CHƯƠNG VIII
Chiều hôm sau, khoảng bốn giờ Mari vẫn ra ngồi ngoài vườn giải trí bằng cách thêu thùa trên tấm thảm. Chợt Nina chạy đến báo cho nàng biết Étga gọi điện thoại. Ông vừa về tới khách sạn và muốn biết có thể gặp được Mari hay không. Do nàng không biết lúc nào thì máy bay tới nên đã đợi ông từ bữa trưa. Nàng nói là rất sung sướng được gặp ông bất cứ lúc nào ông đến. Tim nàng bắt đầu đập hơi nhanh. Nàng lấy gương trong xắc ra soi. Nàng hơi xanh nhưng không đánh phấn vì biết ông không thích lắm, mà chỉ đập nhẹ phấn lên má bằng miếng bọt biển rồi tô môi. Nàng mặc bộ trang phục nhẹ mùa hè bằng lanh vàng, có in hoa như giấy dán tường, trông giản dị đến nỗi khiến ta tưởng lầm là áo quần của người ở, kỳ thực lại do một tiệm may khéo nhất ở Pari cắt.
Nàng chợt nghe thấy tiếng xe chạy lên và chỉ vài giây sau, Étga xuất hiện. Nàng rời ghế, chạy tới đón ông. Như mọi khi, ông ăn vận hoàn toàn hợp với tuổi tác và cương vị.
Nhìn ông sải bước trên con đường phủ cỏ mới thú vị làm sao! Người ông đã cao, thon lại giữ cho mình cái vẻ thẳng đứng. Ông bỏ mũ, mái tóc đen, dày, bóng loáng dầu bôi để giữ nếp quăn. Đôi mắt xanh, đẹp dưới cặp long mày rậm ánh lên vẻ thiện cảm. Những nét thanh tú mảnh mai và nụ cười sung mãn tươi tắn khiến tất cả vẻ khắc khổ ông vẫn thường biểu lộ được dịu bớt. Ông bắt tay nàng thật nhiệt tình.
- Trông Mari mới tươi mát làm sao, lại đẹp như một bức tranh nữa!
Ông Átkinhsơn cũng đã dùng mãi cái câu nhàm chán này mỗi lần trông thấy nàng.
Mari hơi buồn cười khi nghe câu đó từ miệng Étga và cho rằng đó là lỗi nói của các vị đã có tuổi thường nói với chị em phụ nữ trẻ hơn mình quá nhiều.
- Xin ông ngồi xuống, Nina sẽ mang trà tới cho chúng ta. Chuyến đi của ông vui chứ ạ?
- Tôi vô cùng vui sướng được gặp lại Mari – Ông nói – Từ hôm tôi đi đến giờ tưởng như đã được một thế kỷ rồi!
- Đâu đến nỗi lâu quá như vậy!
- May mắn làm sao toàn bộ thời gian ở nhà Mari làm gì tôi đều được biết cả. Tôi biết được Mari ở đâu, giờ nào, tôi cứ theo Mari từ nơi này qua nơi khác bằng những ý nghĩ của tôi…
Mari mỉm cười.
- Thế mà tôi cứ tưởng ông bận việc lắm đấy!
- Tôi bận chứ, dĩ nhiên. Tôi phải thảo luận nhiều lần với ông bộ trưởng của tôi và chúng tôi đã giải quyết xong mọi việc. Tôi sẽ phải xuống tàu vào khoảng đầu tháng chín! Ông ta rất hợp với tôi. Ông chẳng giấu giếm rằng đó là một công việc khó. Tôi cũng thừa biết như vậy, khi tôi nhận làm. Ông cũng nói chính vì thế mà người ta rất cần đến tôi. Tôi không muốn Mari phải chịu đựng những lời ca ngợi mà ông ta đã dành cho tôi nhưng…
- Tôi rất muốn được nghe, tôi sẽ không khó chịu khi được nghe!
- Ông nói rằng trong tình huống đặc biệt hiện nay, cử một người vào vị trí này là cực kỳ quan trọng: đó phải là người phải vừa biết hòa giải vừa kiên quyết và ông là người đủ khôn ngoan để hiểu rằng không một ai có thể kết hợp được, ở mức cao nhất, những phẩm chất đó bằng tôi.
- Tôi tin ông ta đã nói đúng!
- Dù sao nữa thì cũng là quá khen. Nhưng Mari thấy đấy, tôi đã phải phấn đấu lâu dài và thật là thỏa mãn khi thấy mình cuối cùng đã leo được gần tới ngọn cây rồi. Đó là một việc lớn lao và quan trọng. Nó tạo cho tôi một cơ hội để chứng minh tôi có thể làm được những gì và, nói riêng với nhau nhé, tôi có thể làm được vô số việc.
Ông do dự một lát rồi tiếp:
- Nếu tôi hoàn toàn tốt như tôi mong muốn, như người ta mong muốn, tôi có thể vươn tới những chức vụ cao hơn nữa.
- Ông nhiều tham vọng quá, phải không?
- Cho rằng như vậy đi. Tôi là người thích quyền lực và không hề sợ trách nhiệm. Tôi có được một số tư chất thiên bẩm nào đó và tôi rất mừng vì đã có cơ hội để vận dụng chúng triệt để.
- Hôm nọ, trong bữa tiệc tối, ông đại tá Tơrên có nói là, nếu ông Étga có nhiều thành công tại Bănggan thì không vì lẽ gì ông lại không thể trở thành Phó vương cả!
Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt táo bạo của Étga.
- Bây giờ người ta gọi là Toàn quyền. Tôi cũng nghĩ rằng điều đó nằm trong khả năng có thể. Người ta đã từng đưa Uynlinhtơn lên chức Phó vương, một vị Phó vương chán mớ đời!
Uống trà xong, ông đặt tách xuống.
- Mari biết không? Niềm vui sướng cũng như niềm vinh dự tôi đang mong đợi để lao vào, tất cả chẳng mang lại cho tôi một nửa ý nghĩ, nếu như tôi không có hy vọng được Mari chia sẻ.
Tim nàng như thắt lại, thời cơ đã đến! Để trấn tĩnh, Mari châm một điếu thuốc lá. Nàng không nhìn ông nhưng nàng cảm thấy đôi mắt cười hiền dịu của ông đang chăm chú nhìn nàng.
- Mari đã hứa trả lời khi tôi trở về. – Ông tỏ vẻ khoái chí – Một bằng chứng tôi viện dẫn ra đây nói lên sự nóng ruột muốn có ngay câu trả lời đó của Mari, là sáng nay tôi đã phải thuê máy bay về đây.
Nàng ném điếu thuốc vừa châm, thở dài:
- Trước khi ta bàn xa hơn nữa, tôi có vài điều muốn nói với ông. Tôi e rằng sẽ làm ông đau buồn tới não nề. Yêu cầu ông chỉ nghe thôi mà không nói gì. Bất cứ điều gì ông muốn nói, bất cứ điều gì ông muốn hỏi đều để sau hãy hay.
Nét mặt ông đột nhiên đanh lại, ông nhìn nàng chòng chọc:
- Tôi sẽ không nói một câu.
- Tôi chẳng muốn nói với ông rằng tôi sẽ đánh đổi bất cứ cái gì trên đời này để khỏi phải nói ra điều tôi sắp nói. Song tôi lại sợ như vậy là không lương thiện. Ông phải được biết hết mọi điều, sau đó sẽ hành động theo cách mình thấy là thích hợp.
- Tôi nghe đây!
Một lần nữa Mari kể lại câu chuyện dài dòng thê thảm mà bữa trước nàng đã kể cho Rôlây, chẳng bỏ sót một chi tiết nào. Nàng cố gắng để không thổi phòng, cũng không làm nhẹ bớt. Tuy nhiên nói với Étga chuyện này khó hơn nhiều. Ông ngồi im lặng nghe. Mặt ông nghiêm nghị, đanh lại, không một tia mắt nào của ông ánh lên cho thấy ông đang nghĩ gì. Nàng hoàn toàn ý thức được khi nói rằng cách xử sự của nàng lúc đó điên rồ và phóng đãng quá mức, như nàng đã kể với Rôlây. Nàng thấy không thể nào gán cho hành động của cái động cơ hợp lý dù chỉ ở cái vẻ ngoài của nó. Có một số tình tiết lại không thể nào tả được. Tim nàng thắt lại với ý nghĩ: có lẽ ông ta không còn tin nàng nữa. Bây giờ nàng mới nhận ra rằng có một cái gì quá chướng không thể chấp nhận được trong chuyện Rôlây và nàng đưa xác chết vào xe rồi mang đi vứt ở một nơi khuất nẻo trên đồi. Nàng không hề biết còn phải làm những gì nữa để tránh được sự bê bối khủng khiếp có thể xảy ra và có trời mới biết được phải đối phó với cảnh sát ra sao. Thật là quái gở, một câu chuyện như vậy lại có thể xảy ra cho một người như nàng! Nó có vẻ như không thực tế, nó chỉ có thể xảy ra cho người ta trong cơn ác mộng!
Sau cùng, nàng đã nói hết. Étga ngồi lặng đi một lát, không hé răng nói một câu, sau đó đứng dậy bắt đầu đi đi lại lại trên đám cỏ. Đầu ông cúi xuống tay chắp sau lưng, trên khuôn mặt là một cái nhìn u ám đầy phiền muộn mà nàng chưa từng thấy. Trông ông già đi lạ thường. Sau cùng ông dừng lại, đứng thẳng trước mặt nàng, nhìn xuống nàng và môi ông gượng ép một nụ cười đầy khó nhọc, tuy thế giọng nói của ông lại vô cùng dịu dàng đến nỗi nàng thấy như có ai đang bóp nặn trái tim mình.
- Mari phải tha thứ cho tôi, nếu thấy tôi hơi ngạc nhiên. Em biết đấy, em là người phụ nữ cuối cùng mà tôi cho rằng không bao giờ có thể làm được những điều như vậy. Tôi biết Mari từ khi em còn là đứa trẻ thơ ngây nhất, duyên dáng nhất, tôi không thể nào tin được là những người như em…
Ông ngừng lại nhưng nàng biết ông đang định nói “không thể nào tin được những người như nàng lại có thể là người tình của một thằng cầu bất cầu bơ, cha căng chú kiết nào đó”.
- Tôi không bào chữa gì cho bản thân cả!
- Tôi e rằng Mari đã hết sức điên rồ!
- Còn hơn thế nữa!
- Ta chẳng cần nói với nhau như thế làm gì. Tôi nghĩ rằng tôi đã yêu Mari đủ để có thể cảm thông và tha thứ.
Trong tiếng nói của người hùng nghe như có tiếng vỡ giọng, song nụ cười của ông lúc này lại bao dung và nhân hậu.
- Em là cô bé lãng mạn, dại dột. Tôi hoàn toàn cho rằng việc em làm sau khi người đàn ông đã tự tử là điều bắt buộc phải làm trong trường hợp này. Thật là một sự liều lĩnh khủng khiếp song có lẽ đã ổn rồi. Rõ ràng là bắt buộc em phải có một người nào đó chăm lo cho mới được.
Nàng nhìn ông nghi ngại:
- Vậy ông còn muốn kết hôn với tôi sau khi đã biết hết mọi chuyện chăng?
Ông do dự chỉ một thoáng rất ngắn, cái khoảnh khắc đó, bất cứ ai cũng không thể nhận thấy được, trừ Mari.
- Mari thân yêu! Chắc là em không nghĩ là tôi sẽ bỏ rơi em trong cơn hoạn nạn này chứ? Tôi không thể làm như vậy được!
- Bản thân tôi thấy xấu hổ vô cùng!
- Tôi rất muốn Mari lấy tôi, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để Mari được sung sướng. Sự nghiệp chẳng phải là tất cả! Sau hết, tôi cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, tôi đã phục vụ khá nhiều cho đất nước, do đó, không vì lẽ gì mà tôi lại không nghỉ ngơi, để tạo cơ hội cho những người trẻ tuổi.
Nàng bỗng thấy bối rỗi, nhìn ông chăm chú:
- Ông nói vậy là thế nào?
Ông lại ngồi xuống, cầm lấy tay nàng:
- Em thân yêu! Phải thay đổi kế hoạch chút đỉnh. Tôi không thể nhận chức vụ đó được nữa, như vậy sẽ không đứng đắn. Nếu như chuyện đó vỡ lở thì hậu quả sẽ vô cùng tai hại.
Nàng kinh hãi:
- Tôi không hiểu!
- Đừng băn khoăn về chuyện đó, Mari thân yêu! Tôi sẽ điện cho ông bộ trưởng là tôi sắp xây dựng gia đình nên không thể sang Ấn Độ được. Tôi sẽ viện cớ rất chính đáng, căn cứ vào sức khỏe của em. Tôi không còn hiến dâng cho em cái địa vị mà tôi thường ấp ủ, tuy nhiên không vì thế mà chúng ta lại không sống cực kỳ vui vẻ. Chúng ta sẽ mua một ngôi nhà tại Riviêra[1]. Bao giờ tôi cũng thích có một chiếc thuyền riêng, chúng ta sẽ tha hồ dong buồm và câu cá.
- Nhưng ông không thể vứt tất cả mọi thứ khi ông đã leo lên gần tới ngọn! Tại sao ông lại phải làm như thế?
- Hãy nghe đây, em! Người ta tiến cử tôi một vụ rất khó khăn, nó đòi hỏi ở tôi toàn bộ sự khôn ngoan và trong sáng. Tôi sẽ luôn luôn phải lo lắng là người ta sẽ khám phá ra một điều gì đó. Em lại là người không có cái lợi thế để có thể xét đoán đúng đắn và bình tĩnh khi em đang đứng trên miệng núi lửa.
- Bây giờ thì còn có cái gì mà lo khám phá?
- Vậy khẩu sung? Cảnh sát sẽ tìm ra, nếu họ thấy khẩu súng là của tôi!
- Tôi tin là họ sẽ tìm ra, tôi đã nghĩ rồi… Người đó đã lấy cắp trong xắc của tôi tại tiệm ăn.
- Đúng thế! Tất nhiên người ta có thể giả định bằng nhiều cách hợp lý, làm thế nào mà hắn lấy được khẩu súng. Song như vậy mình vẫn cứ phải giải thích mà tôi thì không thể có đủ điều kiện để giải thích, tôi không thích phải vờ vĩnh chút nào, và tôi cũng không thuộc loại người có thể nói sai sự thật. Vả lại, đó cũng không phải là một điều bí mật của riêng em mà còn là của cả Rôlây nữa!
- Ông không thể giả định là anh ta không bao giờ bán đứng tôi đâu?
- Đó chính là điều mà tôi có thể giả định. Anh ta là một gã sống bừa bãi, một tay vô công rồi nghề, một thứ phế phẩm vô dụng. Anh ta chính là loại người mà tôi không biết dùng vào việc gì được. Em làm sao mà biết được hắn sẽ diễn những trò gì khi hắn cặp bồ? Thật là câu chuyện để tiêu thì giờ rất tốt. Hắn sẽ tâm sự riêng với người đàn bà nào đó, nói với người này rồi lại nói với người kia và trước khi em biết là em đang ở trong tình trạng nào thì cả Lơn-đơn đã biết hết rồi. Hãy tin tôi, chẳng mấy lúc là nó sẽ bay tới tận Ấn Độ!
- Không đúng đâu! Ông Étga! Ông đã xét đoán sai về anh ta. Tôi biết anh ta là con người hoang dã, cái gì cũng coi thường. Nếu không như thế thì anh ấy đã chẳng liều mình để cứu tôi. Tuy nhiên tôi biết là tôi có thể tin rằng anh ta không bao giờ bỏ rơi tôi, anh ta thà chết còn hơn.
- Mari không biết được bản chất của con người bằng tôi, tôi muốn nói là ở con người hắn không có chỗ cho khả năng giữ mồm giữ miệng.
- Giả dụ có xảy ra đúng như điều ông nghĩ thì ông có thôi tôi không hay là vẫn cứ lấy tôi?
- Sẽ có nhiều chuyện ngồi lê đôi mách, thêu dệt lung tung, nhưng nếu ở cương vị của thường dân thì lại khác, chẳng sao cả, thậm chí có thể để cho họ lấy dấu tay cũng được. Song nếu là Thống đốc Bănggan thì lại hoàn toàn khác. Dù thế nào thì việc em làm cũng là phạm luật hình sự. Theo tôi biết, đó là việc phải dẫn độ[2]. Lúc đó là một dịp tốt cho bọn Ý vốn chẳng có gì thân thiện với nước Anh tha hồ mà vấy bùn lên mặt chúng ta. Đã có lúc nào em nghĩ là em bị kết tội giết người chưa?
Ông nhìn nàng nghiêm khắc đến nỗi nàng phát hoảng lên. Ông nói tiếp:
- Như vậy tôi xử sự rất đúng đắn. Chính phủ đã tin tôi và tôi cũng không phụ lòng tin của họ. Trong cái cương vị mà họ muốn đặt tôi vào, điều hệ trọng nhất là không có một lời bậy bạ nào nói về cá nhân tôi và vợ tôi. Tình huống của ta tại Ấn Độ hiện nay chủ yếu thuộc vào uy tín của người cai trị. Nếu tôi phải từ chức trong ô nhục thì tình hình nghiêm trọng nhất có thể nổ ra. Tranh luận với nhau chẳng hay ho gì, Mari, tôi phải hành động khi tôi cho rằng thế là phải.
Giọng nói của ông thay đổi dần, còn tiếng nói thì gay gắt cũng ngang với cách nói nghiêm nghị của ông.
Bây giờ Mari mới biết rằng con người ấy chẳng những nổi tiếng vì cai trị giỏi trên toàn cõi Ấn Độ mà còn nổi tiếng cả về sự quyết định tàn nhẫn nữa.
Mari quan sát nét mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên quyết của ông, nơi tiết lộ ra những tình cảm chân thật đối với nàng và tìm cách nhận ra những ý tưởng sâu kín nhất của ông. Nàng biết rất rõ ông đã hoàn toàn bị đảo lộn vì lời tự thú của nàng. Ông là người không có cái khả năng đồng cảm với những hành vi quá mức như thế, ghê tởm như thế. Nàng đã hủy diệt lòng tin của ông đối với nàng và chẳng bao giờ ông còn thấy yên tâm về nàng nữa… Tuy thế, ông lại không phải loại người đã cho rồi lại còn đòi. Bởi vậy, khi từ đáy lòng, nàng hỏi ông xem nàng còn có thể giữ lại cho bản thân mình được những gì thì ông không thể có hành động nào khác ngoài cách đáp lại sự thẳng thắn đó bằng tất cả tấm lòng độ lượng của mình. Ông sẵn sàng hy sinh cơ nghiệp và cơ hội trở thành một nhân vật lẫy lừng để lấy nàng. Nàng mơ hồ cảm thấy như ông nuột một cái gì giống như niềm cay đắng nhưng hân hoan trong cái viễn cảnh chấp nhận hy sinh như thế. Đâu phải vì ông đã quá yêu nàng? Đâu phải như thế là sự tương xứng? Mà chính là vì, sự hy sinh đó đề cao lòng kiêu hãnh trong con người ông. Nàng thừa hiểu rằng ông chẳng bao giờ trách cứ vì nàng mà ông đã phải từ bỏ quá nhiều song nàng cũng lại biết rằng với nghị lực, với lòng say mê công việc và tham vọng của ông, ông sẽ không bao giờ nguôi ngoai tiếc nuối cái cơ hội đã để lỡ. Ông yêu nàng và nếu không cưới nàng thì đó là một sự thất vọng đến tàn nhẫn; nhưng nàng còn hiểu một điều, nó còn hơn cả sự hồ nghĩ nữa là hiện giờ, dù bị đau khổ, ông vẫn có thể bỏ rơi nàng, nếu như con người có thể làm như thế được mà lại không phải đầu hàng trước lòng tự trọng! Ông là nô lệ cho sự vẹn toàn của chính mình.
Mari nhìn xuống đất để ông khỏi phải nhìn thấy cái ánh mắt vui vui của nàng. Lạ thay, tình huống lúc này làm nàng thấy hơi thú vị. Bây giờ nàng biết rằng, vĩnh viễn từ lúc này trở đi, dù hoàn cảnh nào đi chăng nữa, ngay cả nếu chưa có gì xảy ra khiến ông phải sợ hãi, ngay cả việc ngày mai ông có được cử giữ chức Toàn quyền Ấn Độ đi nữa thì nàng cũng rất muốn lấy ông! Nàng gắn bó với ông, nàng rất biết ơn ông vì ông đã chấp nhận hết sức tử tế những chuyện bê bối mà nàng cảm thấy phải kể lại cho ông. Giá mà nàng kìm hãm được mình! Vì nàng không muốn ông bị tổn thương về mặt tình cảm. Nàng phải thận trọng lắm mới được. Nếu nàng nói không đúng, ông sẽ trở nên kiên quyết, ông hoàn toàn có khả năng kiềm chế được sự phản ứng của nàng và cưới nàng chủ yếu trên thế mạnh. Vậy nếu như họa vô đơn chí, cực chẳng đã, nàng sẽ hy sinh tất cả những gì tốt đẹp còn lại trong đầu ông về nàng. Như vậy dẫu có vui gì? Song lại là cần thiết để sau khi ông đã đánh giá rất xấu về nàng thì như thế sẽ dễ dàng cho ông hơn.
Nàng thở dài khi nghĩ tới Rôlây. Đối xử với con người coi trời bằng vung, chẳng nề hà như ông tướng đó thật dễ dàng biết bao! Dù anh có những khuyết tật gì đi nữa thì anh cũng không hề sợ sự thật. Nàng xích lại gần ông:
- Étga thân thương! Tôi sẽ rất đau khổ khi nghĩ đến chuyện đã phá hoại toàn bộ sự nghiệp vinh quang của ông.
- Tôi mong em đừng bao giờ nghĩ như vậy. Tôi hứa với em là khi trở về với cuộc sống của thường dân, tôi sẽ không nhớ tới nữa.
- Nhưng chúng ta không nên chỉ nghĩ đến bản thân. Ông là người sinh ra để làm những công việc đó. Người ta cần tới ông. Nhiệm vụ của ông là phải chấp nhận nó bất kể tới tình cảm riêng tư của mình.
- Tôi không hề quan niệm rằng tôi lại là người không thể thiếu được, không thể thay thế được!
- Étga! Tôi đã vô cùng thán phục ông. Tôi không chịu nổi cái ý nghĩ ông mà lại đào nhiệm khi sự có mặt của ông là vô cùng cần thiết. Như vậy yếu kém biết bao!
Ông hơi cựa quậy một cách khó chịu và nàng biết đã đánh ông trúng huyệt.
- Không thể làm gì khác được. Nhận cương vị đó trong hoàn cảnh này còn vô liêm sỉ hơn!
- Nhưng vẫn còn có cách hành động khác. Dù sao ông không hề bị bắt buộc phải cưới tôi cơ mà!
Ông liếc nhìn nàng rất nhanh khiến nàng không thể đoán ra sao. Tất nhiên là ông biết điều đó chứ, nên mới có cái nhìn như muốn nói: “Trời đất ơi! Nếu như ta mà lại có thể gạt được điều đó sang một bên! Liệu em có nghĩ là ta sẽ làm như vậy chăng?”.
Tuy thế ông đã mạnh mẽ kiềm chế để không biểu lộ thái độ và khi ông trả lời, ta lại thấy ông mỉm cười, cặp mắt lại hiền khô:
- Nhưng tôi rất muốn lấy em. Tôi không cần cái gì trên đời này hơn thế!
Chao ôi! Nàng lại đành phải nuốt mấy viên thuốc.
- Étga thân mến! Em rất thích ông. Em chịu ơn ông nhiều lắm. Ông là người bạn vĩ đại nhất mà em chưa từng có trên đời. Em biết ông rất là tuyệt vời, ông chân thành, tốt bụng và chung thủy biết bao nhưng… em không yêu ông!
- Dĩ nhiên tôi biết là tôi hơn em nhiều tuổi. Tôi cũng biết là em không thể yêu tôi như em yêu người nào đó cùng lứa tuổi và tôi cứ hy vọng rằng những lợi thế tôi đem cung hiến cho em phần nào có thể bù đắp lại. Tôi vô cùng lo sợ là điều mà tôi cung hiến cho em hiện nay có thể chẳng xứng đáng là bao đối với sự chấp thuận của em!
- Trời ơi! Ông này gây khó khăn quá chừng!
Tại sao ông lại không thể nói toẹt ra rằng nàng là một con đàn bà dơ dáy và ông muốn nàng bị đọa đầy trước khi lấy nàng? Phải có cái “vạc dầu”! Thôi, thế là lại đành nhắm mắt đưa chân chứ không còn cách nào khác…
- Étga! Em muốn nói chuyện thẳng thắn với ông. Khi ông có thể trở thành thống đốc Bănggan, ông sẽ vô cùng bận rộn và như vậy em sẽ có vô số việc phải làm. Sau hết, em cũng là con người và cái địa vị đó cũng thật là chói lọi, cũng đủ để em thích ông. Chúng ta sẽ cùng có bao nhiêu là quyền lợi chung với nhau; và nếu như em có không yêu ông thì điều đó hầu như cũng chẳng hề gì.
Thế là cái đoạn khó nhất đã đến.
- Nhưng nếu chúng ta lại sắp sống một cuộc đời ẩn dật ở trên bờ biển Rivêra mà lại chẳng có việc gì làm từ sáng đến tối thì… em nghĩ rằng chỉ có mỗi một điều kiện để ta có thể sống như vậy được là em phải yêu ông nhiều như ông yêu em mới được!
- Ta không cần phải ở Rivêra! Chúng ta có thể sống ở bất kỳ nơi nào em thích.
- Như vậy thì có khác gì nhau?
Ông im lặng hồi lâu. Khi ông nhìn nàng lần này, đôi mắt của ông đã trở thành giá băng, lạnh lẽo.
- Có phải Mari muốn nói là em ưng lấy một vị thống đốc Bănggan chứ không phải là một tên thường dân ở Ấn Độ về hưu trí phải không?
- Đi sâu vào thực chất vấn đề, em cho rằng nó sẽ dẫn tới điều đó!
- Nếu như vậy thì chúng ta chẳng cần phải thảo luận gì nữa.
- Bởi làm thế không có lợi bao nhiêu, phải không ông?
Ông lại im lặng vô cùng nghiêm nghị và trên nét mặt không để lộ mình đang nghĩ gì. Tội nghiệp ông, ông bị sỉ nhục và thất vọng chua chát về nàng. Đúng lúc đó Mari lại tin chắc rằng ông sẽ vô cùng thoải mái! Và đó cũng là điều sau chót ông muốn để nàng nhìn thấy! Cuối cùng ông đứng dậy rời khỏi ghế.
- Có lẽ việc tôi lưu lại Phlorăng không còn lý do gì nữa. Đương nhiên, trong trường hợp Mari cần tôi ở lại thì tôi sẽ ở, để ngộ nhỡ có chuyện phiền hà gì về… về người đàn ông tự sát.
- Ô! Không! Không! Em cho là hoàn toàn không cần thiết!
- Vậy thì tôi sẽ trở lại Lơnđơn ngay ngày mai. Có lẽ phải tạm biệt Mari bây giờ.
- Tạm biệt ông, Étga! Tha thứ cho em!
- Có gì mà phải tha thứ!
Ông cầm tay nàng đưa lên hôn, sau đó, trong vẻ đĩnh đạc đường hoàng không có gì là kênh kiệu, ông chậm chạp bước trên nền cỏ và chẳng mấy chốc đã khuất sau hàng rào này. Nàng nghe tiếng xe của ông chạy xa dần.
CHƯƠNG IX
Cuộc hội kiến làm Mari mệt nhoài. Nàng đã không hề được nghỉ ngơi bình thường từ hai đêm nay, bây giờ mới lại được hưởng cái không khí êm dịu của mùa hè riu ríu, nơi đây day nhất chỉ có tiếng ve sầu ra rả, nhức tai, khuấy động sự yên tĩnh khiến nàng buồn ngủ. Một giờ sau, nàng thức dậy, cảm thấy dễ chịu. Nàng tha thẩn trong khu vườn cổ và định leo lên sân thượng để ngắm nhìn đô thị dưới kia trong cái ánh sáng yêu kiều của một ngày sắp tàn. Đúng vào lúc nàng đi qua nhà thì Sirô, anh người nhà xuất hiện trước mắt:
- Thưa bà! Ngài Rôlanđô[3] gọi điện cho bà.
- Nói với ông ấy xin phép được truyền đạt lại.
- Dạ, ngày muốn nói trực tiếp, thưa bà!
Mari khẽ nhún vui. Nàng không hề muốn nói chuyện với Rôlây vào lúc này nhưng lại cho rằng Rôlây chắc có điều gì muốn nói với mình. Hình ảnh của anh chàng thanh niên xấu số vẫn nằm còng queo trên sườn đồi luôn luôn ám ảnh nàng. Mari bước tới máy điện thoại.
- Ở nhà có nước đá không đấy? – Anh hỏi
- Chỉ hỏi có thế mà anh cũng bắt tôi đến máy điện thoại sao? – Nàng trả lời lạnh lùng.
- Không hẳn thế! Tôi từng muốn hỏi Mari xem có còn tí rượu Gin hoặc Vecmút nào không?
- Còn gì nữa?
- Còn! Tôi muốn Mari pha cho tôi một ly cốc tay[4] nếu tôi đi xe lại đó!
- Tôi còn nhiều việc phải làm lắm!
- Hay quá! Vậy tôi sẽ giúp đỡ Mari!
Nhún vai bực tức, Mari bảo Sirô mang những thứ để pha cốc tay rồi đi lên sân thượng.
Nàng hăm hở muốn rời Phlorăng càng sớm càng hay. Giờ đây nàng ghét Phlorăng song không muốn việc ra đi của mình gây xôn xao dư luận. Có lẽ nàng sẽ hỏi Rôlây khi anh đến đây. Kể ra cũng khá nực cười khi nàng nghĩ tới điều này: hoàn toàn tin cậy vào một con người mà người đó thì lại nổi tiếng là không đáng tin.
Mười lăm phút sau anh đã đến bên nàng.
Thật là một sự trái ngược kỳ quái so với Étga lúc anh bước ngang qua sân thượng. Étga cao, thận trọng trông nổi bật lạ thường. Ông có cái tư thế đàng hoàng bẩm sinh và cái dáng tự tin của một người đã qua nhiều năm tháng phục tùng kẻ khác. Nếu ta nhìn thấy ông trong đám đông, ta sẽ phải hỏi xem người nào kia mà trông diện mạo đầy cá tính và phong cách thì rõ ra là có quyền thế trong tay. Rôlây lại hơi lùn, dáng to bè, quần áo ăn mặc như quần áo lao động của người công nhân, nhàu nát, tay lúc nào cũng bỏ vào túi quần với cái vẻ uể oải lười biếng, xấc xược, vui nhộn, bất cần đời. Nó có một cái gì hấp dẫn khiến Mari buộc phải chấp nhận. Cái miệng lúc nào cũng như mỉm cười, đôi mắt xám vừa vui tính vừa chế diễu. Anh ta không phải là loại người để người khác coi trọng, nể vì, song lại là người rất dễ gần, dễ tiếp xúc. Mari chợt nghĩ vì sao, mặc những khuyết tật của anh (không kể tới cái việc cực kỳ to lớn mà anh đã giúp nàng), nàng vẫn cảm thấy rất thoải mái khi ở bên anh. Cạnh anh, ta hoàn toàn chỉ là ta mà không có gì phải vờ vĩnh, trước hết vì anh có cặp mắt sắc sảo, tinh đời để nhìn ra hết mọi trò dối trá, phỉnh phờ và sẵn sàng đem ra chế diễu, sau nữa là bản thân anh không bao giờ dối trá.
Anh tự pha lấy cốc tay, uống một hơi rồi ngồi thụt sâu vào chiếc ghế một cách thoải mái, nhìn nàng tinh quái:
- Thế nào? Em yêu! Tay “Trụ cột của Đế chế” cho em rút rồi phải không?
- Sao anh biết? – Nàng hỏi rất nhanh.
- Anh cộng hai với hai vào nhau mà. Khi hắn trở về khách sạn, hắn hỏi ngay giờ tàu chạy và khi hắn thấy là có thể đáp được chuyến tàu nhanh Rôm – Pari đêm nay thì hắn liền thuê xe phóng đi Pisa luôn. Anh ngờ rằng nếu không có cái gì tan vỡ thì hắn khó có thể rời khỏi đây hấp tấp đến thế. Anh đã bảo em đừng có dại dột mà để lộ tẩy. Làm sao em có thể mong chờ một người như hắn nuốt trôi được chuyện của em!
Dù có diễn vở bi ai sầu não thì cũng không hay hớm gì khi Rôlây đã nói toạc móng heo ra như vậy. Mari mỉm cười:
- Ông ta đã xử sự một cách tuyệt hảo.
- Tất nhiên rồi! Anh tin là ông ta đã xử thế như một người hết sức quân tử.
- Ông ta chính là một người quân tử hoàn hảo.
- Thằng cha khốn kiếp ấy trông mã khá hơn anh. Anh là quân tử do bẩm sinh chứ không phải do tự nhiên mà thành quân tử.
- Đừng nói với tôi như thế, Rôlây!
- Em không bị đau điếng đấy chứ?
- Tôi ấy à? Không đâu! Tôi không bắt buộc anh phải tin nhưng sự thật là chúng tôi đã nói với nhau tất cả và tôi đã đi tới kết luận là bằng bất kỳ giá nào cũng không thể lấy ông ấy được.
- Làm thế đúng quá! Anh không muốn nói nhiều khi em có vẻ sắp sửa lấy hắn, nếu vậy thì em sẽ buồn đến chết. Anh biết phụ nữ mà. Em đâu phải loại phụ nữ đi lấy một tay “Trụ cột của Đế chế”!
- Ông ta là một người vĩ đại, Rôlây ạ.
- Anh biết chứ! Hắn là một người vĩ đại được ở tư thế của một người vĩ đại và đó chính là cái kỳ cục ở con người. Hắn cũng giống như Sacsli Saplin[5] thủ vai Sascli Saplin vậy.
- Rôlây, tôi muốn đi khỏi nơi đây!
- Anh không biết vì lý do gì em lại không đi? Sự thay đổi sẽ làm em dễ chịu.
- Anh tốt với tôi nhiều lắm. Đi thì sẽ không được gặp anh nữa!
- Ồ, theo anh thì chúng ta còn có biết bao nhiêu chuyện cùng nhau trong tương lai nữa.
- Sao anh lại nghĩ như vậy?
- Ủa! Như chỗ anh biết thì em còn gì nữa mà không lấy quách anh cho rồi!
Nàng ngồi bật dậy nhìn anh trừng trừng:
- Anh định nói gì?
- Này! Có biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra từ đó tới nay và anh dám nói là em đã quên phát mất rồi. Đêm nọ, anh đã chẳng đề nghị lấy em làm vợ là gì. Em không cho rằng cuối cùng thì anh sẽ có được câu trả lời của em à? Hơn nữa bất kỳ người đàn bà nào anh muốn đều cũng được cả, em biết không?
- Anh chỉ nói đùa. Anh không hề muốn lấy tôi bây giờ!
Anh lại ngồi xuống ghế hút thuốc, nụ cười trên môi, đôi mắt lung linh vui thích, đến giọng nói lại bình thường tự nhiên đến nỗi có thể nghĩ ngay rằng anh chỉ đùa cho vui mà thôi:
- Em thấy đấy, em thân yêu, cái mạnh của anh lại ở chỗ anh là một đứa không ra gì. Biết bao người trách móc anh vì những điều anh đã làm. Có thể nói là họ đã đúng. Nhưng anh không cho rằng anh đã làm hại ai nhiều lắm. Phụ nữ họ thích anh và anh có bẩm tính đáng mến tự nhiên, do đó họ cứ tự động mà theo anh. Nhưng dù sao thì anh cũng chẳng có quyền, cũng chẳng có ý định trách móc người khác vì những điều họ đã làm. “Hãy sống và để cho người khác sống” là phương châm của anh. Em thấy đấy! Anh đâu phải là người “Trụ cột của Đế chế”. Anh cũng đâu phải là một nhân vật quan trọng tiếng tăm lừng lẫy mà chỉ là một thằng cha thoải mái có tí tiền và thích vui chơi. Em bảo anh là kẻ vô dụng, kẻ lười biếng, vậy thì cải tạo anh có được không? Anh có vuông đất ở Kenia và sẽ phải đuổi viên quản lý vì thằng cha này vô tích sự. Anh đã suy nghĩ, có lẽ là một ý hay nếu anh lại sang đó và tự tay mình quản lý. Có lẽ đã đến lúc phải ổn định cuộc sống. Có thể em sẽ thích đời sống ở đó!
Anh đợi một lát cho nàng nói, song Mari vẫn lặng thinh. Nàng quá ngạc nhiên và tất cả những điều anh nói đều là bất ngờ khiến nàng chỉ biết nhìn anh như không hiểu. Anh vẫn tiếp tục nói, giọng hơi lè nhè như để chứng tỏ rằng những điều anh đang nói đây khá ngộ nghĩnh và anh mong được thấy nàng giải trí như vậy cho vui:
- Em hoàn toàn đúng khi nói rằng thoạt đầu, anh chỉ muốn lăng nhăng với em. Thật vậy, tại sao không được? Em là một người phụ nữ xinh đẹp. Anh sẽ là một thằng cha ngốc nghếch nếu anh lại không muốn có chuyện gì với em. Nhưng tối hôm đó, khi chúng ta cùng ngồi trên xe, em có nói một hay hai câu gì đó làm anh khá cảm động. Anh không kìm được mình mà cho rằng em thật dễ thương.
- Từ bấy đến nay bao nhiêu việc đã xảy ra!
- Anh biết chứ! Và anh cũng không cần giấu em là có lúc anh rất bực em.
Nàng nhìn anh qua hàng mi của mình:
- Có phải vì thế mà anh đánh em không?
- Cái lúc em bước ra khỏi xe ấy á? Anh đánh em vì anh muốn em im không được khóc.
- Anh làm em đau!
- Anh cố tình như vậy.
Mari nhìn xuống đất. Khi nàng kể cho điều đã xảy ra giữa nàng và cậu thanh niên bất hạnh kia, thì mặt ông xám lại vì đau đớn. Ông đã bị xúc động quá mạnh. Song nàng nhận thấy điều làm ông khổ sở đau đớn là nàng đã làm hoen ố cái tinh khiết, cái trong sáng mà ông đánh giá quá cao ở nàng; thật ra ông không yêu cái người đàn bà hiện nay mà là yêu cái con bé xinh xinh ông vẫn thường cho sôcôla, cái đứa bé đã làm ông thích thú vì sự thông minh và thơ ngây con nít của nó. Còn đối với Rôlây thì đó là chuyện ghen tuông mang ý nghĩa giới tính của người đàn ông bị ức chế khi thèm muốn. Điều này đã khiến Rôlây đánh Mari đau đến thế. Có ai ngờ do đó mà nàng lại bất chợt có được cái cảm giác kiêu hãnh tự hào. Nàng không kìm lòng được, ném sang anh một cái nhìn trong đó như ẩn hiện một nụ cười. Mắt họ gặp nhau.
- Nhưng bây giờ thì anh không còn giận em nữa. Anh rất khoái được em gọi đến khi em bị lâm vào cảnh bê bối: Rồi cái cách em giữ sao cho bình tĩnh, trông em lúc đó mới bối rối làm sao. Em đã giữ vững tinh thần và anh cũng rất thích điều đó. Dĩ nhiên hành động của em là một hành động hoàn toàn dại dột. Tuy vậy nó lại chứng tỏ em có một tình thương bao la, thật ra mà nói, loại phụ nữ mà anh biết không mấy ai có tấm lòng như vậy. Mari! Anh yêu em ghê lắm.
“Đàn ông thật lạ lùng!” – Nàng thở dài.
- Cả hai, Étga và anh. Nhưng cái mà các anh cho là quan trọng ghê gớm thì trên thực tế lại không là cái gì cả. Điều thực sự có ý nghĩa, điều làm tim tôi thắt lại, chính là vì cái anh thanh niên tội nghiệp, tứ cố vô thân kia, chỉ vì tôi lầm lỗi mà phải nằm ở đó, không ai chôn cất, dầu dãi nắng mưa!
- Thì hắn nằm đó cũng giống như nằm trong nghĩa trang chứ sao! Em cũng không thể làm hắn sống lại cuộc đời vô bổ của hắn bằng cách làm hắn đau khổ hơn. Hắn đối với em thực sự có ý nghĩa gì? Chẳng gì cả. Nếu ngày mai hắn lại gặp em trên đường phố thì rất có thể em không nhận ra hắn. Hãy tẩy sạch những trò đạo đức giả ra khỏi đầu óc! Đó là điều tay bác sĩ Giônxơn bảo. Khốn thay, lời khuyên đó lại đúng mới chết chứ!
Nàng mở to mắt:
- Anh biết những gì về bác sĩ Giônxơn?
- Những lúc nhàn rỗi, trong cuộc đời mất dạy của tôi, tôi đọc khá nhiều. Ông già Sam – Giônxơn là tác gia mà tôi khá thích thú; ông có lương tri và hiểu biết đôi điều về bản chất con người.
- Rôlây! Anh có quá nhiều điều bất ngờ. Chưa bao giờ tôi nghĩ là anh có thể đọc được cái gì trừ tin tức về thể thao!
- Có bao giờ tôi lại bày tất cả đồ hàng của tôi ra tủ kính? – Anh cười toe toét – Anh không cho là em sẽ gặp khó khăn trong việc lấy anh như là em nghĩ!
Nàng thấy thú vị khi tìm ra một nhận xét suồng sã:
- Trên đời này làm sao tôi có thể giữ được anh chung thủy, dù chỉ một cách vừa phải thôi!
- Vậy thì đối với em là đạt. Người ta thường nói là đàn bà phải bận bịu vào một công việc gì đó. Như vậy em ở Kenia thật thích hợp.
Nàng nhìn anh, trầm ngâm một lúc:
- Tại sao anh cứ muốn lấy tôi, Rôlây? Nếu anh thật yêu tôi như anh nói, tôi sẽ bằng lòng đi du lịch với anh. Chúng ta có thể đi xe hơi tham quan Phlorăng.
- Được lắm! Một gợi ý nhưng lại là một gợi ý hạng bét!
- Hình như chẳng có gì là mâu thuẫn trong việc đổi một người bạn tốt lấy một ông chồng lãnh đạm.
- Nói hay đấy! Điều đó xứng đáng để một người đàn bà đáng kính nói ra.
- Tôi đâu có đáng kính chút nào? Anh có cho rằng đối với tôi bây giờ mà còn làm duyên làm dáng là hơi muộn rồi không?
- Không! Tôi không cho là như thế. Nếu em bắt đầu thấy mặc cảm về sự thua kém, anh sẽ cung cấp cho em một chỗ ẩn náu mà cả tháng cũng không thể quên được. Đó là giấy đăng ký kết hôn của anh! Em thân yêu! Hoặc là thế, hoặc là chẳng có gì cả. Anh muốn có em mãi mãi!
- Rôlây! Nhưng tôi không yêu anh!
- Anh đã từng nói đêm hôm đó em sẽ yêu nếu tự cho mình một nửa cơ hội để yêu.
Nàng lúc lúc lại nhìn anh ngờ vực và trong cặp mắt đẹp của nàng chợt ánh lên một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa trêu chọc. Nàng lẩm bẩm:
- Không hiểu anh có đúng không. Đêm hôm đó ở trên xe, khi bọn say rượu đi qua, anh ôm tôi trong tay, dù lúc đó tôi sợ đến chết, chẳng biết gì, nhưng trong khi môi anh áp chặt vào môi tôi... Các cảm giác lúc đó không phải là... hoàn toàn không thích thú.
Anh cười khùng khục trong cổ, nhảy lên chạy tới, kéo lê chân nàng, giang tay riết chặt lấy người nàng, hôn lên miệng nàng.
- Nào, bây giờ thì sao đây?
- Ôi! Nếu anh cứ một mực đòi lấy em thì... Chúng ta quả liều lĩnh đến phát sợ!
- Em yêu! Đời là thế mà, là... để mà liều lĩnh!
NGUYỄN NHƯ ĐẠT dịch
❀ ❀ ❀
[1] Vùng ven biển thuộc Ý (Vịnh Gênes)
[2] Dẫn độ Người nước ngoài phạm pháp phải trao trả cho chính quyền địa phương. Nếu Mari là người Anh phạm pháp thì phải trao cho tòa án Ý xét xử chứ không phải tòa án Anh.
[3] Tức Rôlây
[4] Cốc tay: Thứ rượu pha trộn lẫn với nước hoa quả
[5] Charlie Chaplin: Hề Sác lô. Diễn viên điện ảnh, nhà dàn cảnh nổi tiếng thế giới, người Anh