Thế Nhân Ô Trọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 107 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ii

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG II

Mari đang trang điểm, Nina đứng cạnh chăm chú nhìn nàng, thỉnh thoảng lại đưa ra một câu góp ý không cần thiết. Nina là người hầu đã từng ở với gia đình Lêôna khá lâu để có thể nói được tiếng Anh tới một mức nào đó. Còn Mari thì trong năm tháng vừa qua, nàng đã sống tại biệt thự này và đã học được khá nhiều tiếng Ý, do đó họ hiểu nhau rất dễ dàng.

- Nina này! Có phải là tôi đã đánh nhiều phấn hồng quá không? – Mari hỏi.

- Da của bà vốn tự nhiên đã đẹp như vậy, cháu không hiểu sao bà còn phải đánh phấn hồng nữa!

- Mấy bà đi dự tiệc đánh phấn như trát vào mặt, nếu tôi không thoa chút xíu thì trông sẽ như con chết trôi ấy.

Nàng mặc chiếc áo dài tuyệt đẹp, ướm lên mình nhiều chuỗi đá quý nàng tự chọn, sau đó mới hờ hững đặt lên đầu chiếc mũ nhỏ xíu trông lạ mắt nhưng vô cùng trang nhã. Tiệc tùng loại này phải trang phục như thế. Họ sắp tới tiệm ăn mới khai trương bên bờ sông Ácnô, nơi nổi tiếng ăn ngon. Tại đây họ sẽ ngồi ăn ngoài trời, có thể thưởng thức đêm tháng sáu tràn ngập hương sắc, khi trăng lên soi sáng vẻ yêu kiều của những ngôi nhà cổ phía bên kia sông. Bà quận chúa già đã phát hiện ra một ca sĩ ở đấy. Theo bà, giọng anh ta có cái gì rất khác thường mà bà muốn cho khách của bà phải được nghe.

Mari cầm chiếc xắc lên.

- Nào! Xong rồi!

- Thưa bà, bà quên mang theo khẩu súng!

Khẩu súng vẫn lăn lóc trên bàn phấn.

Mari cười:

- Đồ ngốc! Chính tôi đã cố tình quên đấy! Đem cái của nợ đi làm gì. Tôi chưa hề bắn một phát súng nào trong đời, tôi sợ đến chết thứ đó. Tôi cũng chưa được cấp giấy phép, nếu người ta bắt được tôi mang súng trong người thì lại đủ thứ phiền hà.

- Thưa bà, bà đã hứa với ông Étga rằng bà sẽ mang theo cơ mà!

- Ông ấy chỉ lo lắng vớ vẩn!

- Đàn ông khi họ yêu thì họ như vậy đấy! – Nina nói vẻ dạy đời.

Mari quay đi. Đó không phải là điều nàng muốn đề cập vào lúc này. Gia nhân người Ý rất tốt, trung thành, chăm chỉ nhưng chẳng thú vị gì tự dối mình để tin rằng họ không hề biết những chuyện riêng tư của chủ. Mari thừa biết Nina rất muốn thảo luận toàn bộ vấn đề với nàng theo cách thẳng thắn mà chị ta có thể nói được. Nàng mở xắc ra:

- Thôi được! Bỏ cái của nợ ấy vào đây!

Sirô đã đánh xe ra. Đó là loại xe có hai cửa, mui gập, Mari mua khi đến ở biệt thự này với điều kiện khi không ở đây nữa thì nàng muốn bán lại cũng được. Nàng lên xe, thận trọng lái dọc theo lối hẹp, ra khỏi cổng sắt rồi chạy lắt léo theo con đường nhỏ miền quê cho tới khi ra đến quốc lộ dẫn xuống Phlorăng. Nàng bật đèn lên xem giờ và thấy mình đã giữ mãi tốc độ quá nhàn nhã. Trong thâm tâm, nàng thấy có đôi chút bất đắc dĩ mà phải đi vì thực ra Mari thích ăn ở nhà, trên sân thượng, một mình. Dùng bữa tại đây vào buổi chiều tháng sáu lúc trời vẫn còn sáng; ăn xong, ngồi lại cho tới lúc cái êm dịu của màn đêm từ từ bao phủ quanh mình là một cái thú mà nàng không bao giờ chán. Nó cho nàng cái cảm giác thanh bình tuyệt diệu mà vẫn không phải là thứ thanh bình rỗng tuếch trong đó con người ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê; có thể đó là cái thanh bình tích cực đầy xúc động mà trí tuệ của nàng hoàn toàn nhạy bén và giác quan thì phản ứng mau lẹ cực kỳ. Cũng có thể là có cái gì đó trong cái không khí lâng lâng của miền Tutxcan này tác động vào con người, khiến những xúc động sinh lý của ta cũng bị nhuốm màu sắc của trí tuệ. Nó cho ta đúng cái cảm giác như khi ta nghe nhạc của Môda, du dương đến thế, tưng bừng đến thế với cái buồn da diết ngấm ngầm rót đầy ắp vào lòng, làm ta thỏa mãn đến cùng cực, làm ta cảm thấy hầu như da thịt không còn dính vào thân xác nữa. Trong phút giây hạnh phút, ta như được tẩy rửa khỏi những gì là thế tục và những rối rắm trong cuộc đời như bị tan vụn ra thành những nét rất mực đáng yêu.

- Mình điên mà đi sao! – Mari chợt bật thành tiếng, nhẽ ra mình phải từ chối khi Étga rủ đi mới được!

Tất nhiên như thế là ngớ ngẩn rồi. Lại nữa, nàng có thể đánh đổi, bao nhiêu cũng được, để có buổi tối cho riêng mình, để nàng có thể suy nghĩ một cách yên tĩnh. Mặc dù đã từ lâu, nàng đoán được ý đồ của Étga song cho đến trưa hôm nay nàng mới hoàn toàn tin chắc rằng ông đã dám nói ra điều đó, rồi lại cả đến hành động của ông làm như bất cần đối với việc nàng quyết định sẽ trả lời như thế nào. Nàng muốn mặc kệ cho nó muốn ra sao thì ra.

Hừ! Ông ta giờ đã có lợi thế và nàng cảm thấy do dự một cách tuyệt vọng hơn bao giờ hết. Cũng đúng lúc đó nàng đã ra đến phố; người đi lại tấp nập trong lòng đường, hàng đoàn dài người đi xe đạp… buộc nàng phải chú ý tay lái. Khi Mari tới khách sạn, nàng mới biết mình là người đến sau cùng. Bà hoàng San Phécđinanđô là người Mỹ, một người đàn bà đã có tuổi, mái tóc uốn sát ngả hoa râm, với phong cách to ra có quyền uy. Bà đã từng sống ở Ý bốn mươi năm mà không hề trở lại cố hương. Chồng bà là một quận công người La mã đã qua đời từ hai nhăm năm nay. Bà có hai con trai trong quân đội Ý. Bà đâu có nhiều tiền, ngoại trừ cái lưỡi cay nghiệt và một tâm địa rất tốt. Tuy bà chưa có hồi nào đẹp cả nhưng bây giờ với dáng đi thẳng, đôi mắt đẹp và vẻ mặt cương nghị, có lẽ trông bà còn đẹp hơn hồi còn trẻ. Người ta kể rằng bà chẳng bao giờ chung thủy với chồng tuy vậy điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến vị trí lớn lao mà bà đã tự tạo ra cho mình. Bà quen biết tất cả những nhân vật mà bà muốn và mọi người đều hài lòng được quen biết bà. Những người khác trong bữa tiệc gồm có một cặp vợ chồng khách du lịch người Anh: Đại tá Grêxitơrên và vợ, một vài người Ý cùng một thanh niên người Anh tên là Rôlây Phlia. Mari quen anh chàng này, khá thân. Hồi nàng còn ở Phlorăng. Quả thật anh ta chú ý đến nàng hơi nhiều.

- Tôi phải nói với bà, tôi chỉ là người lấp chỗ trống tạm thời thôi – Anh nói khi bắt tay Mari.

- Anh ta tử tế một cách không bình thường! – Bà hoàng chen vào – Tôi vừa hỏi anh ta khi ngài Étga điện lại cho tôi rằng ngài phải đi Cannơ, thế mà anh ta đã bỏ ngay buổi hẹn để đến với tôi rồi!

- Thưa phu nhân, phu nhân biết quá rõ là tôi sẵn sàng bãi bỏ bất kỳ cuộc hẹn hò nào trên đời này để được đến đây dùng cơm với phu nhân.

Quận chúa cười nhạt.

- Tôi cũng mách với bà là anh ta muốn biết chính xác xem ai là người có mặt tại đây trước khi anh ta nhận lời.

- Thật là một vinh dự khi chúng ta được ông ấy đồng ý – Mari nói.

Quận chúa lại ném tiếp cho anh chàng một cái nhìn hân hoan, kín đáo, trong đó có cái bao dung của kẻ sống phóng đãng đã về già, chẳng quên cũng chẳng ân hận gì về cái quá khứ hư hỏng của mình, đồng thời lại có cái sắc sảo của người đàn bà biết được con người như trong lòng bàn tay. Bà đã đi đến nhận định là “chẳng ai có thể tốt hơn anh chàng này được”.

- Anh là một tên vô lại đáng sợ, anh Rôlây ạ, diện mạo của anh cũng chẳng ra sao, chẳng ra sao, chưa đủ để chuộc tội lỗi của anh. Tuy vậy chúng tôi vẫn thích anh – Bà ta nói.

Quả thật Rôlây không có vẻ gì là hấp dẫn. Anh có bộ mặt tạm được song không có được cái chiều cao trung bình, ăn mặc lại lôi thôi. Anh chẳng có một đặc điểm nào khả dĩ gọi là hay cả. Được cái hàm răng trắng nhưng cũng không phải là trắng lắm, nước da sáng sủa song không phải là trắng trẻo. Mái tóc đẹp song màu nâu của tóc lại lập lờ giữa nâu sẫm và nâu sáng. Mắt khá to, có màu xanh yếu ớt mà thường người ta tả là màu xám. Anh có cái vẻ người chơi bời, phóng túng, và những ai không ưa Rôlây nói rằng trông anh gian hùng. Người ta công khai thừa nhận rằng anh là không thể tin được, kể cả những người bạn thân nhất của anh.

Anh ta nổi tiếng xấu. Rồi mới chỉ hơn hai mươi tuổi anh đã phải đào tẩu và lấy một cô gái đã hứa hôn với người khác. Ba năm sau, anh lại mắc tội thông dâm với một người khác và cũng phải ra tòa trong một vụ li dị. Trong khi đó thì vợ anh lại bỏ anh. Còn anh thì lấy lại vợ, không phải lấy người đàn bà đã bỏ chồng vì anh mà là lấy một người khác. Và người này cũng bỏ anh nốt sau hai hoặc ba năm. Bây giờ anh mới hơn ba mươi. Tóm lại, đó là một thanh niên có thành tích bất hảo và hoàn toàn xứng đáng với thành tích đó. Có thể nói là chẳng còn gì để giới thiệu về anh nữa.

Đại tá Tơrên, nhà du lịch người Anh cao, gầy, là người đã dạn dày sương gió, mặt xương xương nhưng hồng hào, có bộ ria bàn chải và lành như đất. Không hiểu sao bà quận chúa lại cứ bảo vợ chồng ông phải gặp gỡ cái thằng cha vô liêm sỉ khốn kiếp kia mới lạ chứ!

“Hắn không phải thuộc loại bạn bè đâu!” – Ông sẽ nói như vậy giá có ai để cho ông nói – “Nhất là khi lại có người đàn bà đoan chính nào đó phải ngồi chung một phòng với hắn ta”.

Bà vợ ngồi sát cạnh Rôlây Phlin đã được nghe đầy đủ những nhận xét về mặt hộ[1] của anh chàng này; thế mà, mặc dù trông ông đại tá vui vẻ khi tất cả đã ngồi vào bàn, ông vẫn ném cho bà một cái nhìn lạnh nhạt đầy vẻ khó chịu. Tệ hại nhất là cái “ông bạn” ấy lại không phải kẻ gian hùng hoặc là một cái gì giống như thế mà té ra lại là anh em họ với vợ ông. HHoHoHHHHHHHhhọ hàng xa gần thế nào chẳng ai biết, nhưng hẳn cũng tốt như mọi người và có một nguồn thu nhập hoàn toàn chính đáng. Hắn chỉ có một tội lỗi là chẳng bao giờ phải kiếm sống cả - Chao ôi! Thế đấy, gia đình nào mà chẳng có thứ chiên ghẻ cơ chứ! Duy có điều ông đại tá không hiểu được là đám phụ nữ nhìn nhận hắn ta dưới con mắt nào? Một người Anh giản dị và lương thiện như ông, mong gì biết được ở một tay như Rôlây Phlin có cái gì để lý giải được mọi thứ trên đời, đó là cái khả năng khêu gợi giới tính ở hắn ta. Quả thật trong quan hệ với phụ nữ, hắn là kẻ không thể tin được và lại vô lương tâm. Song hình như chính những cái đó càng làm cho họ không thể lại cưỡng lại được hắn. Đối với phụ nữ thì dù có thành kiến với hắn thế nào chăng nữa, cũng chỉ cần tới nửa giờ đồng hồ ngồi bên hắn là bị đổ ngay và chẳng mấy chốc người đó sẽ tự nhủ rằng mình không thể tin được tới nửa điều mà thiên hạ đã nói xấu về hắn. Nhưng giá ta hỏi người đó hắn là người như thế nào thì bà ta sẽ lại thấy khó trả lời. Rõ ràng hắn không có gì là đẹp trai, ngay cả cái bề ngoài cũng không có gì đặc biệt. Hắn trông giống như bất kỳ anh thợ máy nào ở ga ra sửa chữa xe hơi vậy. Mặc quần áo đắt tiền mà hắn cứ coi như đồ bảo hộ lao động, như thể là hắn cóc cần trông mình như thế nào. Quá quắt hơn, hình như chẳng có gì khiến hắn coi trọng, ngay cả đến chuyện làm tình; hắn thể hiện rất rõ là hắn chỉ cần có mỗi một thứ ở người đàn bà và sự thiếu hẳn tình cảm trong việc đó là một sự sỉ nhục không ai chịu nổi. Tuy vậy vẫn có cái gì đó làm ta lạc hướng, một kiểu phong nhã đằng sau cái thô bạo trong phong cách của hắn, một cái gì ấm áp đến cảm động đằng sau cái vẻ diễu cợt của hắn, một sự hiểu biết mang tính chất bản năng của hắn về người đàn bà nó khác anh đàn ông ở chỗ nào khiến cái tính chất nịnh đầm ấy trở thành kỳ diệu. Rồi lại còn cái miệng gợi nhục cảm, đôi mắt xám của hắn lúc nào cũng ve vuốt. Quen lối nói độc địa, bà quận chúa già đã phải từng phát biểu:

- Tất nhiên hắn là một tay thành tích bất hảo, một con người hoàn toàn vứt đi. Nhưng nếu tôi trẻ lại được ba mươi tuổi mà hắn rủ tôi trốn theo hắn, tôi sẽ chẳng ngại ngần tới một giây, ngay cả khi tôi biết rõ chỉ sau một tuần lễ là bị hắn bỏ rơi và tôi sẽ khốn nạn suốt cuộc đời.

Quận chúa lúc này đang thích đàm luận chung với mọi người. Khi khách đã ngồi vào bàn, bà nói riêng với Mari:

- Tôi rất buồn vì ngài Étga đã không đến được tối nay.

- Ông ấy cũng vậy, thưa bà? Ông ấy phải đi Cannes.

Quận chúa mời nốt những khách còn lại vào bàn rồi nói:

- Có một điều bí mật quan trọng, vì vậy trong bọn ta đây không ai được nói ra ngoài: ông ấy vừa được cử làm thống đốc Bănggan!

- Thật à! Trời ơi!

Viên đại tá kêu lên: “Thật là một việc tuyệt trần đời!”

- Liệu có phải là một điều đáng ngạc nhiên?

- Ông ấy cũng đã biết rằng mình là một trong những người sẽ được lựa chọn – Mari nói.

- Thật là đúng người, đúng chỗ, chẳng còn nghi ngờ gì cả! - Ông đại tá nói – Nếu thăng tiến nữa, tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu sau này ông ta leo được đến chức Phó vương.

- Tôi thì chẳng phải nghĩ ngợi gì, tôi thích chức Nữ Phó vương Ấn Độ hơn! – Bà quận chúa nói.

- Thế sao phu nhân không lấy luôn ông ấy nhân dịp này? – Mari mỉm cười trêu chọc.

- Ủa! Ông ta chưa có vợ sao? – Bà Grêsơ hỏi.

- Chưa! – Quận chúa ném cho Mari một cái nhìn sắc sảo, tinh quái – Tôi cũng chẳng giấu gì các vị là ông ta tán tỉnh tôi như thằng rồ sáu tuần lễ liền ở đây.

Rôlây khoái trá ra mặt. Dưới cặp lông mi dài, anh liếc trộm Mari:

- Phu nhân đã quyết định lấy ông ấy chưa? Nếu phu nhân đã quyết định rồi thì tôi không cho rằng ông ta có thể gặp may đến thế! Cha nội ấy đến là khó chịu!

- Thật là một quan hệ xứng đôi vừa lứa! – Mari nói.

Nàng thừa biết cả quận chúa lẫn Rôlây đang châm chọc mình nhưng nàng không có ý định để lộ ra điều gì. Étga đã nói quá đủ cho bạn bè của ông cũng như của nàng tại Phlorăng biết việc ông yêu nàng. Còn bà quận chúa thì đã nhiều lần muốn biết rõ nàng có ý định như thế nào, nhưng phải từ miệng nàng ra mới được.

- Không rõ phu nhân có thích hợp với khí hậu ở Cancuta chăng? – Bà Grêsơ, con người cái gì cũng cho là thật cả, hỏi quận chúa.

- Ôi chao! Tôi đã đến độ tuổi thích mọi mối quan hệ đều chỉ là tạm bợ - Quận chúa đáp lại – Bà biết đó, tôi đâu có nhiều thời gian? Chính bởi vậy tôi bao giờ cũng có điểm quá yếu về mặt tình cảm để cho ông Rôlây có thể tấn công. Những ý đồ của ông ấy bao giờ cũng đáng xấu hổ.

Ông đại tá nhìn món cá, cau mặt khó chịu một cách vô cớ kể từ lúc có mặt thằng cha Sở Khanh từ miền Viarếchgiơ đến[2]. Bà vợ ông mỉm cười miễn cưỡng.

Khách sạn có một ban nhạc nhỏ. Nhạc công ăn vận tiều tụy, trang phục theo lối nghệ sĩ ở Naplơ và họ chơi những điệu nhạc Naplơ.

Lúc đó quận chúa đưa ra ý kiến:

- Tôi nghĩ là đến lúc chúng ta cần có một ca sĩ. Các bạn sẽ ngạc nhiên. Anh ta quả thật có giọng hát tuyệt vời, rất dịu dàng và đầy tình cảm. Ông Haron Atkinhsơn đã thật sự nghĩ đến việc huấn luyện để anh ta hát nhạc kịch cơ đấy!

Bà gọi người bồi: “Bảo người đó hát lại bài đêm mà tôi có mặt ở đây!”

- Thưa phu nhân, thật đáng tiếc. Hôm nay anh ta không đến. Anh ta bị ốm ạ!

- Chán quá! Tôi rất muốn cho các bạn tôi được nghe anh ta hát. Tôi yêu cầu họ đến ăn ở đây để được nghe hát mà!

- Thưa… Anh ta có cử người đến thay nhưng người này lại chỉ chơi viôlông thôi ạ! Tôi sẽ bảo anh ta chơi, thưa phu nhân!

- Có cái trò gì khác không? Tôi không nghe viôlông! – Bà trả lời – Tại sao người ta lại phải nghe tiếng lông đuôi ngựa cọ vào cái ruột mèo chết là điều mà tôi chẳng bao giờ hiểu nổi.

Anh bồi này có thể nói thạo đến gần chục thứ tiếng khác nhau song lại nghe chẳng hiểu được thứ tiếng nào cả. Anh ta tưởng là quận chúa nói vậy có nghĩa là bà vui lòng với gợi ý của anh. Anh tới chỗ người chơi viôlông và lập tức anh ta đứng dậy bước tới. Đó là một người trẻ tuổi, da ngăm đen, mảnh khảnh, có đôi mắt ốm đói to tướng và buồn chán. Anh ta lúng túng trong bộ y phục lố bịch với một dáng điệu rất mơ mộng song trông như người sắp chết đói đến nơi. Mặt nhẵn nhụi, mỏng, bị cái đói dày vò, anh bắt đầu chơi một bản nhạc.

- Ôi, Giovani ơi! Anh ta trông khủng khiếp quá! – Bà quận chúa nói với anh bồi như vậy.

Lần này thì anh bồi hiểu bà nói gì.

- Anh ta chơi không hay, thưa phu nhân, xin phu nhân tha lỗi, tôi không biết như vậy. Ngày mai người kia mới đến.

Ban nhạc bắt đầu chơi một tiết mục khác.

Lợi dụng lúc đó, Rôlây quay sang Mari nói:

- Đêm nay trông bà đẹp quá!

- Cảm ơn.

Mắt Rôlây long lanh.

- Liệu tôi có nên nói để bà biết điều mà tôi rất thích ở bà chăng? Bà không hề giống những người phụ nữ khác. Khi có người nói với bà là bà xinh đẹp thì bà tỏ ra là không phải bà không biết điều đó. Bà đã chấp nhận cũng tự nhiên như có ai bảo bàn tay bà có năm ngón vậy!

- Cho đến khi tôi lấy chồng thì sắc đẹp vẫn là phương tiện duy nhất để kiếm sống. Khi ba tôi mất, tôi và má tôi chỉ sống bằng tiền trợ cấp của bà. Khi tôi học xong trường nghệ thuật sân khấu, tôi được phân vai ngay là vì tôi may mắn có được cái sắc đẹp như tôi đã có.

- Tôi cứ nghĩ bà có thể làm giàu bằng nghệ thuật điện ảnh ấy chứ!

Nàng cười:

- Thưa ông, chẳng may là tôi hoàn toàn bất tài, chẳng có gì ngoài sắc đẹp. Cũng có thể, có thời giờ thì tôi đã học đóng phim, song tôi đã lấy chồng và bỏ luôn sân khấu.

Mặt nàng như có bóng tối lướt qua và trong giây lát, vẻ chán chường, nàng lùi về quá khứ. Rôlây nhìn nghiêng khuôn mặt tuyệt mĩ của nàng. Quả thật nàng đẹp, chẳng phải chỉ ở cái vẻ thanh tú, mà điều làm cho nàng nổi bật còn ở cách sử dụng màu sắc cực kỳ khéo léo của nàng nữa.

- Bà là cô gái nâu và vàng phải không bà? – Anh nói.

Mái tóc nàng có màu vàng sẫm rực rỡ, đôi mắt nâu đậm, mở to, da màu vàng nhạt. Nhờ cách sử dụng màu, nó làm cho nàng mất đi cái vẻ lạnh lùng vốn dĩ là cái dáng vẻ tự nhiên thường có trên nét mặt và mang lại cho nàng cái gì nồng nàn, ấm áp, sang trọng, đầy quyến rũ.

- Bà là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi chưa từng thấy từ trước đến nay.

- Ông đã nói như thế với bao nhiêu người đàn bà rồi, thưa ông?

- Nhiều lắm, thưa bà! Tuy nhiên không phải vì thế mà câu nói đó bây giờ bớt đi phần sự thật.

Nàng cười ngất.

- Mong rằng không phải như vậy. Có lẽ chúng ta nên dừng chuyện này lại ở đây. Có nên không ông?

- Sao lại như vậy? Đó là một chủ đề mà tôi thấy thú vị ghê lắm, thưa bà.

- Mọi người đã từng nói với tôi là tôi đẹp ngay từ lúc tôi mới mười sáu tuổi cho tới bây giờ. Do đó tôi không còn thấy xúc động gì nhiều lắm. Đó cũng là một vật quý và tôi có điên mới không biết giá trị của nó. Tuy thế nó cũng có những bất lợi chứ!

- Bà là một người nhạy cảm.

- Như thế mới là khen tôi đó, và điều này tâng bốc tôi nhiều lắm!

- Tôi không có ý tâng bốc bà!

- Vậy ư! Thế mà tôi cứ nghe như là khúc dạo đầu mà tôi vẫn thường được nghe trước đây: “Hãy tặng cho người đàn bà xấu chiếc mũ và người đàn bà đẹp cuốn sách”. Phải thế không ông?

Rôlây không hề lúng túng:

- Đêm này bà có chua ngoa chút nào không đó?

- Xin lỗi vì đã làm ông nghĩ như vậy. Tôi chỉ muốn xác định cho rõ ràng, trước sau một lần, có thế thôi.

- Bà không biết rằng tôi yêu bà một cách tuyệt vọng sao?

- “Tuyệt vọng” có lẽ là một từ khắc nghiệt quá chăng. Mấy tuần lễ gần đây ông đã hiển lộ rất rõ là thích tâng bốc tôi ít nhiều. Tôi, người góa phụ xinh đẹp, không bị ràng buộc, lại ở một nơi như Phlorăng này..., đúng là cái cách quen thuộc của ông.

- Bà trách cứ tôi chăng? Chắc là về mùa xuân, trí tưởng tượng của người trai trẻ thường dễ dàng hướng về chuyện yêu đương. Đó cũng là điều tự nhiên thôi, thưa bà!

Điệu bộ anh mới thân mật làm sao, vẻ chân thành của anh mới tha thiết làm sao, khiến cho Mari chỉ có thể mỉm cười.

- Tôi đâu dám khiển trách ông, bởi lẽ giữa tôi và ông chẳng có gì liên quan, thật là bé cái lầm, mà tôi thì lại ghét cay ghét đắng cái tư tưởng tiêu khiển thời gian của ông!

- Chắc là bà đã cân nhắc kĩ rồi, phải không bà? Trên thực tế, tôi có quá nhiều thì giờ để tiêu khiển.

- Tất cả đã có tới mười sáu người đàn ông yêu tôi. Bất kể là họ già hay trẻ, xấu hay đẹp, đối với tôi, tất cả họ đều nghĩ giống nhau, họ chẳng có ý định gì cả, nếu không phải chỉ là thỏa mãn cái dục vọng của họ.

- Bà chưa yêu bao giờ sao?

- Có chứ! Một lần!

- Ai vậy?

- Chồng tôi! Chính vì thế mà tôi lấy anh ấy.

Một phút im lặng. Bà quận chúa chen vài câu chuyện bâng quơ, một lần nữa mọi người lại trở về câu chuyện chung

❀ ❀ ❀

[1] Hộ: thuật ngữ pháp luật.

[2] Ám chỉ Rôlây

Nguyên tác: The Human Element, Dịch giả: Lê Đức Hải, Nguyễn Như Đạt, Trần Sĩ Nghĩa
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.