Poplar là một nhà sách có nhiều tác phẩm mà tôi rất thích, tôi đã đọc rất nhiều sách của nhà sách này. Thật vui vì khi nghe tin Poplar sẽ xuất bản loại tiểu thuyết bỏ túi, tôi đã được chọn để phụ trách hình ảnh cho phần quảng cáo cho sự kiện ấy. Ảnh của tôi cũng đã được chọn làm ảnh bìa cho cuốn Nơi bầu trời và đại dương gặp gỡ - một trong những cuốn tiểu thuyết bỏ túi đó. Cuối cùng, tôi lại được viết cảm nhận về tác phẩm nữa... Với khả năng viết nghèo nàn của một người mà công việc chính là chụp ảnh như tôi, tôi vừa viết những dòng này vừa sợ rằng mình sẽ phá hỏng thế giới trong tác phẩm mất. Thật lòng tôi ước mong rằng bức ảnh trên bìa và cả những cảm nhận này của tôi có thể trở thành một phần của tác phẩm và sẽ được xuất bản như một cuốn sách hoàn chỉnh.
Lần đầu tiên tôi đọc tác phẩm này là khi tôi đang trong chuyến du lịch tới quận Kiso của tỉnh Nagano. Trong khách sạn suối nước nóng, tôi lần đầu tiên mở sách ra, sau đó tôi đọc hết nó trên chuyến tàu điện trở về Tokyo. Lần thứ hai tôi đọc là trên chuyến bay tới bang Senegal ở phía tây châu Phi. Đó là chuyến bay dài tới hai mươi tiếng đồng hồ, nên tôi ngủ một giấc thật dài, rồi bắt đầu lần đọc thứ hai của mình. Lần thứ ba là trên chuyến bay về, từ sân bay Milan về Băng Cốc - Thái Lan. Và giờ đây tôi đang cố gắng viết những dòng này ở khách sạn tại Hawaii. Tôi không có nhiều thời gian, ngày thường chẳng bao giờ tôi có thời gian tĩnh tâm đọc sách, nên tôi chỉ có thể đọc cuốn sách này khi đang di chuyển trên máy bay hoặc tàu điện, hoặc tại sảnh của sân bay khi chờ chuyến bay.
Đối với tôi, việc đọc một tác phẩm ở rất nhiều nước khác nhau như thế này là một điều rất hiếm hoi. Nhưng việc tôi mang theo cuốn sách này bên mình khi di chuyển liên tục qua nhiều nơi khác nhau ấy, tôi có cảm giác thật kỳ lạ rằng nó có gì đó thật giống với hành trình của Bão - một người cũng đi nhiều nơi để sáng tác được một câu chuyện. Mỗi lần cố tìm lại trang mình đang đọc dở khi ở sân bay, hay trên máy bay, hay ở phòng khách sạn, tôi nhận ra mình đã luôn đọc dở ở những trang về mèo ăn vụng và bác du mục, nên thành ra tôi đã đọc đi đọc lại câu chuyện mà Bão viết. Thế giới mà Bão muốn tìm đến là thế giới như thế nào? Trong tập ảnh về Ireland mà anh đã mang theo mình không rời suốt từ thời thơ bé ấy có những phong cảnh như thế nào? Khoảng không màu trắng nhưng trời lại màu xám, mặt đất sậm màu và khô cứng, cỏ trộn lẫn màu vàng, màu tím và màu lục, lửa thì đỏ, trời vừa trong lại vừa đầy mây. Nếu nói nhiều hơn tôi sẽ bị mọi người phản đối là “Không phải như vậy”, nhưng khung cảnh không lấy gì làm rực rỡ ấy đã hiện ra trong đầu tôi, và tôi có chút ngưỡng mộ thế giới ấy. Sau khi ngắm nhìn hươu cao cổ châu Phi hay ăn cơm Thái rồi, hình dung về thế giới đó vẫn hiện ra giống hệt như vậy trong đầu tôi không hề thay đổi. Và sau cả khi đọc xong, khung cảnh ấy vẫn còn lưu lại, không hề biến mất. Khung cảnh đã được gửi từ Hy Lạp, từ Italia và Bồ Đào Nha về cho Konoha đang ở Tokyo. Khung cảnh trong đầu Bão, được gửi tới kèm theo những tấm bưu thiếp hình mèo. Câu chuyện về Bão - chàng du mục và Konoha - cô mèo may mắn. Dù luôn đi xa nhưng trong lòng Bão luôn có Konoha. Giống như cô mèo may mắn đã luôn đồng hành với bác du mục trong từng chuyến đi. Bão hay nói dối và cả đời chỉ sáng tác ra những câu chuyện không có thực, nhưng vì có Konoha luôn tin tưởng anh vô điều kiện, hẳn là vì thế nên anh mới có thể viết nên câu chuyện tuyệt vời đến vậy. Nhờ thế mà chúng ta mới được đọc câu chuyện về mèo ăn vụng và bác du mục này. Tôi ước rằng sau này câu chuyện ấy sẽ được tách riêng ra thành một cuốn sách và có cả tranh minh họa của Konoha nữa.
Nơi bầu trời và đại dương gặp gỡ, ngọn đồi ở Ireland mà Bão tìm tới ở cuối chuyện, có cảm giác như không khí và ánh sáng ở đó đều trộn lẫn và tan chảy vào không trung. Có lẽ đó là một nơi như vậy. Tôi nghĩ chắc chắn mình cũng từng thấy một quang cảnh như vậy trước đây rồi. Tôi chưa tới Ireland bao giờ, nhưng biển và không khí mà tôi nhìn thấy ở Scotland vào tháng Ba cũng rất nặng nề và rất buồn. Ngắm nhìn khung cảnh ấy, tôi cảm thấy choáng ngợp và bất giác nâng máy ảnh lên, nhưng dù cố gắng thế nào để chụp, tôi cũng không thể thể hiện được cái “cảm giác” lúc đó lên ảnh. Tôi thấy thật bất lực. Tôi biết bức ảnh bìa của cuốn sách này cũng không truyền tải được sự nặng nề và cô đơn ấy, nhưng nó là một trong những tấm ảnh mà tôi đã cố gắng chụp lại. Tôi rất lấy làm vinh hạnh vì nó đã được chọn để mở đầu câu chuyện với những ngôn từ rất đẹp đẽ này.
Ichihashi Ovie - Nhiếp ảnh gia