Mãi sau này tôi mới biết những vết thương đó là do Bão tự gây ra cho mình, sau khi khỏi anh sẽ lại tự gây ra vết thương như vậy nữa, và đó là do vết thương khó lành trong trái tim anh gây nên... Tôi không thể nào biết được bởi Bão đã luyện được cho mình “Thuật che giấu bản thân” một cách hoàn hảo, và anh biết nếu anh không làm vậy, anh sẽ không thể nào tồn tại được trên thế giới này nữa.

Bão dùng cây cưa một cách khéo léo. Tôi chỉ việc đứng cạnh Bão, đè cây hoặc cành cây xuống cho anh. Sau đó, cả hai chúng tôi cần mẫn khuân đám củi vừa xẻ được về chỗ chứa.

Trong lúc khuân chúng tôi đã nói rất nhiều chuyện. Người nói chủ yếu là anh Bão, tôi đóng vai người nghe. Những câu chuyện của Bão rất thú vị, đầy bất ngờ, li kì và có cao trào như thể trò tàu lượn siêu tốc trên không vậy. Đôi khi có cả những câu chuyện khiến tôi phải dừng tay làm việc để ôm bụng cười đúng theo nghĩa đen. Bão đã nói chuyện như thể muốn lấp đầy khoảng cách giữa trái tim chúng tôi bằng vô vàn câu chữ của mình.

“Mà này bé Lá, sao em lại tới một nơi như thế này?”

Giữa chừng câu chuyện, đột nhiên câu hỏi đó như một mũi tên bay tới.

“Chuyện đó...”

“Em có vẻ ngoài của một cô bé trầm tĩnh, chăm học, nhưng ở trường lại có vấn đề gì lớn hay gây ra chuyện kinh thiên động địa gì à?”

“...”

Tôi nghĩ, nếu tôi kể câu chuyện khuất sâu trong trái tim tăm tối của mình cho một người con trai vui tươi, tràn đầy sinh lực, như một chiếc gương sáng thường xuyên được lau cọ thế này, chắc anh ấy cũng chẳng hiểu được đâu.

“À, xin lỗi em. Anh hỏi câu ngớ ngẩn rồi. Em không cần trả lời đâu. Với những câu hỏi mà em không muốn trả lời, em đừng miễn cưỡng bản thân để trả lời, chỉ cần im lặng là được. Vì đó cũng chính là một câu trả lời rồi. Có những cảm xúc không thể nói nên lời, mà tới 90% cảm xúc của con người được hình thành từ những thứ không thể lý giải nổi, vậy mà mọi người đều cứ khuyên nhau là “Cậu nói thử ra đi xem nào. Hãy thử diễn đạt thành lời một cách thực lòng, và nguyên vẹn những gì cậu nghĩ trong lòng đi.” Rõ ràng chính vì không thể nói ra được nên trong lòng mới nghĩ ngợi nhiều điều. Vì thế khi miễn cưỡng nói gì đó, sẽ bị đối phương nói là “Chỉ với mấy từ đơn giản đó thì sao thể hiện được”. Còn lúc không biết nói sao đành im lặng, thì lại bị chẩn đoán thành “Em bị hội chứng không thể giao tiếp”. Anh nghĩ, mấy trò tư vấn tâm lý đều là lừa bịp cả.”

“Anh đã từng đi tư vấn tâm lý ạ?”

“Anh còn biết cả sự khác nhau giữa nhà tư vấn tâm lý, bác sĩ trị liệu tâm lý, bác sĩ tâm thần học và nhà tâm lý học nữa đấy.”

“Khác nhau như thế nào ạ?”

“Tất cả đều giống nhau, đều là những kẻ bịp bợm thôi.”

“Không thể nào!”

“Bởi chỉ cần nghĩ một chút thì ai cũng hiểu thôi mà. Những điều trong trái tim một người, ngoài người đó ra sẽ không ai hiểu được. Thế mà tại sao chúng ta phải nghe những người thậm chí chẳng quen biết nói đông nói tây như vậy. Nào là “Trái tim em đang như thế này này”, nào là “Em đang bị bệnh tâm lý đấy”, nào là “Có vấn đề rồi”. Những chuyện như thế sao họ cứ tự ý phán bừa thế nhỉ.”

Tôi thấy Bão thật người lớn, chẳng hề giống như cùng tuổi với tôi. Và Bão biết nhiều chuyện tới mức tôi không thể tin được. Lý do quả nhiên là bởi anh đọc lượng sách nhiều tới mức không thể tin được, và lý do này thì tôi đã biết liền sau đó.

“Em biết không?”

Câu nói này như câu cửa miệng của Bão.

“Em biết không? Ba anh không được biết đến ở Nhật nhiều lắm, nhưng ông là một đạo diễn phim điện ảnh đấy. Ông luôn luôn ở nước ngoài để quay phim. Mẹ anh là nữ chính. Vì thế nên cả hai đều đang sống ở nước ngoài. Chủ yếu là ở châu Âu. Còn anh từ nhỏ đã sống với người họ hàng ở Osaka. Nhưng sau kỳ nghỉ hè anh sẽ rời khỏi nơi đây, tới nhà bà ở Hokkaido sống.”

“Hokkaido ạ? Ôi thích thế. Em thật ghen tị với anh.”

Nửa sau của câu chuyện là thật. Nhưng nửa trước là bịa hoàn toàn.

Hoàn toàn không hay biết điều đó, tôi hồn nhiên tán tụng.

“Đạo diễn phim điện ảnh ư, nghe hoành tráng quá! Mẹ anh còn là diễn viên nữa, thật là tuyệt!”

“Thế nên giờ anh đang viết tiểu thuyết. Tương lai anh sẽ là nhà văn đó.”

‘Tuyệt quá, tuyệt quá! Anh viết tiểu thuyết gì cơ?”

“Chuyện đó thì, ừm, không thể nói trong một hai câu được. Chuyện về một anh chàng có tư tưởng phóng khoáng và cấp tiến. Lần tới anh sẽ cho em đọc. Em muốn đọc không?”

“Có ạ... Nhưng liệu em có đọc được không anh?”

“Ừ nhỉ. Truyện khá khó hiểu, nên bé Lá lúc này có lẽ chưa thể hiểu hết được. Mà thôi chuyện đó để sau, lần này anh xin chữ ký bố mẹ anh cho em nhé? Em có thích không?”

“Có ạ!”

Lúc đó tôi nghĩ con người này không phải là một đứa trẻ có vấn đề, chỉ là bố mẹ anh đều đang không ở Nhật nên anh được gửi vào đây cho tiện. Tôi khẽ nâng chiếc mũ rơm đang đội trên đầu lên - tôi vừa được khen là có vầng trán dễ thương và tôi đã thực lòng tin lời khen này - rồi nói:

“Chúng ta hứa nhé, về vụ chữ ký ấy. Anh đừng quên đấy nhé.”

“Ừ, anh hứa. Đây là lời hứa của Bão với bé Lá.”

“Chúng ta ngoắc tay nào.”

Hai chúng tôi ngoắc hai ngón tay út với nhau, đồng thanh nói: “Chúng tôi đã ngoắc tay ước hẹn. Nếu một người nói dối, người đó sẽ phải nuốt hàng ngàn cây kim!” Một lời hứa chắc chắn không thể thực hiện. Giống như những cành cây nhỏ đang rùng mình trước gió, chẳng biết khi nào sẽ gãy lìa. Nhưng lời hứa ấy nhất định sẽ giúp chúng tôi giữ lại được cái gì đó.

“Dù có đi Hokkaido, anh Bão cũng đừng quên em nhé.”

“Anh sẽ không quên. Nhất định thế. Anh sẽ viết thư hằng ngày cho em.”

“Nhất định nhé. Nhất định anh phải viết đấy nhé?”

“Ừ, nhất định anh sẽ viết. Nếu có chuyện gì xảy đến với bé Lá, anh sẽ bay lên trời giống như siêu nhân để tới cứu em. Anh hứa đấy.”

“Thật chứ?”

“Thật.”

“Vậy chúng ta ngoắc tay nào.”

Đêm trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, trước khi chúng tôi rời xa nhau để về Kansai và Hokkaido.

Đó là lời ước hẹn chúng tôi trao nhau sau nụ hôn đầu tiên. Một lời ước hẹn mong manh như sương sớm, chỉ cần mặt trời phía đông mọc lên là sẽ tan biến đi không còn vết tích.

[1] Jonathan’s: tên một chuỗi nhà hàng ăn gia đình khá phổ biến ở Nhật. Tới năm 2015, chuỗi nhà hàng này đã sở hữu tới 301 cửa hàng ăn tại các thành phố của Nhật.

[2] Nhân vật “Tôi” thấy chàng trai ăn mặc xoàng xĩnh nên nhận ra mình đã nghe nhầm từ “ăn bám” thành “củ khoai” (từ để mắng người quê mùa, thân phận thấp kém). Trong tiếng Nhật, “ăn bám” và “củ khoai” phát âm gần giống nhau.

[3] Râu đỏ: tên một bộ phim điện ảnh của Nhật, công chiếu tháng 4 năm 1965.

[4] Ở Nhật, lớp sáu là lớp cuối cấp Tiểu học. Lớp bảy là lớp đầu cấp Hai.

Dịch giả: Vương Hải Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.