BIỆT THỰ TRÊN ĐỒI
CHƯƠNG I
Biệt thự nằm ngay trên đỉnh đồi. Từ nền đất cao phía trước của biệt thự, ta có thể ngắm nhìn phong cảnh tuyệt đẹp của Phlorăng. Phía sau biệt thự là khu vườn cổ tuy trồng ít hoa song cây cối lại nhiều và đẹp, có hang rào tỉa xén vuông vức, có lối đi dạo cỏ mọc đầy, có hang nhân tạo với tiếng nước chảy róc rách mát lạnh từ chiếc sừng dê bằng sứ[1] rỉ ra. Biệt thự này do một quý tộc Phlorăng xây cất từ thế kỷ 16. Đến đời con cháu, vì sa sút nên đã bán lại cho một gia đình người Anh, chính gia đình này đã cho Mari Pantơn thuê một thời gian. Mặc dù các phòng thì rộng rãi, khang trang song biệt thự lại không có gì là đồ sộ, vì thế chỉ cần vài ba gia nhân mà chủ nhà để lại cho nàng, Mari đã có thể quản lý ngôi nhà rất tốt. Đồ đạc bày biện trong nhà sơ sài nhưng đều là những đồ cổ đẹp nên nó vẫn có một phong cách riêng. Nhà không có hệ thống lò sưởi nên khi Mari đến ở vào cuối tháng ba, trời vẫn còn lạnh ghê gớm, gia đình Lêôna, chủ nhân ngôi nhà cũ đã đem đặt thêm hệ thống sưởi từ phòng tắm. Ở như thế cũng gọi là đủ tiện nghi.
Bây giờ đã là tháng sáu, nếu không đi đâu thì Ma-ri thường suốt ngày chỉ thích leo lên sân thượng, từ đó nàng có thể ngắm nhìn các mái vòm, các tòa tháp ở Phlorăng hoặc nhìn xuống khu vườn phía sau biệt thự.
Những tuần lễ đầu đến ở đây, Mari dành nhiều thì giờ để du ngoạn. Nàng đã có bao nhiêu buổi sáng thú vị ở các bảo tang Uphigi và Bácgenlô, nàng đi thăm các nhà thơ, lang thang tới các khu phố cổ… Còn bây giờ thì ít khi nàng xuống Phlorăng ngoại trừ xuống đó để ăn trưa hoặc ăn tối với bạn bè. Mari rất thích đi dạo trong khu vườn và đọc sách. Nếu cần đi đâu, nàng hay ngồi vào chiếc xe Phlát rồi lái loanh quanh khắp vùng. Thật chẳng có gì đáng yêu hơn cảnh đẹp miền Tutacan với tất cả cái vẻ hồn nhiên tinh tế của nó. Khi cây trái ra hoa và những rặng liễu đâm chồi nẩy lộc thì màu tươi mát của chúng lấn át cả cái màu xanh sẫm vĩnh hằng của loài cây ô liu. Lúc đó, Mari thấy tâm hồn mình phiêu diêu, bay bổng khiến nàng cứ ngỡ rằng khó mà có thể hưởng được những giây phút như thế một lần nữa, sau cái chết bi thảm của chồng nàng một năm trước đây, sau bao nhiêu tháng ngày lo lắng, khi lúc nào nàng cũng phải chuẩn bị sẵn sàng cho các luật sự gặp. Các vị luật sự vốn đang phải nhặt nhạnh những gì còn lại của cái gia tài đã phá tán của chồng nàng; thì giờ đây, nàng vui vẻ chấp nhận lời mời thuê ngôi biệt thự cổ của gia đình Lêôna, nó khiến nàng có thể để cho thần kinh của mình thư giãn và suy tính đến tương lai.
Tám năm sống xa hóa quá mức trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, nàng thấy mình còn lại với cái tuổi ba mươi cùng vài chuỗi hạt trai đẹp, với một lợi tức cố định đủ sống một cách tùy tiện. Vậy mà hóa ra còn tốt đẹp hơn lúc đầu khi mấy tay luật sư nhăn nhó nói với nàng: rồi đây khi nợ nần được trả hết, họ sợ rằng chẳng còn lại cái gì. Vào lúc này, sau hai tháng mới sống ở Phlorăng, nàng cảm thấy mình đã từng đương đầu được ngay cả với cái viễn cảnh ấy một cách thanh thản. Khi nàng rời nước Anh, ông luật sư già và cũng là người bạn cũ đã vỗ nhẹ vào tay nàng:
- Thôi! Thế là khỏi lo nhé, cô bạn thân mến! – Ông nói – Trừ cái việc là phải phục hồi sức khoẻ và phong độ xưa. Tôi chẳng nói gì về sắc diện của cô, vì chẳng có gì ảnh hưởng tới nó cả. Cô là một thiếu nữ trẻ và rất đẹp. Tôi chắc cô sẽ đi bước nữa nhưng lần này chớ có lấy vì yêu! Đó là một sai lầm. Hãy lấy vì địa vị và tình bầu bạn dài lâu trên đường đời.
Nàng cười. Nàng đã có cái kinh nghiệm cay đắng rồi và không hề có ý định liều lĩnh lao vào cuộc hôn nhân lần nữa. Kể cũng lạ, hiện giờ nàng đang dự định làm đúng hệt lời khuyên của ông luật sư già khôn ngoan ấy. Quả thật hình như nàng đã có cái quyết tâm ngay chính buổi trưa hôm đó, lúc mà Étga Suýp đang trên đường lên biệt thự. Ông ta đã gọi điện trước mười lăm phút cho nàng. Ông không ngờ phải đi Cannơ gặp ngài Siphe, mà lại phải đi ngay lập tức. Nhưng ông rất cần gặp nàng trước khi đi. Ngài Siphe là bộ trưởng bộ ngoại giao tại Ân Độ và việc triệu tập bất thường này chỉ có nghĩa là ông Étga sắp được đề bạt lên một cương vị cao mà ông từng mong đợi.
Ngài Étga Suýp, người được tặng thưởng huân chương KSC..I.[2] (Huân chương Thượng Đẳng Ngôi sao Ấn Độ) tòng sự tại một cơ quan dân sự tại Ấn Độ như cha nàng trước đây. Étga là người đã từng có sự nghiệp lẫy lừng. Ông đã từng là tổng trấn tại các tỉnh miền Tây Bắc trong năm năm và suốt thời kỳ biến động nghiêm trọng, ông đã tỏ ra có một khả năng xuất sắc. Ông đã hoàn tất nhiệm kỳ của mình và nổi tiếng là một người có năng lực nhất tại Ấn Độ. Ông đã chứng tỏ là một nhà cai trị giỏi, cương quyết mà khôn khéo, độc tại mà bao dung, mực thước. Dù là dân theo Ấn Độ giáo hay Hồi giáo cũng đều thích và tin cậy ông. Mari đã biết ông suốt cả đời rồi. Khi cha nàng chết yểu, Mari và mẹ phải quay trở về nước Anh. Ông Étga Suýp, cứ mỗi lần về nước nghỉ, đều dành phần lớn thời gian cho họ. Hồi nàng còn bé xíu, ông đưa nàng đi xem kịch câm hoặc xem xiếc, hồi nàng cỡ mười tuổi, ông đưa nàng đi xem phim hay xem hát, gửi quà tặng vào ngày sinh nhật nàng và vào dịp lễ Giáng Sinh. Khi nàng mười chín tuổi, mẹ nàng có nói:
- Con thân yêu! Nếu má là con, má sẽ không gặp Étga nhiều quá thế. Má không biết con có để ý thấy là ông ấy phải lòng con không?
Mari cười:
- Ông ấy già quá mà má!
- Ông ấy 43 tuổi! – Bà cáu kỉnh trả lời.
Hai năm sau, khi nàng kết hôn với Mactin Pentơn, ông đã tặng nàng những viên hồng ngọc Ấn Độ cực đẹp, và khi được biết cuộc hôn nhân của nàng đã không hạnh phúc thì ông lại tử tế một cách khác thường. Hết nhiệm kỳ làm tổng trấn, ông về Lơnđơn và nay biết nàng hiện ở Phlorăng, ông đi thăm nàng ngay và cứ ở lì đó hết tuần này sang tuần khác. Có là điên Mari mới không biết rằng ông đang chờ một dịp thuận tiện để hỏi xem nàng có bằng lòng lấy mình không? Ông đã yêu nàng trong bao nhiêu năm? Nhớ lại, Mari cho rằng kể từ lúc nàng mới mười lăm tuổi, khi ông về thăm nhà, thấy nàng không còn là một đứa bé nữa mà đã trở thành thiếu nữ. Thật cũng khá là cảm động đối với một tấm lòng chung thủy lâu bên đến thế. Lẽ dĩ nhiên có một sự khác biệt giữa một cô gái 19 tuổi với người đàn ông 43; và một người đàn bà 30 với một người đàn ông 54 tuổi thì sự cách biệt như giảm đi nhiều. Hồi này, ông cũng đâu còn là một quan chức vô danh ở Ấn Độ nữa mà đã là một nhân vật có thế lực. Thật là ngớ ngẩn mà nghĩ rằng chính phủ lại không cần đến ông, ngược lại ông chắc chắn được chỉ định giữ những cương vị ngày càng quan trọng. Mẹ của Mari bây giờ cũng đã qua đời. Nàng không còn họ hàng gì mà cũng chẳng còn ai thân thích bằng Étga. “Hi vọng là mình sẽ quyết định được”, nàng nghĩ.
Chẳng mấy chốc nữa ông sẽ tới. Nàng tự hỏi có nên tiếp ông ở phòng khách của biệt thự là phòng đã từng được ghi trong các sách hướng dẫn du lịch vì các tranh vẽ trên tường của Ghiếclanđalô Em[3] cùng với đồ đạc sang trọng trong phòng kiểu Phục Hưng, với những cây đèn nến tuyệt tác chăng? Nhưng căn phòng đó lại quá sang trọng, quá hình thức và nàng cảm thấy như thế dễ bị rơi vào cái không khí long trọng đầy lúng túng, vụng về. Thà đợi ông ta trên sân thượng, nơi nàng thích ngồi đến tối để ngắm cảnh mà không hề chán mắt. Như thế nó có vẻ tình cờ hơn. Nếu như ông ta thực sự muốn cưới nàng thì địa điểm đó sẽ làm cho cả hai thấy dễ nói hơn: ở ngoài trời, bên chén trà, trong khi nàng nhấm nháp chiếc bánh nướng. cuộc gặp mặt sẽ vẫn đàng hoàng, đứng đắn chứ không có gì là lãng mạn thái quá. Tại đây có những cây cam trồng trong chậu cùng với những bồn hoa bằng đá cẩm thạch, trên đó có các loài hoa muôn màu sặc sỡ khoe sắc. Sân thượng còn được dãy lan can cổ bằng đá bao quanh, từng quãng lại có những lọ độc bình to, cũng bằng đá, điểm xuyết. Mỗi đầu lan can lại có pho tượng thành kiểu Barốc đã hơi mòn.
Mari ngồi xuống chiếc ghế tựa cao và đợi Nina, người hầu gái mang trà tới. Còn một chiếc ghế vẫn đợi Étga. Trời không một gợn mây, thành phố nằm xa phía dưới kia vẫn còn tắm mình trong thứ ánh sáng trong trong của một buổi trưa tháng sáu.
Nàng nghe thấy chiếc xe đang leo dốc. Một lát sau Siro, anh người nhà gia đình Lêôna và là chồng của Nina, đã dẫn Étga lên sân thượng. Dáng người cao, gầy trong bộ quần áo bằng sẹc xanh cắt khéo, mũ đen xứ Hơmbớc, Étga trông vừa có dáng lực sĩ lại vừa quý phái. Chẳng biết có đúng hay không, song Mari đoán ông phải là một tay chơi quần vợt cừ khôi, một người cưỡi ngựa tài ba và một cây súng tuyệt vời. Bỏ chiếc mũ xuống, Étga phô ra mái tóc xoăn, đen rậm đã chớm muối tiêu, bộ mặt đen sạm vì mặt trời xứ Ấn Độ, xương xương, hợp với cái cằm mạnh mẽ, cái mũi khoằm. Đôi mắt nâu dưới cặp lông mày rậm trông vừa vững vàng vừa thận trọng. Năm mươi tư cơ à? Trông ông không thể quá bốn mươi lăm và là một con người đẹp trai đang độ sung sức; chức vụ cao mà không tỏ ra kiêu căng. Đó là một con người tin cậy được, một con người không khó khăn nào làm chùn bước, không tai họa nào làm sụp đổ…
Ông không để mất thì giờ và đi luôn vào việc.
- Ngài Siphe có gọi điện cho tôi sáng nay và quyết định cử tôi nhận chức Thống đốc xứ Bănggan. Trường hợp này, người ta đã có chủ trương không muốn đưa người từ bên Anh qua vì còn phải học hỏi quá nhiều trước khi có thể đem ứng dụng được, ngược lại, phải làm sao cử được người đã quen việc rồi.
- Chắc chắn là ông đã nhận lời?
- Chắc chắn! Đó là việc tôi mong mỏi nhất so với các công việc khác.
- Tôi rất mừng cho ông.
- Nhưng còn nhiều việc phải thảo luận. Tôi đã chuẩn bị đi Milăng sớm nay rồi sẽ từ đó bay đi Cannơ. Tôi sẽ đi khoảng hai hay ba ngày. Thật là chán ngấy, nhưng ngài Siphe lại băn khoăn cứ muốn phải gặp tôi ngay lập tức.
- Điều đó cũng là đương nhiên – Một nụ cười thỏa mãn hiện ra trên cặp môi mỏng, cương quyết của Étga, đôi mắt ông hiền từ lấp láy.
- Mari biết không, đó là một chức vụ vô cùng quan trọng mà tôi sắp đảm nhiệm. Nếu tôi thành công trong chức vụ đó thì ít nhất nó cũng là một niềm vinh quang đối với tôi[4].
- Tôi tin chắc thế nào ông cũng thành công.
- Điều đó có nghĩa là công việc sẽ bề bộn và trách nhiệm sẽ nặng nề. Nhưng đó lại là điều tôi thích thú. Tất nhiên sự đãi ngộ cũng phải tương xứng. Thống đốc xứ Bănggan sẽ được nhà nước vô cùng trọng đãi và tôi cũng chẳng giấu Mari mà nói rằng điều đó dẫu sao cũng thôi thúc tôi. Thống đốc sẽ ở một ngôi nhà tuyệt đẹp, hầu như một lâu đài, và tôi sẽ có biết bao nhiêu công việc nhà cửa phải điều hành.
Mari biết ông nói điều đó để làm gì nhưng nàng vẫn nhìn ông, nụ cười tươi tắn đầy cảm tình nở trên môi vẻ như không biết gì cả. Kỳ thực nàng đã xúc động một cách thú vị.
- Lẽ dĩ nhiên phải có một người vợ để đảm đương những công việc đó – Ông tiếp tục – Nếu không sẽ hết sức khó khăn đối với kẻ sống độc thân.
Đôi mắt nàng trong song có một sự thờ ơ đến lạ kỳ khi trả lời Étga:
- Tôi hoàn toàn tin rằng trong đám nữ lưu có vô số người đủ tư cách sẵn sàng chia sẻ với ông niềm vinh quang đó.
- Tôi đã không ở Ấn Độ gần ba mươi năm nay và không hề có chút hồ nghi về điều Mari nói. Bất hạnh cho tôi là chỉ có mỗi một người có đủ tư cách song tôi lại không dám mơ ước nói ra.
Thế là đến nơi rồi. Liệu nàng chấp nhận hay từ chối? Ôi! Con người thật khó khăn biết bao để đi tới được một quyết định. Ông ném vào phía nàng một cái nhìn hóm hỉnh:
- Tôi nói với Mari điều Mari sẽ không ngờ là tôi yêu Mari như điên, như cuồng, ngay từ khi Mari còn là một cô bé để tóc ngắn.
Sao ông ta lại nói như vậy nhỉ, rồi lại cười một cách rạng rỡ nữa.
- Ôi! Ông Étga, ông nói gì lạ vậy?
- Mari là người đẹp nhất mà tôi chưa hề thấy có ở trên đời và cũng là người tôi say đắm nhất. Dĩ nhiên tôi biết là tôi không thể có cơ may. Tôi hơn Mari 25 tuổi và là người đồng thời với ba của Mari. Tôi cũng đã có chút nghi ngại nhức nhối là hồi Mari còn con gái, Mari đã nhìn tôi như một người cổ hủ, buồn cười.
- Không bao giờ thế cả! – Mari kêu lên – Hoàn toàn không đúng thế!
- Dù sao chăng nữa, khi Mari yêu thì đương nhiên Mari sẽ yêu người cùng thế hệ. Tôi rất mong rằng Mari hãy tin ở tôi khi tôi nói, hồi Mari viết thư báo cho tôi biết Mari sắp lấy chồng, tôi chỉ có một niềm mong ước là Mari phải được sung sướng, cho nên tôi đã vô cùng đau khổ khi biết Mari không có hạnh phúc.
- Có lẽ là Máctin và tôi đã lấy nhau quá trẻ?
- Từ đó đã bao lần nước chảy qua cầu,tôi vẫn tự hỏi rằng sự khác biệt về tuổi tác giữa chúng ta có còn quan trọng đối với Mari như trước nữa hay không?
Đó là một câu hỏi rất khó trả lời. Mari nghĩ tốt nhất là không nói gì cả và để mặc cho ông tiếp tục.
- Tôi đã luôn lưu tâm giữ mình sao cho xứng đáng, Mari ạ! Tôi không cảm thấy mình già nhưng cái bất hạnh nhất đối với tôi là hình như năm tháng không hề có tác dụng gì đối với Mari trừ phi nó chỉ làm cho Mari mỗi ngày càng thêm đẹp.
Nàng mỉm cười.
- Étga! Liệu thần kinh của ông có bị kích thích gì không đấy? Tôi không nghĩ gặp ông lại được nghe câu chuyện như thế này. Ông là con người thép cơ mà!
- Mari tinh thật. Rất đúng. Tôi có bị kích thích. Ở đây con người thép chẳng có gì liên quan, chẳng ai biết rõ hơn Mari rằng trong tay của Mari, tôi sẽ chẳng bao giờ là cái gì khác, nếu không phải chỉ là hòn đất.
- Liệu tôi có nghĩ đúng rằng ông đang ngỏ lời với tôi chăng?
- Hoàn toàn đúng! Mari có bị choáng váng hay ngạc nhiên không?
- Choáng thì chắc là không. Ông biết đấy, Étga! Tôi rất thích ông. Tôi cho rằng ông là một người tuyệt vời nhất mà tôi được biết. Tôi vô cùng hãnh diện vì được ông yêu mến.
- Vậy Mari có bằng lòng không?
Trong thâm tâm Mari thấy có cái cảm giác sợ hãi lạ lùng. Rõ ràng là Étga rất đẹp trai. Thật lạnh cả người khi nghĩ tới mình là vợ của viên thống đốc Bănggan và thú vị khi thấy mình bệ vệ, sang trọng lại có cả một sĩ quan hầu cận dưới quyền sai bảo của mình.
- Ông nói là ông sẽ vắng mặt chừng hai hoặc ba ngày?
- Ba ngày là tối đa vì ngài Siphe còn phải trở về Lơnđơn.
- Liệu ông có bằng lòng chờ câu trả lời của tôi cho tới lúc ông quay lại đây chăng?
- Tất nhiên. Trong hoàn cảnh này, tôi nghĩ rằng thế là rất hợp lý. Tôi tin như vậy sẽ tốt hơn vì Mari sẽ hiểu được mình và ví thử Mari thấy thật rõ ràng câu trả lời là “không” thì Mari sẽ khỏi phải nghĩ lại nhiều.
- Đúng như vậy! – Nàng mỉm cười.
- Ta dừng lại ở đây nhé. Tôi phải đi thôi, nếu không sẽ bị nhỡ tàu.
Nàng tiễn Étga tới chỗ để xe.
- Ủa, thế ông đã nói với bả quận chúa rằng ông không thể đến đó tối nay chưa?
Cả hai người lẽ ra đều phải đến dự bữa cơm tối mà bà quận chúa già San Phécđinănđơ mời.
- Đã! Tôi đã gọi điện cho Quận chúa và nói với bà tôi xin lỗi vì buộc phải rời Phlorăng ít bữa.
Ông có nói rõ lý do không?
Mari cũng thừa biết bà là một nhà chuyên chế già mà! Ông mỉm cười bao dung. Quận chúa đã nói thẳng vào mặt tôi rằng thế nào thì đến phút chót, tôi sẽ bỏ rơi bà và cuối cùng tôi cũng phải thú nhận đúng là như vậy!
- Ồ! Thế thì bà ta sẽ tìm một người nào đó để thế chân ông! – Mari vẻ vô tình trả lời.
- Tôi nghĩ là Mari nên giữ anh Sirô ở đây chừng nào tôi buộc lòng chưa thể đến đón Mari được.
- Không! Tôi đã nói với Sirô và Nina là họ có thể về nghỉ khi xong việc.
- Tôi thấy Mari lái xe đi trên đường vắng một mình ban đêm, bất kể giờ giấc, như vậy là không an toàn tí nào cả, Mari hứa với tôi chứ? Được không?
- Hứa gì cơ ạ? A! Khẩu súng lục. Tôi cho rằng hoàn toàn quá đáng! Đường sá miền Tutxcan cũng an toàn như đường sá bên Anh vậy. Nhưng nếu để làm cho ông yên tâm thì tôi sẽ giữ khẩu súng đêm nay.
Biết Mari là người rất thích tự mình lái xe đi dạo quanh vùng, và lại có cái quan niệm của người Anh luôn cho rằng nhìn chung, mọi người ngoại quốc đều nguy hiểm cả, Étga cứ nài nỉ đưa súng cho nàng mượn và đòi nàng phải hứa với ông, dù chỉ xuống Phlorăng thôi, nàng bao giờ cũng phải mang súng theo người.
- Khắp nơi đầy rẫy những người làm công đói khổ và bọn di tản không một xu dính túi – Ông nói – Tôi chẳng hề có được một phút yên lòng chừng nào mà Mari chưa thể tự bảo vệ được lúc cần thiết.
Anh người hầu đã đứng cạnh xe tắc xi để mở cửa cho Étga. Ông rút trong túi áo tờ giấy bạc năm mươi lia đưa cho anh.
- Này Sirô, tôi sắp đi vắng vài hôm. Tôi không thể đến với bà đêm nay. Nhớ nhắc bà mang theo súng khi lái xe. Bà đã hứa với tôi như vậy!
- Bẩm ngài vâng ạ! – Anh ta nói.
❀ ❀ ❀
[1] Cornaeopla: Vòi nước làm hình sừng dê, có hoa lá trang trí tượng trưng cho sự phồn vinh.
[2] KCSI: Knight Commander of the Star of India.
[3] Ghirlandaio (1449 – 1494): hoạ sĩ Ý, sinh ở Phlorăng, thời Phục Hưng.
[4] Nguyên văn: Ít ra trên mũ của tôi cũng được cái lông.