Thế Nhân Ô Trọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 113 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương V

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG V

Trong phòng tối nhưng các cửa sổ đều mở nên ánh trăng chiếu vào. Mari ngồi trên chiếc ghế có tựa thẳng lưng còn chàng thanh niên ngồi dưới chân đầu tựa vào đầu gối nàng. Anh hút thuốc lá, đóm thuốc đỏ rực trong đêm tối.

Trả lời câu hỏi của nàng, anh cho biết cha anh đứng đầu Sở cảnh sát tại một trong hai đô thị nhỏ ở Áo thời kỳ chính phủ Đônphux. Ông cũng là người đàn áp thẳng tay những vụ lộn xộn làm mất trật tự trị an trong cái thời buổi nhiễu nhương đó. Khi tổng thống Scútning trở thành nguyên thủ quốc gia sau vụ ám sát thủ tướng - một nông dân người nhỏ bé, nhờ có thái độ vững vàng và dứt khoát nên cha anh đã được giữ lại nguyên chức. Là người nhiệt tình yêu nước, ông ngả theo chủ trương phục hồi Ôttophô - hoàng tử Áo - vì cho rằng đó là con đường duy nhất để tránh cho Áo khỏi bị nước Đức thôn tính. Ba năm tiếp sau đó ông bỗng sinh ra ghét cay ghét đắng bọn quốc xã Áo và có những biện pháp nghiêm khắc nhằm kiềm chế những hoạt động phản bội của chúng. Cho tới cái ngày tai họa ấy, khi quân Đức tiến vào đất nước Áo nhỏ bé không phòng bị, ông đã tự bắn vào mình, xuyên qua tim. Kan, con trai ông lúc đó vừa học xong đại học, chuyên về lịch sử mỹ thuật, sắp trở thành một nhà giáo. Vào đúng lúc vô kế khả thi, với sự cuồng nộ trong tâm can, anh cùng với công chúng đứng nghe bài diễn văn của Hitle nói từ ban công nhà Quốc hội tại Linx, khi tên này ca khúc khải hoàn tiến vào thành phố. Anh thấy chính người Áo hò hét đến khản cổ thích thú đón tên xâm lược. Chẳng bao lâu, cái háo hức nhiệt tình ấy bị tan thành mây khói. Khi một số người có tinh thần quả cảm tập hợp lại với nhau để thành lập hội kín nhằm chống lại chế độ ngoại bang bằng tất cả phương tiện mà họ có trong tay thì nhiều người gia nhập. Kan củng có trong số đó. Họ hội họp và cứ tin rằng như thế là kín đáo; họ đưa ra những mưu đồ không thể thực hiện được. Trong bọn họ chẳng ai hơn gì mấy chú thiếu niên, chẳng hề biết rằng mỗi hành vi, mỗi lời nói của họ đều được báo cáo tại các khu quận của cảnh sát mật. Một hôm tất cả bọn họ đều bị bắt. Hai người trong số đó bị xử bắn để làm gương, còn những người kia bị đưa vào trại tập trung, Kan trốn thoát ba tháng sau đó và may sao, anh lại vượt qua được biên giới mà tới miền Tirôn nước Ý, anh chẳng có hộ chiếu mà cũng chẳng có giấy tờ gì cả. Tất cả đều bị mất hết trong trại tập trung và thế là anh cứ sống nơm nớp sợ bị bắt, bị bỏ tù vì tội lang thang, vô gia cư hoặc bị đem trở lại Đức đưa đi đày, nơi mà sự trừng phạt ghê gớm đang chờ đợi anh.

- Chỉ cần tôi đủ tiền mua khẩu súng thôi thì tôi đã tự bắn vào mình như cha tôi đã làm rồi.

Anh cầm tay nàng đặt vào ngực mình.

- Đây, vào chỗ này này, giữa quãng xương sườn thứ tư và thứ năm, đúng vào chỗ ngón tay của Mari ấy.

- Đừng nói thế anh! - Maxi rùng mình giật tay ra. Anh cười gằn:

- Mari đâu có biết tôi thường nhìn xuống sông Ácnô và tự hỏi đến bao giờ tôi không còn việc gì khác ngoài cái việc nhìn xuống đó.

Nàng thở dài sườn sượt sượt. Số phận của anh khe khắt quá khiến bất kỳ lời nói nào có thể nghĩ ra để an ủi anh cũng chỉ là vô ích. Anh nắm chặt tay nàng dịu dàng:

- Đừng thở dài Mari! Tôi không còn tiếc gì nữa. Tất cả đều đã được đền bù với chỉ một đêm kỳ diệu như đêm nay.

Họ ngừng nói. Mari suy nghĩ về câu chuyện đầy bi thương của anh. Không có con đường thoát! Nàng có thể làm được gì? Cho anh tiền? Như thế có thể giúp anh được một thời gian, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Anh lại là một kẻ đa tình. Lời nói của anh mang tính chất khoa trương, cao ngạo, vốn là thứ ngôn từ của bọn thanh niên biết sách vở nhiều hơn cuộc đời, mặc dù họ đã trải qua những kinh nghiệm cực kỳ khủng khiếp. Mà đã như vậy thì anh rất có thể không thèm nhận của nàng bất cứ cái gì. Chợt có tiếng gà gáy. Tiếng gà phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm, chói tai đến nỗi nàng giật nảy mình. Nàng rút tay về:

- Bây giờ mình phải đi thôi.

- Chưa đâu! - Anh kêu lên – Chưa đâu em thân yêu ạ.

- Trời sắp sáng rồi!

- Nhưng chưa sáng ngay đâu! - Anh quỳ dậy ôm lấy nàng:

- Tôi tôn thờ em.

Nàng gỡ tay anh.

Rồi nàng cảm thấy hơn là nhìn một nụ cười nở trên môi anh hiền khô.

Anh lê người tìm áo và giầy. Mari bật đèn. Khi đã mặc xong quần áo, anh lại ôm lấy nàng lần nữa.

- Người yêu ơi! - Anh thì thào - Em đã làm cho tôi sung sướng đến cùng cực!

- Tôi rất vui vì đã làm được như vậy.

- Em đã ban cho tôi nhựa sống. Bây giờ đã có em là tôi sẽ có tất cả, mặc kệ ngày mai sẽ ra sao. Cuộc đời đâu có dở. Thế là thay đổi cả từ nay!

- Anh sẽ không bao giờ quên chứ?

- Không bao giờ!

Nàng chìa môi cho anh.

- Thôi tạm biệt nhé.

- Tạm biệt đến bao giờ? - Anh đê mê lẩm bẩm trong miệng.

Nàng lại gỡ anh ra.

- Tạm biệt mãi mãi! Anh yêu! Tôi cũng sắp rời khỏi nơi đây, chắc là độ ba bốn hôm nữa.

Đối với nàng, thật là khó nói điều phải nói ra.

- Chúng ta không thể nào gặp nhau được nữa. Anh biết không, tôi đâu có được tự do!

- Mari có chồng à? Người ta nói với tôi Mari ở góa cơ mà.

Nói dối thì quá dễ, nàng không biết cái gì đã ngăn nàng không nói dối. Nàng rào đón.

- Anh nghĩ gì khi tôi nói là tôi không được tự do? Tôi chỉ nói là không bao giờ chúng ta có thể gặp lại nhau lần nữa. Anh không muốn làm hại đời tôi chứ, phải không?

- Nhưng tôi phải gặp lại Mari. Một lần nữa thôi, một lần nữa thôi, nếu không tôi sẽ chết!

- Trời ơi, anh! Đừng tỏ ra không biết điều thế anh! Em đã nói là không thể được mà. Bây giờ ta chia tay là sẽ chia tay vĩnh viễn.

- Nhưng tôi yêu em. Em không yêu tôi sao?

Mari do dự một lát, nàng không hề muốn sỗ sang, song vào lúc này, nàng cho rằng cần phải nói cho anh rõ thật. Nàng lắc đầu và hơi mỉm cười.

Anh nhìn nàng chằm chằm như không hiểu gì cả.

- Thế tại sao cô đã đến với tôi?

- Bởi vì anh cô đơn và khổ sở. Tôi muốn dâng hiến cho anh ít phút giây sung sướng!

- Chao ôi! Độc ác biết chừng nào! Độc ác ghê gớm đến chừng nào!

Giọng anh lạc đi.

- Anh đừng nói thế. Tôi đâu muốn độc ác. Trong thâm tâm tôi đầy ắp yêu thương và trắc ẩn.

- Tôi không bao giờ đòi hỏi lòng thương hại! Tại sao cô không mặc kệ tôi? Cô đã chỉ cho tôi lối lên thiên đường, bây giờ cô lại đẩy tôi xuống địa ngục. Không! Không! Không!

Tầm vóc anh lớn lên khi anh quát vào mặt nàng. Có một cái gì bi đát trong cơn cuồng nộ của anh. Nàng bị xúc động, cái xúc động mơ hồ, mông lung không rõ nét. Nàng không hề nghĩ câu chuyện lại xoay ra như thế này.

- Có lẽ do tôi ngớ ngẩn - Nàng nói - Tôi không hề có ý định làm tổn thương anh.

Bây giờ không còn thấy tình yêu trong mắt anh nữa, mà chỉ có cơn giận dữ lạnh băng, tê tái. Khuôn mặt trắng trẻo của anh càng trắng nhợt khiến nó giống như mặt người chết. Nàng bồn chồn lo lắng nhận ra mình đã ngu dại biết bao. Chỗ ngủ của bọn gia nhân thì xa, ngay cả kêu cứu thì họ cũng chẳng nghe thấy gì. Thật là ngu xuẩn! Ngu xuẩn! Giờ thì chỉ còn một cách là phải giữ cho bình tĩnh và chớ để lộ cho anh biết là nàng sợ.

- Tôi vô cùng ân hận - Nàng dè dặt nói - Tôi không muốn làm anh tổn thương tình cảm. Nếu như có thể làm được điều gì để chuộc lại, tôi sẽ vô cùng sung sướng làm ngay.

Kan sa sầm mặt:

- Cô định làm gì bây giờ? Định cho tôi tiền à? Tôi không cần tiền của cô. Cô có bao nhiêu tiền?

Mari lấy cái xắc trên bàn phấn và khi thò tay vào sắc, nàng thấy khẩu sung, nàng giật mình. Cả đời nàng chưa hè bắn một lần náo. Thật vô nghĩa nếu phải đi tới chỗ đó. Nhưng cảm ơn Chúa, nàng lại có khẩu sung trong tay lúc này. Étga thân thương! Rốt cuộc anh đâu có phải là con lừa già! Cái ý nghĩ phi lôgich ấy lóe lên trong đầu nàng, chẳng phải nàng đã tự nghĩ ra trong hoàn cảnh này mà chính anh đã buộc nàng phải xử sự như vậy. Ngay cả giây phút này, ý nghĩ đó cũng làm nàng vui vui và dần dà nàng tự chủ lại được.

- Tôi có khoảng hai hoặc ba ngàn đồng lia. Như vậy, cũng đủ anh tới được Thụy Sĩ. Ở đó anh sẽ được an toàn hơn. Anh yên tâm, đừng lo tôi thiếu tiền.

- Tất nhiên, cô đâu có thiếu tiền. Cô giàu có lắm mà. Cô đủ giàu sang để trả tiền cho một đêm vui thú. Cô vẫn thường xuyên trả tiền cho người tình của mình như vậy chứ gì? Nếu như tôi cần tiền, cô có cho rằng tôi sẽ thỏa mãn với vài đồng lia của cô chăng? Tôi sẽ lấy cả những hạt trai cô đang đeo, các vòng xuyến mà cô có trên tay.

- Anh có thể lấy được tất nếu anh cần. Đối với tôi, chúng chả có ý nghĩa gì. Tất cả để ở trên bàn phấn ấy. Anh lấy đi.

- Mày! Con đàn bà xấu xa kia! Mày xấu xa tới mức mày tưởng bất cứ ai cũng có thể mua đứt được cả? Con ngu kia! Nếu tiền bạc có nghĩa gì với tao thì sao mày không biết là tao có thể thỏa hiệp được với bọn Quốc xã? Tao đâu muốn trở thành vô gia cư, tao đâu muốn chết đói!

- Trời đất ơi! Tại sao tôi không thể làm anh hiểu được? Tôi muốn làm một hành động tốt đẹp với anh mà anh lại nghĩ là tôi làm hại anh. Tôi muốn đền bù cho sự thiệt hại đó. Nếu như tôi đã lăng nhục anh, đã làm anh bị tổn thương, tôi xin anh tha lỗi. Tôi chỉ muốn điều tốt lành cho anh.

- Quân dối trá! Một con đàn bà biếng nhác dâm đãng, vô tích sự! Tao không hiểu mày đã làm được điều gì tốt đẹp trên đời. Mày chỉ chuyên nghề đi tìm kích thích, tìm thể nghiệm mới, bất kỳ cái gì có thể đánh lừa được nỗi buồn chán là mày làm, chẳng kể gì tới sự đau khổ mày gây ra cho kẻ khác. Nhưng lần này thì mày nhầm rồi! Mang một người lạ vào trong nhà là một sự liều lĩnh. Tao tưởng mày là thiên thần, nhưng mày lại đúng là ác quỷ. Nếu tao bóp cổ mày để mày không thể hại người như đã làm hại tao thì cũng là một việc hay. Tao làm thế được, đúng không? Ai có thể nghi ngờ tao? Ai trông thấy tao vào cái nhà này?

Anh bước một bước về phía nàng. Mari mặt cắt không còn hạt máu. Trông anh thật khủng khiếp và đe dọa. Khuôn mặt gầy guộc của anh méo mó vì căm hờn; đôi mắt tối sâu lóe sáng. Nàng hết sức cố gắng tự chủ, tuy vẫn cầm cái xắc, rút súng ra, chĩa vào anh.

- Nếu anh không đi ngay, tôi bắn! - Nàng kêu lên.

- Bắn đi.

Anh tiến lên thêm một bước nữa.

- Nếu anh bước thêm một bước nữa, tôi bắn.

- Bắn đi! Em tưởng cuộc đời đối với tôi có ý nghĩa gì chăng? Em chỉ cất đi hộ tôi cái gánh nặng mà tôi chịu không nổi. Bắn! Bắn đi! Tôi sẽ tha thứ cho em hết thấy. Tôi yêu em mà!

Mặt anh biến dạng. Những nét giận hờn, sưng sỉa biến sạch trên khuôn mặt và đôi mắt đen to lại ánh lên sự hớn hở khác thường. Anh tiếp tục tiến về phía nàng, đầu ngửa về phía sau, tay giang rộng, chìa ngực ra cho nàng.

- Em sẽ khai là một tên trộm lẻn vào phòng rồi bị em bắn chết. Nhanh lên! Nhanh lên!

Nàng để khẩu súng tuột khỏi tay rồi gieo mình xuống ghế mặt nức nở. Anh nhìn nàng một lát.

- Không có gan à? Cô bé tội nghiệp! Em ngốc làm sao! Ngốc kinh khủng. Em đừng đùa với tôi như đùa mọi người! Lại đây em!

Anh vòng tay ôm nàng và cố nhấc bổng nàng lên. Nàng không biết anh muốn gì, vẫn còn bàng hoàng thổn thức, cứ giữ chặt lấy cái ghế. Anh đánh mạnh vào tay nàng đến nỗi nàng kêu lên vì đau, đành để mặt cho muốn ra sao thì ra. Bằng động tác nhẹ nhàng, anh nhấc nàng dậy, bế nàng vào trong phòng rồi quẳng mạnh nàng xuống giường. Anh lao xuống nằm bên cạnh, ôm chặt rồi phủ lên mặt nàng những chiếc hôn. Nàng cố vùng vẫy thoát khỏi anh song anh không chịu. Anh vốn khỏe, khỏe hơn bề ngoài. Nàng đành thúc thủ trong vòng tay chắc nịch của anh. Cuối cùng nàng thôi không chống cự nữa.

Giây phút sau anh ngồi dậy. Nàng như tan ra thành từng mảnh. Anh đứng cạnh giường nhìn xuống:

- Em đòi tôi không được quên em. Tôi sẽ quên, còn em thì không thể quên được!

Nàng không động đậy, liếc nhìn anh khiếp sợ.

Anh khẽ bật lên tiếng cười gằn.

- Đừng sợ! Tôi không làm gì hại em đâu.

Nàng lặng thinh, nhắm nghiền mắt lại, không chịu nổi cơn thịnh nộ trong cái nhìn chằm chặp độc ác của anh.

Nàng nghe thấy anh len lén di động trong gian phòng mờ tối. Bất thình lình nàng nghe một tiếng nổ rồi tiếng người ngã.

- Trời ơi! Anh làm gì vậy?

Anh nằm sóng soài trước cửa sổ, ánh trăng tràn trề trên thân thể. Nàng lao tới quỳ xuống cạnh anh, gọi tên anh:

- Kan, Kan! Anh làm gì thế?

Nàng nhấc tay anh, và khi buông ra, cái cánh tay không hồn rơi thịch trên nền nhà. Nàng đặt tay lên mặt, lên tim anh. Anh đã tắt thở. Nàng ngã ngửa ra, nhìn trừng trừng vào cái xác, khiếp sợ. Đầu óc trống không, nàng không còn biết mình phải làm gì nữa. Choáng váng, nàng sợ mình sắp ngất xỉu.

Thình lình nàng giật mình vì nghe thấy tiếng lịch kịch ở hành lang, người đi chân không rồi dừng lại. Nàng biết có người đứng ở ngoài cửa nghe ngóng. Nàng nhìn ra cửa, điên lên vì sợ. Có tiếng gõ nhè nhẹ. Nàng run bắn lên, và cố gắng khủng khiếp lắm mới khỏi bật lên tiếng hét. Nàng ngồi trên sàn, cũng bất động như cái thây người đàn ông nằm cạnh đó. Tiếng gõ lại tiếp tục. Nàng buộc phải lên tiếng:

- Cái gì đó?

- Thưa bà, bà vẫn bình thường đấy chứ ạ? - Tiếng Nina hỏi - Cháu nghe như có tiếng nổ.

Mari nắm chặt tay, ấn móng tay vào lòng bàn tay cốt làm cho mình nói một cách tự nhiên.

- Chắc chị nằm mơ rồi. Tôi chẳng nghe thấy gì cả. Đi ngủ đi!

- Thưa bà vâng ạ!

Một phút im lặng, nàng lại nghe thấy tiếng chân không bước huỳnh huỵch trở ra.

Làm như có thể theo dõi tiếng động bằng mắt, Mari nghiêng đầu, lắng nghe tiếng chân xuống hành lang. Nàng đã nói theo bản năng để có thời gian tỉnh táo lại. Nàng thở dài sười sượt. Nhưng phải giải quyết việc này. Nàng nghển cổ nhìn anh chàng người Áo một lần nữa, rùng mình ngồi dậy, luồn tay xuống tay xác chết cố sức kéo nó ra ngoài cửa sổ. Nàng cũng không biết rõ mình làm như vậy để làm gì, có thể cái vô thúc thối thúc nàng lôi xác chết ra khỏi phòng. Nhưng cái xác lại quá nặng, nỗi thống khổ làm nàng hổn hển, nàng thấy mình yếu như sên. Bây giờ nàng không nghĩ được xem mình phải làm gì. Chợt nàng cảm thấy dại khi đuổi Nina đi ngủ. Làm sao có thể giải thích được việc một người nắm chết trong buồng mà lại bảo là chẳng có gì xảy ra? Tại sao nàng lại nói là không nghe thấy gì khi anh ta tự tử bằng súng ở ngay giữa bốn bức tường này? Tất cả những khó khăn khủng khiếp của hoàn cảnh cứ dồn dập, hỗn độn, cuồn cuộn trong đầu nàng hệt như cái xoáy nước.

Xấu hổ, nhục nhã! Rồi còn phải trả lời khi người ta hỏi tại sao hắn ta lại tự tử nữa chứ! Nàng chỉ có thể làm đúng một việc, đó là nói lên toàn bộ sự thật mà sự thật thì lại xấu xa. Thật đáng sợ khi thấy mình trơ trọi, không ai giúp đỡ, không ai bảo ban cần phải làm gì. Trong cơn quẫn bách, nàng cảm thấy cần phải có một người nào đó.

Giúp đỡ, sự giúp đỡ! Nàng cần sự giúp đỡ: Rôlây! Anh là người duy nhất nàng nghĩ tới. Anh thích nàng, anh nói anh yêu nàng và mặc dù bị coi là xấu xa nhưng anh lại tốt bụng. Bất kể chuyện gì anh cũng bảo ban nàng. Nhưng muộn quá rồi, làm sao có hy vọng tìm được anh lúc này, bây giờ đã là nửa đêm? Song không thể đợi tới sáng được. Nếu không làm ngay bây giờ thì không thể cứu vãn được cái gì cả.

Giường nàng ngủ có điện thoại, nàng lại nhớ số bởi lẽ Étga thường xuyên gọi điện cho nàng. Nàng quay số. Lúc đầu chẳng có ai trả lời rồi sau đó có tiếng một người Ý nói. Có lẽ là một tay công nhân làm đêm bị nàng dựng dậy trong khi đang ngủ gà ngủ gật. Nàng nhờ cắm hộ đường dây vào phòng Rôlây và nghe thấy tiếng chuông reo mà không thấy ai trả lời. Mất một lúc, nàng lo sợ vô cùng, nghĩ rằng anh đi vắng. Rất có thể sau khi từ giã nàng anh lại đi đâu đó, đánh bạc chẳng hạn, hoặc cũng có thể, như con người của anh, tìm một người đàn bà nào đó rồi đi với người ấy về nhà thì sao? Nàng thở ra nhẹ nhõm khi nghe thấy tiếng làu bàu của một giọng ngái ngủ:

- Tôi đây, cái gì thế?

- Anh Rôlây! Tôi, Mari đây. Tôi đang có chuyện rắc rối ghê gớm lắm.

Nàng chợt cảm thấy anh đã hoàn toàn tỉnh táo. Anh tỏ vẻ hơi khoái trá.

- Muộn thế này thì làm sao mà rắc rối được, phải không? Có cái gì đó?

- Tôi không thể nói ra đây được. Rất nghiêm trọng, tôi muốn anh đến tôi.

- Bao giờ?

- Bây giờ, ngay lập tức, càng sớm càng tốt, lạy Chúa.

Anh nghe tiếng nàng run run.

- Được, tôi sẽ đến, đừng lo!

Mấy câu đó nghe mới dễ chịu làm sao! Nàng bỏ máy xuống, cố đoán xem bao lâu anh sẽ tới. Quãng đường từ khách sạn đến biệt thự nàng ở hơn ba dặm, phần lớn là leo dốc. Vào giờ này có lẽ anh không kiếm được tắc xi, nếu đi bộ sẽ mất khoảng ngót một tiếng. Một tiếng đồng hồ nữa nữa thì trời sáng. Nàng không thể đợi trong phòng được, nó kinh khủng quá. Nàng nhanh chóng thay cái áo choàng bằng bộ đồ hẳn hoi, tắt đèn, mở khóa cửa, hết sức cẩn thận để không gây tiếng động, rón rén ra hành lang. Nàng mở cửa trước rồi bước xuống chiếc cầu thang rộng mênh mông dẫn tới chỗ đường xe chạy trong biệt thự. Nàng cứ men theo con đường đó, lẩn vào trong hàng cây dọc đường. Ánh trăng vừa nãy trút xuống cho nàng bao nhiêu đê mê, bây giờ lại làm nàng khiếp sợ. Nàng đi đến cổng biệt thự rồi đứng đó. Nàng thấy nhói ở tim khi nghĩ tới thời gian vô tận mà nàng phải chờ đợi. Thình lình, nghe thấy tiếng chân bước, nàng hoảng hốt thu mình vào trong bóng cây. Có ai đó đang đi trên đoạn dốc có bậc thang được xây từ chân đồi lên tới biệt thự. Trước đây, khi con đường lớn chưa xây cất xong, đoạn đường này vẫn là lối đi duy nhất. Dù là ai chăng nữa thì cũng là người đang lên biệt thự và có vẻ vội vã. Người đó vừa ra khỏi bóng tối thì nàng nhận ra Rôlây. Nàng mừng như bắt được vàng!

- Cảm ơn Chúa! Anh đã đến. Anh làm thế nào mà đến nhanh thế?

- Tay công nhân làm đêm ngủ, thế là tôi mượn luôn chiếc xe đạp của hắn. Tôi giấu xe dưới chân đồi. Như thế nhanh hơn là cuốc bộ.

- Vào đây anh!

Anh nhìn sát vào mặt nàng:

- Này, cái gì đó? Trông em như con quỷ

Nàng lắc đầu không nói, nàng lấy tay anh lôi nhanh vào nhà. Tới nơi, nàng thì thào:

- Phải hết sức im lặng! Chớ nói gì!

Nàng đưa anh vào trong phòng, mở cửa. Anh bước theo. Nàng đóng cửa, khóa lại. Phải mất một lúc, nàng không sao bật đèn được. Không trông cậy vào ai được, cuối cùng nàng cũng tìm được nút điện, có một chùm đèn treo trên trần lập tức soi sáng gian phòng tới nhức mắt. Rôlây trợn tròn khi chợt thấy xác người đàn ông nằm dưới sàn gần cửa sổ.

- Trời ơi - Anh kêu lên và quay lại nhìn chằm chằm vào nàng – Thế là thế nào?

- Anh ta chết rồi!

- Trông thì biết là chết rồi.

Anh quỳ xuống lật mi mắt như Mari đã làm và đặt tay lên ngực người đó.

- Đúng, hắn chết rồi.

Khẩu súng vẫn còn trong tay người chết.

- Hẳn tự tử à?

- Anh cho là tôi bắn hắn sao?

- Bọn đầy tớ đâu cả rồi? Em có cho gọi cảnh sát chưa?

- Không. - Nàng hổn hển.

- Em phải gọi. Không thể để hắn ở đây được! Em phải giải quyết thế nào đi chứ!

Rồi không biết mình đang làm gì, như cái máy, anh gỡ khẩu súng trong tay người chết ra xem xét.

- Chết cha nó như là khẩu súng em cho tôi xem lúc trên xe vậy.

Anh lại nhìn nàng, không hiểu. Làm sao anh hiểu được? Đó là một tình huống không thể hiểu nổi.

- Tại sao hắn tự tử?

- Hãy vì Chúa, đừng hỏi tôi nữa!

- Em có biết người này là ai không?

- Không?

- Nàng tái xanh và run lẫy bẫy trông như sắp ngất đến nơi.

- Hãy lấy lại tinh thần đi Mari! Hoảng hốt không có lợi gì! Đợi một lát, tôi tới phòng ăn lấy chút rượu. Em để ở đâu?

Anh toan đi nhưng nghe thấy tiếng nàng kêu đành đứng lại.

- Đừng bỏ tôi! Tôi sợ đứng đây một mình!

- Vậy cùng đi! - Anh nói cộc lốc.

Anh quàng tay quanh vai đỡ nàng ra khỏi phòng ngủ. Mấy cây nến vẫn con cháy dở trong phòng ăn. Những vật đầu tiên anh thấy khi bước vào là hai cái đĩa, hai cái cốc, chai vang và cái chảo mà Mari dùng rán trứng trong bữa ăn tối vừa rồi.

Rôlây bước tới chiếc bàn. Cạnh chiếc ghế mà Kan đã ngồi thấy có chiếc mũ đã sờn. Rôlây cầm chiếc mũ lên nhìn rồi lại quay sang nhìn Mari.

Nàng tránh cặp mắt của anh.

- Tôi nói tôi không biết hắn là ai là không đúng, Rôlây ạ.

- Tôi phải nói với Mari rằng thế thì thật là phiền!

- Vì Chúa, xin anh đừng nói như vậy. Tôi đã khốn khổ ghê lắm rồi, Rôlây!

- Xin lỗi - Anh lịch sự nói. - Vậy hắn là ai?

- Người chơi viôlông ở tiệm ăn. Người cầm cái đĩa đi vòng quanh xin tiền ấy, anh không nhớ sao?

- Tôi thấy mặt anh ta trông quen quen. Có phải cái người ăn mặc như dân đánh cá Naplơ không? Thế mà tôi không nhận ra. Tất nhiên bây giờ trông hắn khác hẳn. Làm thế nào mà hắn lại vào đây được?

Mari ngại ngùng.

- Tôi gặp hắn lúc tôi quay về nhà. Hắn đứng ở chỗ gò cao quãng lưng chừng đồi. Hắn nói chuyện với tôi. Hắn có vẻ cô đơn quá, trông hắn đau khổ vô cùng.

Rôlây nhìn xuống chân mình, lúng túng. Anh không ngờ rằng Mari lại dám làm một việc như thế.

- Mari thân yêu! Em biết là tôi sẽ làm bất cứ cái gì trên đời cho em. Tôi muốn giúp đỡ em.

- Hắn ta bị đói. Tôi cho hắn ăn.

Rôlây chau mày:

- Và sau khi em đã cho hắn ăn qua loa thì hắn tự bắn mình bằng súng của em chứ gì, đúng không?

Mari bắt đầu sướt mướt.

- Rượu vang đây! Uống đi! Khóc sau.

Nàng lắc đầu:

- Không, tôi không sao đâu. Tôi sẽ không khóc. Bây giờ thì tôi biết là mình rồ dại nhưng lúc đó lại khác. Trong một lúc tôi đã điên rồ. Anh còn nhớ tôi đã nói gì với anh trên xe chứ, ngay trước khi anh ra về ấy.

Anh bỗng hiểu ra nàng nói gì.

- Tôi cho đó là thứ tiểu thuyết lãng mạn rẻ tiền nhưng không bao giờ nghĩ em lại điên rồ tới mức làm cái việc dại dột đó. Nhưng tại sao nó lại tự tử?

- Tôi không biết. Tôi không biết!

Anh nghĩ ngợi một lát rồi bắt đầu thu dọn đĩa cốc lại, cho tất cả vào một cái khay.

- Anh làm gì vậy? - Nàng hỏi.

- Em cho là cứ nên để lại dấu tích bữa ăn tối với anh chàng này là tốt hay sao? Bếp ở đâu?

- Đi qua cửa này và xuống tầng dưới.

Anh bưng chiếc khay ra. Khi trở lại, anh thấy Mari ngồi ở bàn, hai tay ôm đầu.

- May mà tôi đã xuống bếp. Em vẫn còn để đèn rõ ràng là em không quen xóa dấu vết. Bọn người nhà của em chưa hề rửa bát đĩa nấu bữa ăn chiều. Tôi để cốc đĩa luôn vào đó, họ sẽ không chú ý tới. Bây giờ ta phải cho gọi cảnh sát.

Nàng như kêu lên:

- Rôlây!

- Nghe đây, em yêu! Phải giữ bình tĩnh. Anh đã nghĩ kỹ và sẽ nói với em điều anh gợi ý. Em phải khai là em đang ngủ và bị thức giấc vì một người, rõ ràng là kẻ trộm đi vào trong phòng. Em bật đèn và cầm lấy khẩu súng trên bàn ngủ, có sự vật lộn và súng nổ. Dù là em bắn hắn hay hắn tự bắn, điều đó không có gì quan trọng, có thể là khi cảm thấy bị dồn tới đường cùng vì sợ em kêu lên và bọn gia nhân sẽ tới, hắn đã tự tử.

- Ai mà tin được câu chuyện như thế? Nó không có sức thuyết phục!

- Dù sao cũng đáng tin hơn sự thật, nếu em cứ khăng khăng như vậy. Chẳng ai có thể chứng minh là em khai bậy.

- Nina có nghe thấy tiếng súng nổ. Chị ấy đã đến phòng tôi hỏi xem có chuyện gi. Tôi bảo là chẳng có gì. Chị ấy sẽ khai như vậy khi cảnh sát thẩm vấn. Tôi giải thích như thế nào? Câu chuyện sẽ đổ bể. Tại sao tôi lại nói với chị ấy là không có chuyện gì khi có người đàn ông nằm chết trong phòng. Thật vô phương!

- Em không thể nói hết với anh sự thật được sao?

- Nó dớ dẩn lắm. Thí là lúc đó tôi lại cho là mình làm một việc khá đẹp!

Nàng thôi nói và anh nhìn nàng, bán tín bán nghi nhưng vẫn thấy khó xử. Nàng lại thở dài.

- Được! Ta cứ gọi cảnh sát rồi mặc kệ nó. Như vậy là hết. Thật đáng đời cho tôi! Tôi sẽ không bao giờ còn dám nhìn thẳng vào ai nữa. Rồi báo chí, rồi Étga! Thế là hết!

Nàng lại buột miệng nói ra một câu kỳ quặc:

- Nhưng mà hắn không phải là kẻ trộm! Tôi đã làm hại mà không hề nhử mồi cái anh chàng tội nghiệp này! Tất cả là tại tôi và tôi sẽ phải hứng chịu tất cả.

Rôlây nhìn nàng chăm chú:

- Ừ! Như vậy là hết, em nói đúng, tiếp đó là một bồ bê bối! Em thân yêu! Em đang ở trong một hoàn cảnh đáng sợ. Nếu nó xảy ra thì không ai cứu nỗi em cả. Em có muốn chơi trò liều không? Anh nói cho em biết, đó là một trò liều lĩnh ghê gớm và nếu không có cách chấm dứt được thì em sẽ vô cùng khốn đốn.

- Tôi chấp nhận cái liều.

- Tại sao ta không đem cái xác đi chỗ khác? Ai có thể nghi ngờ sự liên quan giữa cái chết của hắn với em?

- Nhưng... làm... thế... nào? Khó lắm!

- Không có gì khó! Nếu em giúp anh, ta có thể cho nó lên xe. Quanh đây đều là đồi núi cả. Chắc chắn ta sẽ tìm ra một chỗ để vứt hắn ở đó, cả tháng cũng chẳng ai tìm ra!

Nhưng thấy hắn mất tích thì người ta sẽ đi tìm thử?

- Ai tìm làm gì! Ai mà đi quan tâm tới một thằng cha chơi đàn người Ý? Có thể nó đã cuốn gói vì không trả nổi tiền trọ hoặc chui vào xó xỉnh nào đó với con vợ của một tay cha căng chú kiết nào đó.

- Hắn không phải là người Ý, hắn là một tay tị nạn người Áo.

- Vậy thì càng tốt. Em có thể phủi tay. Chẳng ai mất công đi khua chuông, gõ mõ vì hắn cả.

- Làm thế sợ lắm, anh Rôlây. Còn anh thì sao? Như vậy không phải là anh liều lĩnh ghê gớm sao?

- Đó là điều bắt buộc phải làm, em yêu! Em không cần phải lo việc anh dính líu vào chuyện này. Nói thật với em, anh thích phó thác cho may rủi. Anh sinh ra để xóa bỏ tất cả những trò giật gân trên đời mà!

Mari yên lòng khi nghe anh nói bình thản đến thế. Nỗi lo lắng của nàng không phải hoàn toàn bế tắc. Vẫn có khả năng thực hiện điều anh nói. Còn một điều lo ngại nữa xâm chiếm Mari.

- Sắp sáng rồi! Nông dân họ sẽ đi làm ngay khi rạng sáng.

Anh nhìn đồng hồ tay.

- Bao giờ thì sáng? Trời chưa sáng trước năm giờ đâu. Chúng ta còn một tiếng đồng hồ, nếu thật thận trọng ta có thể làm kịp!

Nàng lại thở dài.

- Tôi phó thác cho anh. Tôi sẽ làm bất cứ cái gì anh bảo.

- Nào! Hãy vì Chúa, giữ vững tinh thần nhé! Rôlây nhặt cái mũ của người chết lên và cả hai đi vào căn phòng có xác chết nằm.

Rôlây nói:

- Giữ lấy chân! Anh sẽ nâng lưng hắn lên. Họ khiêng cái xác sang phòng đại sảnh rồi ra phía cửa trước. Rôlây bước lùi một cách vất vả đưa nó xuống cầu thang. Họ đặt cái xác xuống, nặng ghê gớm!

- Em đưa xe lại đây được không? - Rôlây hỏi:

- Được, nhưng không có chỗ quay. Phải lùi xe - Nàng trả lời nghi ngại – Được, để tôi làm!

Nàng xuống cuối đường lái rồi đưa xe lên trong khi Rôlây vào nhà, có vết máu rỏ trên sàn lát đá, may sao máu không nhiều bởi lẽ anh chàng đã tự bắn xuyên qua ngực nên chảy máu bên trong.

- Rôlây vào buồng tắm lấy ra chiếc khăn, nhúng vào nước, lau sạch những vết máu, sàn lại lát đá đỏ sẫm nên anh có thể yên trí rằng nếu nhìn lướt, kiểu nhìn của cô người ở khi quét nhà, thì sẽ chẳng thấy gì cả. Anh cầm cái khăn ẩm đầy máu máu trong tay rồi lại ra ngoài. Mari ngồi đợi trong xe, nàng không hề hỏi xem anh đang làm gì.

Rôlây mở cửa ngách, lại luồn tay xuống dưới dưới ôm cái xác. Anh nâng lên. Mari thấy anh khó khăn, đến nhấc hộ cái chân. Họ chẳng nói chẳng rằng, đặt cái xác xuống sàn, Rôlây buộc cái khăn quanh ngực xác chết đề phòng máu chảy khi bị lắc mạnh. Anh đội chiếc mũ mềm lên đầu rồi lên lùi xa ra cổng. Chỗ này rộng có thể lui xe dễ dàng.

- Anh lái nhé.

- Vâng. Khí xuống chân đồi, rẽ phải!

- Tới chỗ nào ra đường cái được là rẽ luôn.

- Khoảng ba bốn dặm nữa sẽ có con đường dẫn tới ngôi làng trên đỉnh một ngọn đồi. Tôi nhớ hình như có một cánh rừng ở đó.

Khi họ lên tới đường cái, Rôlây cho xe chạy nhanh.

- Anh lái nhanh dễ sợ quá! - Mari nói.

- Chúng ta đâu có nhiều thời gian cô em! - Anh nói chua chát.

- Tôi hoang mang ghê lắm.

- Vì chúng ta đang sắp phất to mà.

Lối nói của anh chát chúa khiến nàng im lặng.

Trăng đã lặn, trời tối như mực. Mari không thể nhìn được đồng hồ tốc độ mà chỉ đoán là họ đang chạy gần tám mươi cây số giờ. Nàng ngồi, tay nắm chặt. Hình như họ đang làm một việc gì ghê gớm, một việc làm nguy hiểm, thế mà đó lại là cái cơ may duy nhất của nàng. Tim nàng đập dữ dội, miệng cứ nhắc đi nhắc lại một mình:

- Mình thật là rồ dại!

- Có lẽ ta đã đi được khoảng năm dặm, quá mất chỗ rẽ rồi chăng?

- Chưa, nhưng sắp tới rồi, đi chậm lại một chút.

Họ tiếp tục đi. Mari bối rối tìm con đường hẹp ngoằn ngoèo dẫn lên thị trấn trên đồi. Nàng đã từng đi trên con đường đó hai, ba lần vì bị cảnh đẹp nhìn từ xa quyến rũ. Trông nó phảng phất giống như một thị trấn trên đồi được vẽ làm nền trong bức tranh cổ miền Phlorăng, một trong những bức tranh vẽ cảnh lấy từ Kinh Phúc Âm ra. Người họa sĩ đã đưa hình ảnh yêu kiều của quê hương miền Tutxcan của mình vào đó.

- Đây rồi! - Nàng bật kêu lên.

Rôlây đã đi quá một chút. Anh phanh lại và lùi tới chỗ có thể quay xe được. Họ chậm chạp leo lên đồi, ngó nghiêng hai bên đường trong đêm tối. Chợt Mari nắm lấy cánh tay Rôlây, chỉ sang phía trái. Anh dừng xe. Phía này có một bãi cây nhỏ trông giống như loại cây leo; mặt đất là những bãi cỏ dại, gai góc mọc đầy.

Sườn dốc trông hun hút thăm thẳm. Anh tắt đèn.

- Tôi thử ra ngoài xem thế nào. Nom có vẻ được đây.

Anh xuống xe, bước vào bụi rậm. Quanh đây sự yên tĩnh giống như cái chết khiến những tiếng động anh gây ra trong lúc mò mẫm vang to kinh khủng. Một hai phút sau lại thấy anh xuất hiện.

- Tôi thấy được đấy! - Anh thì thào, mặc dù chung quanh chẳng thể có ai khác nữa.

- Giúp tôi đưa hắn ra rồi để tôi thử xem có thể vác một mình được không. Mari không thể xuống đó được đâu, em sẽ bị cào rách ra thành từng mảnh.

- Tôi không sợ.

- Không phải tôi nghĩ đến Mari đâu! - Anh sỗ sàng - Em làm sao giải thích với bọn đầy tớ việc bít tất bị rách, giày say sướt? Để anh làm được mà!

Nàng ra khỏi xe và họ mở cửa sau. Khi cả hai sắp sửa lôi cái xác ra ngoài, bỗng thấy có ánh sáng chiếu trên đầu họ. Một chiếc xe hơi đang lao xuống dốc.

- Trời ơi! Chúng ta bị bắt rồi! – Nàng kêu lên. Chạy! Chạy đi Rôlây! Anh phải tránh xa chuyện này!

- Đừng có nhảm nhí!

- Tôi không thể để anh liên lụy! - Nàng thất vọng kêu lên.

- Đừng có điên. Bình tĩnh thì chẳng có gì liên lụy cả. Ta có thể bịp bọn này như bỡn.

- Không! Rôlây, lạy chúa! Tôi tự lo được mà!

- Thôi đi! Cứ giữ mãi cái lối nói chán nản ấy!

- Vào ngồi đằng sau xe!

- Nhưng mà hắn ở trong ấy!

- Im đi.

Anh đẩy nàng vào rồi chui theo sau. Ánh đèn của chiếc xe đi tới biến mất sau khúc đường vòng. Nhưng tới đoạn vòng khác nhất định sẽ lại thấy rõ.

- Ôm lấy tôi, họ sẽ cho mình là cặp tình nhân đi tìm nơi vắng vẻ để làm trò mèo chuột. Cứ như thế, đừng cử động gì cả.

Chiếc xe tiếp tục tới gần, chỉ hai ba phút nữa sẽ đến chỗ họ. Con đường quá hẹp, chiếc xe phải lách qua mới đi được, nó sẽ đi sát ngay bên cạnh họ. Rôlây vòng tay ôm nàng và kéo lại sát mình hơn. Dưới chân họ là cái xác người cong queo.

- Tôi sắp hôn Mari. Hãy hôn tôi như thể mình chủ động hôn vậy.

Chiếc xe đã lại gần và hình như nó cứ đảo từ bên này sang bên kia đường. Hai người nghe thấy những người ngồi trên xe hát lên như gào.

- Trời đất ơi! Chắc là họ say rồi! Lạy Chúa cho họ nhìn rõ chúng ta, Giêsuma! Thật vô phúc nếu họ đâm vào chúng ta.

- Nhanh lên! Hôn tôi đi!

Nàng áp môi lên môi anh, họ hôn nhan như thể say mê nhau đắm đuối đến nỗi không biết có chiếc xe đến gần. Trên xe chật ních những người và họ la hét ầm ĩ đủ để đánh thức cả người chết dậy. Chắc là có một đám cưới nào đó tại một ngôi làng trên đỉnh đồi và đây là những khách dự đám cưới vẫn còn đang cơn vui vẻ vào lúc khuya khoắt này, bây giờ khốn đốn vì rượu, họ trở về ngôi làng của họ. Có vẻ như họ đang lao xuống giữa đường và không thể nào tránh khỏi đâm thẳng vào chiếc xe đang đỗ. Thật vô kế khả thi. Bỗng có tiếng reo ầm lên. Đèn pha chiếu sáng đã phát hiện ra chiếc xe đó. Có tiếng phanh gấp dữ dội và chiếc xe chạy chậm hẳn lại. Chắc là nhận thức được hiểm họa vừa tránh thoát nên anh tài có vẻ tỉnh hẳn rượu và bây giờ chiếc xe chạy chậm như rùa. Sau đó họ phát hiện ra trong chiếc xe tắt đèn tối om kia có người và khi tất cả đều nhìn thấy một cặp trai gái đang xoắn chặt vào nhau trong chiếc chiếc hôn say đắm thì tiếng cười lại rộ lên. Một người trong bọn họ hét lên một câu đùa thô tục, vài ba người khác la hét ầm ĩ. Rôlây ôm chặt Mari trong tay tưởng như trong cơn khoái lạc của ái tình, họ không hề hay biết về những gì xảy ra quanh họ.

Một người nảy ra sáng kiến, bằng một giọng nam trung khỏe khoắn, anh ta hát một bài của Vécđi trong nhạc kịch Rigôlettô bài “La Đôna e môbilê”. Những người kia không thuộc lời nhưng muốn hát theo đành cứ rống lên theo điệu vậy. Họ vượt qua cái xe hết sức chậm chạp và hai chiếc xe chỉ cách nhau vài phân.

- Quàng tay vào cổ anh đi! - Rôlây thầm thì. Khi chiếc xe to đi ngang qua, môi anh vẫn còn đặt trên môi Mari, anh vui vẻ giơ tay vẫy chào những tay bợm rượu.

- Hay lắm! Hay lắm! - Họ la ầm lên – “Buon di vertimento”[1]. Rồi họ đi và anh chàng hát giọng nam trung lại hát “La Đôna e môbilê”. Cái xe cứ lắc lư, đảo qua đảo lại một cách nguy hiểm xuống chân đồi, những người trên xe vẫn cứ hát hò ầm ĩ như vậy cho đến khi họ đi khuất mà tiếng reo hò còn vọng lại từ rất xa.

Rôlây buông Mari ra. Nàng kiệt sức, ngồi chìm trong góc xe.

- May thay trên đời này ai cũng yêu kẻ đang yêu - Rôlây nói - Bây giờ ta lại tiếp tục công việc.

- Có an toàn không anh? Nếu người ta lại tìm thấy hắn ngay tại chỗ này!

- Người ta có tìm thấy hắn ở bất kỳ điểm nào trên con đường này thì sự có mặt của chúng ta quanh đây cũng bị nghi ngờ cả. Nhưng có đi xa chúng ta cũng không thể tìm được chỗ nào tốt hơn, hơn nữa chúng ta không còn thời gian để sục sạo khắp vùng! Những người vừa rồi đã say, mặt khác xe Fiat như cái này thì cũng có hàng trăm chiếc, vậy thì ta sợ gì? Còn anh chàng này rõ ràng là tự tử rồi. Nào! Đi ra đi!

- Chưa chắc tôi sẽ đứng vững được!

- Nào! Phải hết sức giúp tôi lôi nó ra đã. Sau đó thì cứ ngồi cả năm cũng được!

Anh xuống xe và kéo nàng ra. Bỗng nàng ngồi phịch xuống bậc lên xuống, cơn thần kinh làm nàng khóc nức nở. Anh giang tay tát một cái thật mạnh vào mặt nàng khiến nàng giật nảy mình đứng dậy, hổn hển, nín ngay tắp lự cũng nhanh như lúc lên cơn vậy, chẳng kêu một tiếng.

- Nào đỡ tôi!

Chẳng nói chẳng rằng họ bắt tay vào việc, cùng nhau đưa được cái xác ra ngoài. Rôlây ôm cái xác trong tay.

- Bây giờ em nâng chân hắn lên đặt vào cánh tay anh. Thằng cha nặng như cối đá! Kéo dạt bụi cây sang một bên để anh đi vào cho nó khỏi gãy.

Nàng làm theo lời anh, còn anh ậm ạch lết vào đám bụi rậm. Những tiếng động anh gây ra với đôi tai khiếp nhược của mình, nàng tưởng như người ta có thể nghe thấy cách đó hàng dặm. Thời gian chừng như vô tận từ lúc anh đi. Cuối cùng nàng thấy anh lêo lên con đường cái.

- Anh nghĩ là mình phải ra bằng lối khác với lối đi vào.

- Tốt cả chưa? - Nàng lo lắng hỏi.

- Chắc là tốt thôi! Chán quá, giá có tợp rượu thì hay - Anh nhìn nàng, lấp lánh một nụ cười.

- Bây giờ em có thể khóc được rồi!

Nàng không trả lời, cả hai bước vào trong xe. Anh cầm lái.

- Anh định đi đâu? - Nàng hỏi.

- Chỗ này không quay xe được, hơn nữa nên đi thêm một quãng để khỏi có dấu vết của xe đã từng đỗ và quay đầu tại đây. Em có biết con đường nào xa hơn một chút dẫn đến con đường chính không?

- Chắc là không có đâu. Con đường này dẫn thẳng lên ngôi làng.

- Thôi được. Ta cứ đi một quãng nữa, khi nào quay được thì quay.

Họ lái yên lặng một lúc lâu.

- Cái khăn vẫn còn trong xe?

- Anh đang giữ, sẽ quẳng nó vào một chỗ nào đó!

- Trên khăn có thêu chữ đầu của nhà Lêôna đó.

- Đừng lo! Anh sẽ giải quyết. Nếu không làm gì khác được, anh sẽ buộc nó vào hòn đá rồi trên đường về tương xuống sông Ácnô.

Họ tiếp tục đi vài dặm nữa thì tới một chỗ có một mặt bằng ngay cạnh đường. Rôlây quyết định quay xe.

- Giêsuma! Anh kêu lên khi định quay xe. Còn khẩu súng!

- Sao? Trong phòng tôi!

- Anh quên đứt nó. Nếu người ta tìm ra hắn mà không thấy khẩu súng hắn dùng để tự vẫn, họ sẽ nghi ngờ. Lẽ ra ta phải vất khẩu súng ở cạnh hắn.

- Giờ biết làm thế nào?

- Chịu! Tin vào may rủi vậy. Ta cũng ở quá xa. Nếu họ tìm thấy cái xác mà không thấy súng, có thể cảnh sát cho rằng một người nào đó bắt gặp cái xác, nhót lấy khẩu súng và lờ đi, không báo gì với ai.

Họ lái vô cùng nhanh như lúc đi. Thỉnh thoảng, Rôlây nhìn lên bầu trời, lo ngại. Trời vẫn còn tối nhưng không còn lại cái tối như mực lúc họ ra đi. Tuy chưa sáng, nhưng ta có cảm giác sáng đến nơi rồi. Nông dân Ý thường đi làm đồng sớm. Rôlây muốn đưa Mari về biệt thự trước khi có người trở dậy. Tới chân đồi biệt thự, anh dừng xe, sắp rạng đông.

- Em tự cầm lái thì hơn. Đây là chỗ anh giấu cái xe đạp.

Anh còn kịp nhận thấy nụ cười nhợt nhạt nàng ném cho anh. Thấy nàng như muốn nói điều gì, anh vỗ vào vai nàng:

- Thế là xong! Đừng lo nữa. Còn đây, cầm lấy mấy viên thuốc ngủ. Nằm thao thức mà dằn vặt đâu có hay gì. Ngủ thật tốt, hôm sau sẽ dễ chịu hơn.

- Tôi có cảm giác như là chẳng bao giờ có thể ngủ lại được.

- Anh biết chứ! Chính vì thế anh bảo em phải uống cái gì đó để đảm bảo là ngủ được. Mai anh sẽ đảo qua đây.

- Tôi sẽ ở nhà cả ngày.

- Anh nghĩ là em phải đi ăn trưa với gia đình Átkinhsơn. Anh được mời đến đó để gặp em mà.

- Tôi sẽ gọi điện thoại cho họ và nói rằng tôi không được khỏe.

- Đừng, đừng làm như vậy. Em phải đi và phải xử sự như là em bất chấp mọi sự trên đời. Đó chỉ là cái khôn ngoan bình thường thôi. Giả dụ em có bị tình nghi thì trong cách ứng xử, em phải chứng tỏ chẳng có gì làm em bị lương tâm cắn rứt cả. Hiểu không?

- Hiểu.

Mari ngồi vào xe, đợi một lúc cho đến khi thấy Rôlây lấy được chiếc xe đạp và đạp đi, nàng mới lái lên đồi. Nàng cho xe vào nhà, để ngay bên trong cổng rồi đi bộ trên đường xe chạy trong biệt thự, đi rất nhẹ vào nhà. Nàng lên phòng mình, tần ngần trước cửa, không muốn bước vào. Trong giây lát, nỗi sợ mê tín khiến nàng lo rằng mở cửa ra sẽ thấy Kan trong cái áo choàng sờn rách hiện ra, đứng sừng sững trước mặt. Như điên loạn vì đau khổ, nhưng nàng không chịu lùi bước, lấy hết can đảm vặn nắm đấm cửa mà tay vẫn cứ run bần bật. Nàng nhanh chóng bật đèn. Phòng vẫn trống không chẳng có gì lạ, nàng thở ra nhẹ nhõm. Nhìn vào chiếc đồng hồ bên cạnh tường vẫn chưa tới năm giờ. Những sự việc khủng khiếp đã xảy ra trong một thời gian mới ngắn ngủi làm sao!

Nàng có thể đem cho tất cả những gì nàng có trên đời để làm cho thời gian lùi lại, để một lần nữa trở thành người đàn bà vô tư lự như trước đây vài giờ. Nước mắt chảy ròng ròng trên mặt, đầu đau như búa bổ, nàng thấy mệt khủng khiếp. Nàng góp nhặt từng việc lộn xộn rồi nhớ lại một mạch tất cả những gì xảy ra, từ đầu đến cuối. Tất cả những sự cố của cái đêm bất hạnh này. Chậm chạp, nàng cởi quần áo ra. Nàng chẳng thích nằm vào chiếc giường này nữa nhưng không còn cách nào khác. Nàng sẽ còn phải ở trong ngôi biệt thự này ít nhất là vài ngày nữa. Rôlây sẽ bảo nàng lúc nào thì có thể ra đi an toàn, và nếu nàng tuyên bố đồng ý lấy Étga thì thật vô cùng hợp lý bởi nàng có thể rời Phlorăng vài tuần sớm hơn dự tính. Nàng quên, không biết Étga có nói hay không thời gian ông phải đáp tàu sang Ấn Độ. Phải ra đi sớm lên mới được. Một khi đã sang tới đó nàng sẽ được an toàn, sang tới đó nàng sẽ quên đi. Nhưng đúng lúc Mari lên giường ngủ thì nàng lại nhớ tới những cốc và đĩa lúc ăn tối mà Rôlây đem vào trong bếp. Không cần biết anh đã nói gì, nàng vẫn áy náy trong lòng và thấy mình phải đích thân xuống xem mọi thứ có ổn cả không.

Mặc vào chiếc áo khoác, nàng xuống phòng ăn rồi vào bếp. Ngộ nhỡ có người giúp việc nghe thấy thì nàng sẽ nói là thức giấc vì bị đói và xuống tìm xem có gì ăn được không. Ngôi nhà như trống trải một cách đáng sợ, còn gian bếp trông như một cái hang rộng lớn, u ám, tối tăm. Nàng thấy mỡ vẫn còn trên bàn liền để lại trong chạn, ném mấy cái vỏ trứng vào cái xô cạnh chậu rửa bát, rửa hai cái cốc và đĩa mà nàng và Kan đã dùng rồi đặt vào chỗ cũ, treo nốt cái chảo lên móc. Bây giờ thì không còn gì để nghi ngại nữa. Nàng trở về phòng ngủ, uống một liều thuốc ngủ rồi tắt đèn. Nàng mong những viên thuốc sẽ có tác dụng nhanh nhưng vì đã hoàn toàn kiệt sức nên ngay khi tự bảo mình rằng, nếu không ngủ thì mình sẽ phát điên, nàng rơi vào giấc ngủ.

❀ ❀ ❀

[1] Chúc vui vẻ (tiếng Ý)

Nguyên tác: The Human Element, Dịch giả: Lê Đức Hải, Nguyễn Như Đạt, Trần Sĩ Nghĩa
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.