Sáng thứ Bảy một ngày cuối thu ấm áp.
Trong ánh nắng ngập tràn ngoài ban công, tôi với lấy chiếc xẻng dùng để trồng cây, bắt đầu chiến đấu với chậu hoa thanh anh[1]. Chiều nay, tôi định sẽ dẫn con gái Nanako về thăm nhà bố mẹ ở Odawara. Dạo trước, có lần mẹ muốn tôi tách một khóm thanh anh cho mẹ, nên tôi định chia gốc hoa, trồng gốc đó sang một chậu khác rồi mang theo làm quà, vì thế tôi mới bắt đầu công việc chuyển chậu cây này.
Khi tôi ra tay định nhổ bung khóm hoa ra khỏi chậu, tôi chợt nhận ra:
“Kiểu này khó nhằn đây.”
Rễ cây thanh anh không chỉ mọc sâu xuống chậu theo chiều dọc, mà còn tỏa ra theo chiều ngang, quấn vòng vòng bên trong thân chậu trong quá trình trưởng thành, chồng chéo đan xen với nhau vô cùng rối rắm và mất trật tự, dùng tay trần thì không thể gỡ ra nổi.
“Xin lỗi nhé, vì đã để mặc hoa trở nên thế này.”
Tôi xin lỗi cây hoa thanh anh.
Rất nhiều những bông hoa huệ tây mảnh mai có vẻ buồn rầu co cụm lại thành một quả cầu len tròn xoe và bung nở. Hoa có màu tím nhạt. Từ đợt đầu hạ, những cành nhánh mang theo nụ hoa hình dáng tựa quả sung vươn mình ra từ những khóm lá mọc sum sê tươi tốt. Chúng bắt đầu khai hoa lần lượt, như thể các nụ hoa đang thì thầm dặn dò nhau rằng “Hôm nay là ngày tớ nở hoa. Ngày mai tới lượt của cậu nhé!” vậy.
Trước hình dáng rễ chẳng ăn nhập gì với hình dáng thân cây trên mặt đất ấy, chẳng hiểu sao trái tim tôi nhói lên như bị đâm một cái. Để có thể nở ra những bông hoa thanh khiết ấy, để có thể nuôi dưỡng những cành lá mơn mởn ấy, bên dưới mặt đất, cây phải mang bộ rễ cứng và khỏe đến nhường này.
Tình hình này có lẽ phải lấy dao mạnh tay cắt tách bụi cây ra thôi. Trong lúc cắt, có thể sẽ có những cây bị tổn thương và chết, nhưng nếu bây giờ không cắt và tách ra, không sớm thì muộn cũng sẽ tới ngày chậu cây chỉ còn lại toàn rễ và cả bụi cây sẽ chết. Vừa nghĩ tôi vừa nhìn chăm chăm bộ rễ cây dễ khiến ta liên tưởng tới một cuộn dây thép gai.
Hoa thanh anh trong tiếng Hy Lạp là từ được ghép giữa từ “Yêu” và từ “Hoa”[2]. Thế nên loài hoa này...
“... là loài hoa của tình yêu đấy.”
Tôi có cảm giác giọng nói của người cho tôi biết điều ấy đã được cơn gió dịu dàng truyền tới tận tai mình.
Giọng nói mềm mại, trầm thấp và đầy hơi ấm như một cánh rừng sau cơn mưa.
Ôi, là Bão! - Tôi nghĩ. Bão đang bay tới. Vừa mới rồi, những hạt tâm hồn của Bão đã bay tới từ vũ trụ xa xăm, gõ lên cánh cửa trái tim tôi.
“Em biết không? Hoa này còn có một tên gọi khác, là hoa huệ sông Nile. Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi nọ có một vị lữ khách. Trong chuyến đi của mình, anh tìm thấy một đóa hoa đang nở lặng lẽ bên bờ sông, anh bèn hái một bông duy nhất để mang về tặng người vợ yêu. Nhưng khi chỉ còn một đoạn ngắn nữa là về tới nhà, thì anh bị cuốn vào một trận chiến xấu xa, bị thương nặng và qua đời. Bàn tay đầy máu của anh vẫn nắm chặt đóa hoa nọ... Người lữ khách đã chết, nhưng không hiểu sao đóa hoa lại không tàn. Sau đó, tất cả các nụ hoa dần nở, kết trái, tạo hạt. Chẳng bao lâu sau, từ những hạt hoa rơi đầy trên vùng đất rộng lớn, những mầm cây mới chồi lên, rễ cắm xuống, cành lá xòe ra, và tự khi nào, trên bãi chiến trường, những bông hoa tình yêu xinh đẹp này đã bắt đầu nở rộ khi mùa đến. Những người vẫn mải mê tham chiến cho tới lúc đó đã bị dáng vẻ của loài hoa mong manh này lay động trái tim, và họ đã quyết định dừng cuộc chiến vô nghĩa đó lại... ừm, loài hoa này có sự tích như vậy đấy.”
“Chắc hẳn là vì ở đó có tình yêu nên hoa mới không tàn, anh nhỉ.”
“Chính là thế. Thực vật thật đáng nể phục. Vì chúng biết cách sống lại.”
“Nhưng chuyện vừa rồi là chuyện anh Bão tự nghĩ ra thôi, đúng không?”
“Đúng đấy. Em có phàn nàn gì không?”
“Không.”
“Em có tin vào chuyện đó không?”
“Đương nhiên là em có.”
Ngày hôm ấy, thời khắc ấy, trong căn phòng ấy, lúc gối đầu lên cánh tay Bão, tôi đã trả lời như vậy. Tôi nói “Em tin” một cách chắc nịch. Lúc đó, tôi tin mọi “câu chuyện” của Bão, và vì tôi tin, nên tất cả đều là “sự thật”.
Đắm mình trong ánh mặt trời đầu hạ bên cửa sổ, cây hoa thanh anh đang lặng lẽ nở những đóa hoa mỏng manh kia vốn là quà sinh nhật Bão mua tặng tôi.
Tôi khi ấy hai mươi ba tuổi.
Khi đó Bão cũng hai mươi ba.
“A lô, nhà Kakehashi xin nghe ạ.”
Người bắt máy là con gái Nanako của tôi. Mùa xuân năm nay con bé sẽ là học sinh lớp năm.
Nanako là con gái của người chị gái hơn tôi hai tuổi và chưa từng kết hôn của tôi. Khi Nanako chừng năm tuổi, chị gái tôi ngã bệnh ung thư phải nằm liệt giường, rồi chị qua đời ngay trước lúc con bé vào tiểu học. Những ngày cuối đời, bệnh tình chị tiến triển nhanh chóng, chị ra đi lẹ làng, không kịp để bạn bè người thân có thời gian đau buồn. Kết cục ấy đã thể hiện nguyên vẹn tính cách cao quý, quyết đoán, không dễ phiền muộn hay dao động bởi những chuyện vụn vặt của chị.
“Vâng, đúng ạ. Vâng, có nhà ạ. Cho cháu hỏi cô là ai ạ? Vâng cháu biết rồi. Cô đợi một chút nhé.”
Nanako ứng đối rành mạch theo đúng cách tôi đã dạy, rồi gọi tôi - khi ấy đang đứng ngoài ban công.
“Mẹ[3] có điện thoại này. Cô Honda ở Thư quán Koguma gọi ạ!”
Tôi không biết công ty Thư quán Koguma này. Cũng không quen Honda nào. Nhưng tôi là họa sĩ minh họa tự do, nên đôi khi sẽ có điện thoại từ những người hoàn toàn không quen biết. Tôi đứng dậy, tháo đôi găng tay làm vườn ra, nhận lấy ống nghe từ bàn tay nhỏ nhắn của Nanako.
“A lô, chào chị. Tôi là Kakehashi đây ạ.”
Người biên tập viên tự xưng là Honda Kaori thuộc Thư quán Koguma, sau đó liền lập tức nói tiếp:
‘Thật ngại vì tôi gọi tới đường đột. Tôi được anh Igarashi Yui giới thiệu nên đã mạn phép liên hệ với chị. Xin lỗi chị vì đã gọi tới vào sáng sớm thứ Bảy thế này. Vì từ tuần sau tôi phải đi công tác rồi.”
Tôi thiếu chút thì thốt lên một tiếng nhưng kịp kìm lại, rồi hỏi:
“Chị nói là anh Igarashi Yui... ư?”
Đó là tên của Bão. Igarashi Yui.
Trong lòng tôi, tôi đã thầm thì biết bao lần cái tên ấy. Có lẽ phải nhiều bằng số sao trên trời. Thực sự, không thể đếm hết được. Nhưng việc nói ra miệng cái tên ấy, thì quả là lâu lắm rồi. Cũng có thể là lần đầu tiên sau khi chúng tôi chia tay. Vừa thốt ra miệng cái tên ấy, trong lòng tôi một nửa là ngạc nhiên, nửa còn lại là cảm xúc cuộn trào, đúng như tôi đã luôn mường tượng.
Vậy là khi nãy anh ấy thực sự đã tới chỗ tôi. Những hạt tâm hồn của Bão thực sự đã bay đến bên tôi.
“Vâng. Còn số điện thoại nhà riêng của chị thì tôi đã xin được từ một chị bên Office G ạ.”
Office G là công ty mà tôi làm trợ lý cho tới năm ngoái. Hiện tại, thỉnh thoảng tôi vẫn giúp đỡ công việc cho họ. Đó là tên một văn phòng của các họa sĩ truyện tranh.
“Lần này, chúng tôi rất muốn mời chị cộng tác làm việc với chúng tôi.”
“Công việc vẽ minh họa à chị?”
“Vâng. Chúng tôi muốn nhờ chị thêm tranh minh họa cho những câu chuyện đồng thoại của anh Igarashi ạ.”
“Truyện đồng thoại, là truyện do anh Igarashi viết sao?”
Tôi không thể ngăn mình hỏi lại câu đó.
Bởi vì Bão mà tôi biết rất rõ...
Trước đây viết tiểu thuyết cơ.
Bão trước đây là tiểu thuyết gia. Không, nói chính xác hơn, anh là người đuổi theo những giấc mơ cho tới giây phút ngay trước khi chết chìm. Anh viết miệt mài, dốc hết trí não và tâm huyết, đặt cược cả mạng sống của mình, như một chú cá giãy giụa tìm cách thoát khỏi làn nước đục chảy xiết trên con đường đi lạc, để tìm về dòng sông mình sinh ra.
Tôi và Bão chia tay, tính ra đã được năm năm.
Vậy là trong thời gian ấy, Bão đã bắt đầu viết đồng thoại. Anh đã không từ bỏ nghiệp viết. Viết nên những “câu chuyện” vốn là sở trường của anh. Những câu chuyện mà chỉ cần có người tin thì chúng sẽ là sự thực.
Không hiểu sao đột nhiên nước mắt tôi chực trào ra.
Honda vốn chẳng hề biết tới những tâm tình ấy của tôi, cô đang nhanh chóng giải thích tóm lược công việc cho tôi nghe. Nghe nói truyện đồng thoại của Bão đang được đăng nhiều kỳ trên tờ nguyệt san Gió chuyện gồm truyện kèm tranh, thơ và đồng thoại do Thư quán Koguma phát hành. Honda nói, khi nào loạt bài đăng kết thúc, cô muốn tổng hợp các kỳ đăng thành một cuốn sách và cho xuất bản.
“Như vậy có phù hợp với lịch của chị không? Tôi biết là có thể sẽ trùng thời điểm với công việc khác của chị, nhưng anh Igarashi đã nói nhất định muốn nhờ chị giúp. Mà thực ra...”
Nói tới đây, hơi ngập ngừng một chút, rồi Honda sửa lại:
“Anh ấy nói nếu không phải chị Kakehashi thì anh ấy nhất quyết không chịu.”
Nói xong cô gái cười khổ. Trước mắt tôi như hiện ra khuôn mặt cười hơi nhăn nhó của cô biên tập viên.
“Thật ạ? Anh ấy đã nói như thế ư?”
Bị dẫn dụ theo, tôi cũng bật cười. Đúng là Bão, không trật đi đâu được. Anh ấy chẳng thay đổi chút nào.
“Anh ấy lúc nào cũng làm khó người khác, chị nhỉ?”
Tôi nói thăm dò với giọng bông đùa. Bão bằng tuổi tôi, nên giờ hẳn cũng đã ba mươi hai tuổi rồi. Nhưng dù ba mươi hai hay bốn mươi hai, tôi nghĩ anh vẫn sẽ nói “Tôi không chịu đâu”, như một thiếu niên cứng đầu không chịu thỏa hiệp lúc trước.
“Chị nhận lời giúp chúng tôi chứ ạ?”
Honda nói, giọng nghiêm túc trở lại.
“Tôi rất vui được hợp tác với bên chị, nếu chị thấy tôi phù hợp với công việc này.”
Tôi trả lời. Tuy bên ngoài vẫn điềm tĩnh, nhưng trong lòng tôi, tôi vui tới mức trí não như đã tê dại cả. Không thể ngờ Bão lại nói rằng nếu không phải tôi thì anh sẽ nhất quyết không chịu.
Giống như trong ngực tôi, hàng ngàn chú thỏ đang nhảy nhót. Và rồi tôi ngạc nhiên trước con người mình, trước cảm xúc đó của chính mình.
Sau khi tôi hẹn ngày giờ gặp, kết thúc cuộc điện thoại và quay trở lại ban công, Nanako dò hỏi với vẻ mặt có chút bất an:
“Mẹ có việc gấp ạ?”
Từ tháng trước, Nanako đã háo hức chờ ngày được lên tàu điện romance car[4] về thăm ông bà. Về cùng chú chó bông “Chao Chao”. Nhưng với đầu óc trẻ thơ của mình, con bé vẫn biết rất rõ rằng, dù có kế hoạch gì thì công việc của tôi vẫn là ưu tiên hàng đầu.
“Không sao con ạ. Kế hoạch không thay đổi gì cả.”
Tôi vừa nói vậy con bé liền reo lên:
“Tuyệt vời!”
Rồi nhảy chân sáo vui mừng. “Ôi, may quá!”
Thấy con bé như vậy, tôi ngậm ngùi nghĩ:
“Con là cô bé đáng yêu nhất, Nanako ạ.”
Đồng thời, dù vẫn biết ý nghĩ này thật không phải với Nanako, nhưng tôi vẫn không thể không nghĩ rằng con bé thật đáng thương. Đối với tôi, “đáng yêu” và “đáng thương” luôn là những từ đồng nghĩa. Tại sao Chúa trời nỡ cướp đi người mẹ khỏi một cô bé đáng yêu thế này cơ chứ?
Đột nhiên tôi nghĩ, nếu là Bão, anh sẽ diễn tả sự đáng yêu của con bé như thế nào nhỉ? Liệu anh có nói con bé “đáng yêu như một chú thỏ rừng” không? Hay là “giống như một chú hươu non”?
Tôi nghĩ, bản thân mình lúc này giống như một con sư tử dũng mãnh. Tôi sẽ bảo vệ cô bé này cho tới khi cô bé có thể tự bảo vệ được mình. Tôi sẽ bảo vệ cho mọi người thấy. Tôi đã sống tới ngày hôm nay dựa vào ý nghĩ ấy. Không, có lẽ không phải tôi “sống tới ngày hôm nay”, mà chính xác là tôi đã “được để cho sống tới ngày hôm nay”. Có lẽ, tôi mới chính là người được Nanako bảo vệ.
“Nana ơi, con giúp mẹ một chút được không?”
Tôi đặt khóm cây đã tách ra vào chiếc chậu đất nung nhỏ đã chuẩn bị sẵn cho mẹ, rồi vừa dùng xẻng xới xới đám đất dùng để trồng cây, vừa giảng giải.
“Ta làm thế này để lấy đất mới lên, cho đất vào chậu, khi đầy thì nhẹ nhàng lèn từ trên xuống. Lèn thật khẽ, thật nhẹ nhàng thôi. Sau đó, lấy đầu ngón tay lèn đất quanh rễ cây, rồi lèn cả xung quanh nữa, như thế này này... Con làm được không?”
“Dạ được ạ.”
“Con nhớ đừng để đất vương lên cành lá nhé.”
“Vâng.”
Nanako quỳ một gối trước chậu cây, bắt đầu công việc. Còn tôi cố gắng chọn ra những cây khỏe mạnh nhất trong đám cây còn lại và bỏ vào chậu cũ.
Khi quyết định rời khỏi căn phòng tôi đã ở cùng Bão trong bốn năm trời, giữa đám hành lý chuyển đi, tôi đã mang theo chậu cây này. Những món đồ Bão mua tặng, và những món đồ chúng tôi dùng chung, hầu hết tôi đều để lại, chỉ riêng cây thanh anh là tôi quyết định mang theo. Bởi Bão thích những chuyến độc hành, và còn có những lý do khác nữa khiến anh thường xuyên vắng nhà dài ngày, nếu tôi không chăm sóc cho cây, cây sẽ khô héo mà chết mất.
Từ xưa Bão đã tin rằng “Thực vật có trái tim”, và không biết tự khi nào tôi cũng bắt đầu tin như thế. Như thể muốn chứng minh cho điều đó, mùa hè năm tôi chia tay với Bão để sống một mình, cây thanh anh đã không nở hoa.
“Tại em đột ngột bắt nó chuyển nhà nên nó bị sốc đấy.”
Nếu là Bão, hẳn anh sẽ nói thế. Nhưng đối với cây thanh anh, có lẽ điều làm nó sốc là việc tôi chia tay với Bão thì đúng hơn.
Mùa hè qua đi, mùa thu cũng qua đi, đông tới, một năm kết thúc, năm mới đến, một ngày tháng Hai.
Khi tôi dẫn theo Nanako trở lại căn hộ thuê trong thị trấn Machida, tôi nhận ra chậu hoa thanh anh bên cửa sổ đã đơm nụ.
“Giống cây này vốn nở hoa vào mùa hè cơ mà. Có chuyện gì với nó thế mẹ nhỉ?”
Lúc kể chuyện đó với mẹ qua điện thoại, mẹ tôi nói:
“Chắc thay đổi môi trường nên cây bị loạn giờ sinh học đấy.”
Rồi mẹ nói thêm:
“Tuy đó cũng là một lý do, nhưng mẹ nghĩ, một phần cây hoa cũng muốn chúc phúc cho quãng đường tiếp theo của con và Nanako theo cách của riêng nó nữa.”
Mẹ tôi vốn muốn giữ Nanako bên mình, nhưng bà đã tự nhủ với lòng mình rằng, so với việc bắt con bé ở bên một người đã mệt mỏi vì phải chăm lo người bố chồng nằm liệt giường, thì giao phó bé cho tôi sẽ tốt hơn. Mẹ đã quyết định đúng. Lúc đó, tôi vừa mới chia tay Bão, nếu không có Nanako bên cạnh, có lẽ tôi đã như một cây hoa cánh bướm bị cơn cuồng phong quật ngã, giờ gốc cây đã gãy gập mất rồi.
Từ đó cây thanh anh nhà tôi, mỗi năm từ tháng Hai tới tháng Ba, đều nở bung những bông hoa rực rỡ. Mỗi lần hoa nở, Nanako lại mang trên tay giấy vẽ và bút sáp màu, ngồi hàng giờ bên chậu hoa.
Thứ Sáu tuần sau đó.
Tôi gặp Honda để bàn về công việc tại tiệm cà phê “Cây bách hợp” cách hơi xa cửa phía tây ga Shinjuku một chút.
“Tôi đã rất háo hức chờ đến ngày được gặp chị Kakehashi đấy ạ.”
Sau khi trao đổi danh thiếp, Honda nói, miệng nở nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân.
“Tôi cũng vậy. Sau cuộc điện thoại hôm trước, lúc nào tôi cũng thấy hồi hộp chị ạ.”
Honda cầm danh thiếp của tôi bằng hai tay, nhìn chăm chăm nó và nói:
“Tên của chị đẹp quá. Kakehashi Konoha.”
“Tên thật của tôi vốn không có chữ “No” trong “Konoha”, nhưng tôi thích nó như vậy hơn.”
“Có thêm chữ “No” làm cái tên dịu dàng và mềm mại hẳn, tên hợp với chị lắm, chị Kakehashi ạ.”
Khi nghe giọng nói qua điện thoại, tôi đã tưởng tượng ra một biên tập viên dày dạn kinh nghiệm, nhiều tuổi hơn tôi, làm việc nhanh nhẹn, chỉn chu không một chút sai sót. Nhưng khi gặp mới thấy, Honda vẫn đang trong độ tuổi hai mươi, xinh đẹp tới mức khiến người khác ngỡ ngàng, nếu ví với hoa thì sẽ là loài hoa lan Nam Phi. Sắc hoa trắng muốt. Tinh tế và bao phủ quanh mình bầu không khí mong manh dễ vỡ, như một món đồ thủy tinh thủ công.
Cô lấy từ chiếc túi xách lớn ra một cuốn sách mẫu, bản kế hoạch và tập tài liệu, rồi giải thích kỹ càng nội dung và trình tự công việc cho tôi.
Loạt bài đăng bắt đầu từ tờ nguyệt san tháng Tư, được bày bán từ tháng Ba năm sau. Bản thảo đầu tiên sẽ được gửi tới trong năm, các bài đăng về sau sẽ được gửi vào ngày hai mươi hằng tháng. Tôi sẽ nhận bản in thử của bản thảo và hoàn thành bản vẽ minh họa cho nó trong khoảng hai tuần. Bài được đăng cách tháng. Ý tưởng là tổng số bốn câu chuyện nhỏ cuối cùng sẽ trở thành một câu chuyện lớn có kết nối liền mạch với nhau. Độ dài mỗi câu chuyện nhỏ là tầm mười lăm trang bản thảo, mỗi trang chừng bốn trăm chữ.
Việc Gió chuyện là một tạp chí được cả người lớn và trẻ nhỏ yêu thích đón đọc, là long môn[5] đối với những họa sĩ vẽ minh họa mới vào nghề, các tác giả truyện đồng thoại có bài đăng ở đây là tập hợp những cây viết kỳ cựu và có những vị trí quan trọng trên văn đàn, và việc nhân vật chính trong truyện đồng thoại mà Bão đang định viết là “Người lữ khách và chú mèo”, tôi đều đã nghe qua điện thoại.
“Về tựa đề chung, hiện tại chúng tôi vẫn đang để là ”Người lữ khách và chú mèo”, nhưng cũng có thể sẽ có thay đổi.”
Honda nói. Sau đó cô nói tiếp:
“Chị Kakehashi không cần để nội dung tác phẩm trói buộc mình đâu. Chị hãy coi trọng cá tính và phong cách sáng tác phấn màu của mình và thử sức mình thật thoải mái. Anh Igarashi có lẽ cũng mong đợi điều đó. Anh ấy nói muốn chị hãy thỏa thích vẽ theo ý muốn. Tôi cũng đồng ý kiến với anh ấy. Xin chị hãy vẽ những bức tranh mà chỉ riêng chị mới vẽ được. Nhất là khi vẽ mèo. Nghe nói chị Kakehashi rất thích mèo, nên tôi thực sự rất trông đợi vào tác phẩm của chị. Khi xem bức tranh mèo Rinden, tôi đã hoàn toàn trở thành fan hâm mộ của chị mất rồi.”
Honda đã tìm kiếm và xem tất cả những tác phẩm trước đây của tôi trong khả năng có thể, bất kế đó là tác phẩm trên tạp chí hay sách báo thông thường. Mấy năm gần đây, tôi chủ yếu làm việc cho các tạp chí phụ nữ hoặc các đầu sách về tri thức thông dụng, về sách, chủ yếu là sách nấu ăn hoặc sách nuôi dạy trẻ. Có cả sách hướng dẫn du lịch. Có cả sách dạy cách nuôi mèo, và Rinden là tên chú mèo linh vật xuất hiện trong đó.
“Thật vinh hạnh khi được nghe điều đó. Cảm ơn chị.”
Tôi vươn tay cầm lấy một cuốn trong chồng tác phẩm của Bão đặt trên bàn, mở từng trang soàn soạt. Truyện đồng thoại được in thành sách có hai cuốn, tạp chí thì có khoảng năm cuốn.
“Đây là lần đầu tiên tôi vẽ tranh cho truyện đồng thoại, nên có gì đó thật hồi hộp.”
Lại còn là tác phẩm của Bão nữa...
Chỉ nghĩ vậy thôi tôi đã muốn hoa cả mắt rồi.
“Những câu chuyện của anh Igarashi gần đây đã vượt qua mọi ranh giới về tuổi tác và giới tính, lặng lẽ thu được cảm tình của mọi người. Chúng tôi nhận được rất nhiều thư của độc giả là các bà mẹ trẻ, họ nói họ vừa đọc cho bé nhà mình nghe vừa tự mình thưởng thức câu chuyện. Có lẽ chính vì anh ấy không cố viết cho trẻ em, nên truyện mới có sức hút như vậy. Thế nên tranh của chị Kakehashi cũng không nhất thiết phái dành cho trẻ em đâu. Trong tác phẩm “Người lữ khách và chú mèo” lần này, anh Igarashi cũng có tham vọng là sẽ phá vỡ khuôn mẫu trước giờ để sáng tạo ra một điều mới mẻ nào đó đấy ạ.”
Vừa lắng nghe Honda nói, tôi vừa cảm thấy đáy lòng mình ấm nóng như đặt trước bếp lửa. Bão đã rất nỗ lực. Anh giỏi quá, Bão ạ. Anh tuyệt lắm.
Dù cảm xúc trong lòng rất mãnh liệt, tôi vẫn hỏi bằng giọng lặng lẽ:
“Chị Honda có phải đã làm việc cùng anh Igarashi lâu rồi không?”
“Vâng. Tôi được giao phụ trách các tác phẩm của anh ấy từ hai, ba năm nay ạ.”
Honda trả lời, mắt nhìn thẳng mắt tôi.
Bị ánh mắt đó nhìn xuyên thấu, tôi nghĩ, cô gái này liệu có phải là người yêu hiện tại của Bão không nhỉ? Hai người có đang yêu nhau không? Cô gái này liệu có biết về những chuyện đã xảy ra giữa tôi và Bão không?
Dù có phải hay không phải, thì tôi của lúc này cũng sẽ không bị điều đó làm cho dao động, tôi tự tin như vậy. Nhưng sự tự tin ấy cũng khiến tôi buồn một chút.
“Hình như trước đây anh ấy viết tiểu thuyết chị nhỉ? Tôi có nghe nói là anh ấy quen biết chị Kakehashi từ dạo đó. À phải rồi, phải đưa nó cho chị trước khi tôi kịp quên đi mất mới được...”
Vừa nói, cô vừa lấy một tập bưu thiếp từ túi ra và đưa cho tôi.
“Anh ấy nhờ tôi khi nào gặp chị thì hãy đưa chúng cho chị.”
Tấm bưu thiếp nào cũng có hình mèo.
Đại dương xanh thẳm, nhà thờ trắng, một hoặc nhiều chú mèo.
Phía sau không viết gì cả. Nhưng những tin nhắn của Bão đã được truyền tải tới tôi rất đầy đủ. Bởi tôi ngày xưa và cả bây giờ vẫn luôn sưu tầm những bưu thiếp hình mèo.
“Đây là đảo Malta ở Hy Lạp. Nhưng bây giờ thì anh ấy đang ở Bồ Đào Nha rồi.”
“Bồ Đào Nha ư? Vậy là anh ấy đang đi du lịch?”
Khi tôi hỏi lại, Honda vừa lắc lắc đầu như chong chóng gió vừa cười.
“Khoảng một năm nay, anh ấy đi khắp châu Âu... Trước đó là châu Á, đúng là xuất quỷ nhập thần. Thế nên có khi chúng ta hôm nay còn đinh ninh anh ấy đang ở Bồ Đào Nha, thì ngày mai đã nhận được thư của anh ấy từ một nơi hoàn toàn khác rồi. Dù sao anh ấy cũng rất thích làm người khác ngạc nhiên mà.”
Tôi cũng cười. Nhưng có lẽ nụ cười của tôi có chút gượng gạo.
Tôi có cảm giác hình bóng của Bão đang lan rộng ra như đại dương trong lòng tôi. Đồng thời, tôi vừa muốn hỏi, lại vừa sợ không dám hỏi cô gái đang tươi cười trước mặt tôi, về lý do anh chuyển từ tiểu thuyết qua truyện đồng thoại, và việc có phải anh sẽ không viết tiểu thuyết nữa hay không. Tôi không biết phải làm sao với thứ cảm xúc như sóng cuộn trào ấy.
Nhưng rồi tôi lại nói bằng một giọng nhẹ nhàng:
“Đúng là như thế thật. Từ ngày xưa anh ấy đã luôn làm rối tung mọi thứ lên. Tính cách thì qua loa đại khái, vô cùng thiếu tập trung, thường xuyên nhầm lẫn ngày giờ hẹn và các thứ trong tuần, còn chẳng bao giờ gọi điện thoại lại. Cực kỳ kém khoản số má, các phép tính đơn giản nhất cũng không làm được.”
“Anh ấy cũng rất ghét điện thoại và máy tính nữa.”
Đúng vậy, Bão đánh máy rất kém, tuy anh đã mua một chiếc máy đánh chữ, nhưng vì không thể sử dụng nó thành thạo nên cuối cùng đã nhượng lại cho ai đó, bản thảo của anh luôn được viết bằng bút chì trên giấy chuyên viết bản thảo. Lòng bàn tay anh lúc nào cũng đen sì. Những mẩu vụn sau khi tẩy nét bút chì vương vãi khắp nơi.
“Anh ấy ghét cả internet và thư điện tử. Tin nhắn thoại khi vắng nhà anh ấy không nghe mà xóa luôn. À nhắc mới nhớ, có phải anh ấy rất hay thản nhiên gửi ngược tờ fax tới không chị?”
“Vâng, tôi có thấy mấy lần. Văn phòng giữa đêm hôm, những tờ fax trắng toát liên tiếp được gửi đến.”
“Tôi biết mà!”
Hai chúng tôi nhìn nhau cười.
Sau khi bàn xong chuyện, chúng tôi nói thêm mấy chuyện vô thưởng vô phạt rồi rời khỏi quán cà phê. Nhìn đồng hồ đeo tay, đã hơn ba giờ. Đó là một buổi chiều ấm áp, như thể mùa đông đang tạm nghỉ giải lao vậy.
“Trước khi về, tôi sẽ đi dạo một chút.”
Tôi nói với Honda và tạm biệt cô phía trước vạch đi bộ sang đường ở gần ga.
Lâu lắm rồi tôi mới đi bộ trên đường phố của Shinjuku. Đôi chân tôi rất tự nhiên đi về phía tây Shinjuku, hướng có công viên trung tâm Shinjuku.
Tây Shinjuku là khu phố nơi tôi và Bão từng sống cùng nhau.
Nơi đó có gặp gỡ, cũng có ly biệt. Nơi đó tình yêu tìm thấy nhau, đi qua nhau, bị chia cắt khỏi nhau. Tôi đã dùng hết nước mắt của cả đời mình ở đó. Giờ đây, khu phố được bao bọc bởi thứ ký ức như những hạt cát nhẹ nhàng chảy qua, tôi chỉ lặng lẽ dừng chân đứng nhìn. Những giọt nước mắt, những nỗi đau trong trái tim, vết thương lòng hay sự nồng nhiệt, có lẽ trên đời này, chẳng có thứ gì có thể dừng lại vẹn nguyên ở một chỗ mãi được.
Khi tới công viên, tôi ngồi xuống một hàng ghế được ánh nắng mặt trời sưởi ấm, lấy từ túi ra chiếc phong bì màu nâu nhạt. Chiếc phong bì mà vừa khi nãy tôi nhận từ Honda. Bên trong là các giấy tờ liên quan tới công việc. Một bản kế hoạch, văn bản tóm tắt cốt truyện, ý tưởng về cấu trúc truyện, và bản copy một tác phẩm trước đây của ai đó.
Tôi đặt chiếc phong bì lên đùi để cảm nhận sức nặng, và dùng đôi tay để cảm nhận độ dày của nó. Tôi nhận ra một thứ tình cảm giống như là thương mến đang dần dâng lên trong lòng, như thể một dòng suối không người biết tới cứ phun trào mãi lên bên trong ngọn núi.
Bão à, vậy là chúng ta lại gặp nhau.
Chúng ta lại kết nối với nhau rồi, anh nhỉ.
Sau đó, tôi mở phong bì, rút từ bên trong ra một trang giấy.
Đó là trang bản thảo phần mở đầu của truyện “Người lữ khách và chú mèo”. Honda đã đánh máy lại trang bản thảo này. Giữa trang giấy khổ B5, các con chữ được in theo hàng dọc.
“Khi mở đầu loạt bài đăng, tôi muốn dùng nó như phần dẫn dắt. Khi in thành sách, tôi muốn nó là một phần độc lập, như là những ngôn từ mở lối vậy.”
Honda đã nói thế.
Ở tiệm cà phê tôi đã đọc qua một lần, giờ tôi chậm rãi đọc lại.
Giọng nói thân thương của Bão, tâm hồn của người tôi yêu, đã biến thành hàng ngàn hạt nhớ bay tới bên tôi.
❖❖❖
Đây là câu chuyện tôi nghe gió kể.
Câu chuyện này do cơn gió đã đung đưa cành liễu, làm lá cây bạch dương nhảy múa, dùng đôi tay vô hình lay động lớp mào lông của hoa kế, rồi lặng lẽ lướt qua thảo nguyên, kể lại cho tôi nghe.
Khi tôi mệt mỏi với công việc và cuộc sống, mệt mỏi với việc yêu thương người khác, không còn có thể tin vào điều gì, ngay cả bản thân mình cũng không thể tin nổi, mất đi mọi kỳ vọng, mất cả sức lực để đứng dậy, trong lòng chỉ còn lại đau buồn, ngắm nhìn đáy thác tuyệt vọng, cơn gió đã thì thầm kể câu chuyện này cho tôi.
[1] Hay còn gọi là hoa huệ sông Nile, tên khoa học là Agapanthus africanus.
[2] Agapanthus (hoa thanh anh) = agape (Yêu) + ansasu (Hoa).
[3] Trong bản gốc, Nanako gọi mẹ ruột là mama (mẹ), gọi nhân vật “Tôi” là mama-chan, kiểu gọi như thể “mama” là một tên riêng chứ không phải một đại từ nhân xưng. Cách gọi này không có từ tiếng Việt tương ứng, nên xin phép để nhân vật Nanako gọi nhân vật “Tôi” là “Mẹ” như bình thường.
[4] Romance car: tên một con tàu tốc hành của công ty đường sắt Odakyu.
[5] Long môn: ý chỉ một cửa ải khó khăn cần vượt qua để đi tới thành công. Có câu “cá chép hóa rồng”, là chỉ việc cá chép một bước hóa rồng (thành công đỗ đạt) sau khi vượt qua được long môn này.