Pháo Hiệu Đỏ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Trong khi bữa ăn chưa kết thúc thì có tiếng động cơ ô-tô từ ngoài cửa sổ dội vào. Một thiếu tá người dong dỏng cao đeo kính và người lái xe bước vào trong nhà. Mọi người mời họ ngồi bên cạnh Dorokhin. Người lái xe báo tin rằng những hành khách khác đã bỏ anh và họ đã sang xe khác. Dorokhin xin lỗi người phóng viên về việc mình đã trì hoãn chuyến xe. Nhưng con người mập mạp, má hồng hào và lông mày rậm đen đó chẳng những không biểu hiện điều gì tỏ ra là bực dọc mà ngược lại anh chú ý lắng nghe mọi người đang nói chuyện. Lúc đầu người lái xe từ chối ngồi vào bàn ăn, nhưng sau khi mọi người mời mọc mãi anh mới lấy hai tay vuốt tóc trên đầu và đón nhận đĩa thức ăn với vẻ mặt nghiêm trang. Chị em phụ nữ lặng lẽ nhìn những người khách mới. Còn bác Stepan thì nói với họ đủ mọi chuyện, nào là tình hình đường sá, tình hình thời tiết, vv…

Thiếu tá kết thúc bữa ăn một cách nhanh chóng, anh rút từ trong túi dết ra một cuốn sổ tay, cầm bút chì và dọn một chỗ trống trên bàn.

- Đồng chí đại úy! – Người phóng viên nói nhỏ nhưng kiên quyết. – Xin lỗi anh về thái độ mất lịch sự của tôi bởi vì tôi đang quấy rầy anh, nhưng tôi đã thực sự xúc động khi được chứng kiến về những điều này. Người lái xe của chúng ta có kể lại rằng chính anh đã chiến đấu để bảo vệ biên giới Tổ quốc của chúng ta ở đây. – Bằng một giọng nói trìu mền, gần như âu yếm, người phóng viên nhìn Dorokhin.

- Thì ra thế đấy! – Thiếu tá nói tiếp. – Các đồng chí là những chiến sĩ biên phòng cho nên vốn hay hoài nghi lắm. Đây, xin trình cho anh xem thẻ nhà báo của tôi!

Dorokhin lặng lẽ đọc chiếc thẻ phóng viên màu xanh, sau đó anh trả lại cho thiếu tá. Nhìn mọi người ngồi xung quanh bàn, thấy rõ nét mặt hân hoan của các cụ già và phụ nữ, Dorokhin biết rõ rằng mình không thể trốn thoát được một cuộc phỏng vấn bất ngờ.

- Hôm nay có thể nói là đồng chí đang khép kín chiếc vòng chiến thắng, – người phóng viên nói. – Đồng chí đã quay trở lại những nơi mà các đồng chí đã là những người đầu tiên chống lại quân thù. Vậy xin đồng chí hãy tự thuật cho chúng tôi về mình, về những cảm nghĩ của mình.

- Quả thật tôi còn chưa rõ tờ báo của các đồng chí định muốn viết về những đề tài gì? – Dorokhin trình bày những khó khăn của mình.

- Tất cả những điều gì về đồng chí đều được chúng tôi chú ý tới. – Nhà báo trả lời.

- Về tôi ư? – Dorokhin ngạc nhiên.

- Vâng, đúng thế! Sau nhiều năm tháng chiến đấu, từ những ngày đầu tiên khi đơn vị đồng chí bị tổn thất và buộc phải rút lui cho đến nay đồng chí đã trải qua nhiều trận đánh, lập được những chiến công. Giờ đây đồng chí có những cảm tưởng gì khi về tới đồn biên phòng của mình?

Dorokhin im lặng vài giây. Anh nghĩ tất cả mọi việc đã xảy ra đều thuộc về cuộc sống riêng của mình. Bởi vậy, anh cảm thấy bối rối, thậm chí còn bực mình về ý nghĩ có lẽ không đủ sức để làm thỏa mãn tính tò mò của người phóng viên.

- Cảm tưởng của tôi ư? Không có gì đặc biệt cả!

- Chúng tôi rất hiểu đồng chí! – Thiếu tá nói một cách trìu mến.

- Đó chỉ là những cảm tường đẹp! – Dorokhin lấy làm tiếc là mình không thể làm sáng tỏ được điều đó hơn một chút nào.

- Thế! Thế! Như thế đấy! – Nhà báo nói. – Hầu như những anh hùng đều trở nên câm lặng khi họ phải nói tới những việc mà mọi người đang sốt ruột chờ đợi.

- Đồng chí hiện đang ngồi với những người mà đồng chí không được gặp mặt đã gần 4 năm trời, – người phóng viên nói tiếp. – Ngày xưa đồng chí đã từng sống bên cạnh họ, đã từng chiến đấu để bảo vệ họ. Các đồng chí đã chiến đấu ngoan cường tới mức các thế hệ mai sau sẽ ngạc nhiên về các đồng chí. Vậy hôm nay đồng chí muốn nói gì với họ.

Dorokhin đưa mắt nhìn những người xung quanh đang chăm chú nhìn mình. Bác Stepan cũng gật đầu hài lòng nhìn anh. Dorokhin nhìn thấy tất cả: người phụ nữ có đôi mắt xám bình tĩnh, các cô thiếu nữ ngồi sát bên bếp lò, ông chủ tịch nông trang có bộ mặt rầu rĩ, em bé gái Anyuta mắt xanh ngồi trên sàn, bà lão mặc chiếc áo bành-tô đàn ông, vv… Đó chính là nhân dân của anh, là gia đình lớn của anh. Một gia đình mà trong đó có nhiều khuôn mặt khác nhau, tuy đã đau khổ nhưng rất vững vàng trong chiến đấu và hôm nay đang giang rộng hai tay để đón tiếp anh.

Dorokhin cảm thấy hết sức thấm thía với những ý nghĩ đã qua của mình. Anh tưởng chừng như mình đã mất, mất tất cả. Nhưng không, giờ đây anh thực sự cảm thấy rằng mình đang trở về nhà. Anh nghĩ, mình cũng giống như những người thủy thủ sau những ngày tháng ra khơi, nay đã lái con tàu trở về bỏ neo trên bến cũ.

Những người quanh anh cũng không khác gì những người Xô-viết khác mà Dorokhin và các chiến sĩ đã đem thân mình bảo vệ. Nhưng chính vì cuộc đời và chiến công của anh đã diễn ra trước mắt của những con người này, bởi vậy anh đã nghiễm nhiên trở thành người thân thuộc của họ và là người tốt nhất trong số họ. Cố nhiên, Dorokhin không thể nào có thể quên được những tổn thất riêng của mình, những nỗi đau đớn của anh bây giờ đã biến thành nỗi đau thương chung của mọi người. Dorokhin đứng dậy và tựa tay vào mép bàn. Anh hết sức hồi hộp, mặt hơi ửng hồng.

- Thưa các đồng chí và các bạn thân mến! – Dorokhin bắt đầu nói to. – Xin cho phép tôi được chuyển tới các đồng chí và các bạn lời chào chiến đấu của các chiến sĩ biên phòng.

Ông lão Stepan là người đầu tiên lấy làm hài lòng và vỗ tay đôm đốp. Tất cả mọi người có mặt đều hưởng ứng theo. Em bé Anyuta vui thích vỗ tay mãi cho tới khi bà lão mặc áo bành tô phải ngăn em lại.

- Ngày chiến thắng của chúng ta sắp tới rồi! – Dorokhin nói tiếp. – Chúng ta đang đứng trên biên giới của Tổ quốc mình. Chúng ta đang bước trên đường biên giới đó. Cần phải sống, cần phải bắt đầu xây dựng lại các đồng chí ạ!

Sau đó Dorokhin nói tới điều thực sự quan trọng, mà theo anh, nó đang được sự quan tâm chung của mọi người. Anh nói về vụ gieo hạt sắp tới, về việc cần thiết phải sửa chữa nông cụ, về tình hình giống má, vv…

Tuy có đôi khi bị xúc động về cuộc sống riêng của mình, nhưng Dorokhin cố nén lòng. Anh không cho phép mình được đi chệch ra khỏi những điều mà mình coi là chính yếu nhất. Anh cũng không nhắc tới ngay cả cái ý định sau chiến tranh anh sẽ xin quay trở lại vùng biên giới này để công tác.

Người phóng viên ghi lại cặn kẽ lời phát biểu của Dorokhin và nói: “Đại úy, anh nói rất đúng!” Tuy nhiên, nhà báo vẫn nhìn Dorokhin một cách hoài nghi vì anh hoàn toàn không nói đến về cuộc sống riêng tư của mình và của gia đình. “Thật là những con người sắt đá!” Người phóng viên suy nghĩ như thế sau khi Dorokhin kết thúc cuộc nói chuyện.

Sau khi đồng chí chủ tịch nông trang nói vài lời đáp từ, Dorokhin chào từ biệt mọi người. Anh bước đến từng người và nắm chặt lấy tay họ. Bác Stepan ôm hôn anh một cách nồng nhiệt.

- Anh mang theo chiếc áo bành tô của mình thì có tốt hơn không? – Bác Stepan nói. – Áo anh đang mặc đã rách, mặc thế không tiện đâu!

- Mang theo chiếc áo bành tô của cháu à? Vâng, có thể được lắm! – Dorokhin tỏ vè đồng ý.

Chiếc hòm lại xuất hiện trong phòng. Bác Stepan cởi dây thừng, mở nắp hòm ra và trong nhà xông lên mùi hương nhẹ nhàng của thuốc lá và hoa ngải quen thuộc đối với Dorokhin mà xưa kia vợ anh rất ưa thích. Dường như sợ điều gì đó có thể xảy ra, Dorokhin không tới gần chiếc hòm. Bác Stepan lục lọi rồi lôi từ trong hòm ra một chiếc áo bành tô quân nhân màu xám nhàu nát nhưng hoàn toàn mới.

- Nên bóc chiếc phù hiệu cũ đi và thay bằng chiếc phù hiệu mới, – bác Stepan nói.

Chiếc mũ lưỡi trai trong hòm cũng bị lôi ra và rơi xuống sàn nhà. Đó là chiếc mũ quân nhân kiểu cũ của Dorokhin, lớp sơn trên vành lưỡi trai đã rạn và màu vải xanh cũng đã phai màu.

- Hãy cầm lấy cả chiếc mũ này nữa! – Ông lão nói. – Tuy chiếc mũ không mới nhưng dầu sao đội nó thì người ta cũng sẽ rõ anh là ai.

Dorokhin đội chiếc mũ lên đầu. Mọi người tránh đường cho anh đi. Dorokhin đi vội vã vì anh hết sức hồi hộp.

Anyuta bỗng oà lên khóc. Dorokhin bế em lên và đưa em ra ngoài cửa.

- Anyuta, cháu hãy nín đi! Thế là cháu lại làm cho bác buồn rồi.

- Anh hãy về đây với chúng tôi nhớ! – Bác Stepan đứng ở trên thềm nói với theo anh. – Hãy về đây mà nghỉ phép nếu như anh không công tác ở vùng chúng tôi nữa.

- Cháu sẽ về bác ạ!

- Đi săn là công việc hệ trọng nhất của chúng tôi, như anh cũng biết đấy.

- Vâng, đi săn thật là tuyệt diệu. Thế nào rồi cháu sẽ cũng về đây với bác. – Dorokhin nói lên ý nghĩ cuối cùng và dứt khoát của mình.

Tất cả mọi người ở trong nhà đều bước ra thềm. Ông lão Stepan đầu trần đứng lên phía trước, mí mắt nhấp nháy. Bà già mặc áo bành tô đàn ông lấy ống tay áo chùi nước mắt. Anyuta thôi không khóc nữa vì tiếng động cơ ô-tô rú mạnh. Người phóng viên đề nghị Dorokhin ngồi vào trong buồng lái.

- Đồng chí đại úy, như vậy đồng chí sẽ còn trở lại đây để lấy đồ đạc chứ? – Người lái xe nói và tránh sang một bên để nhường chỗ cho Dorokhin ngồi vào bên trong.

- Có chứ! – Dorokhin trả lời với vẻ mặt hân hoan và cảm động.

- Thật là dễ hiểu! – Người lái xe nói với một giọng hài lòng như một người tin chắc rằng, ngày mai, ở trên thế giới này, mọi việc rồi sẽ đâu vào đấy vậy.

Anh dấn ga. Chiếc xe vận tải to cao rung lên khi chạy qua những ổ gà trên đường phố.

ũ khí của đàn bà con gái… ở các ban tham mưu, tất cả các cô đánh máy đều đeo nó.” – “Lần sau, tôi sẽ tặng chị khẩu bức kích pháo”, – Gorbunov bực dọc nói. Anh nhìn khuôn mặt tròn của cô với cái mũi hơi dài, nhìn những chiếc răng đều đặn, ươ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Georgy Beryozko

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.