CHƯƠNG IV
Mari lái xe qua các phố yên tĩnh của Phlorăng, dọc theo con đường mà nàng đã đi qua rồi cho xe leo lên đồi. Trên đỉnh đồi là ngôi biệt thự. Đồi rất dốc và có nhiều dấu chân ngựa qua lại in rõ nét. Lên tới lưng chừng, đã trông thấy cái sân thượng nhỏ hình bán nguyệt, một cây bách cổ thụ cao và bức tường chắn phía trước. Đứng đó có thể trông thấy nhà thờ lớn và các tòa tháp miền Phlorăng. Bị vẻ đẹp của đêm quyến rũ, Mari dừng xe và bước ra ngoài. Nàng đứng bên bờ dốc nhìn sang bên kia. Quang cảnh đập ngay vào mắt là cả cái thung lũng ngập trong ánh trăng rực rỡ dưới bầu trời mênh mông không mây. Cảnh đẹp nên thơ đến nỗi tim nàng như bị nhói lên.
Chợt nàng nhận ra có một người đàn ông đang đứng trong bóng tối cây bách, nhờ đốm lửa trên điếu thuốc lá. Người đó bước về phía nàng. Nàng hơi giật mình nhưng lại không muốn để lộ ra. Hắn ngả mũ:
- Xin lỗi bà! Bà có phải là vị phu nhân đã rất hào phóng tại tiệm ăn vừa rồi chăng? – Hắn nói – Tôi muốn được cảm ơn bà.
Nàng nhận ra anh ta.
- A! Ông là người chơi viôlông?
Anh ta không còn mặc bộ y phục buồn cười xứ Naplơ nữa song lại là một bộ quần áo khó tả, trông cũ rích và dơ dáy. Anh nói tiếng Anh khá thạo nhưng có cách phát âm lơ lớ của người nước ngoài.
- Tôi nợ tiền ăn và tiền trọ bà chủ nhà. Tôi sống chung với những người rất tốt nhưng họ đều nghèo khó và cần tiền cả. Bây giờ thì tôi có thể trả được họ.
- Anh đứng làm gì ở đây? - Mari hỏi.
- Đây là đường về nhà tôi. Tôi dừng lại để ngắm cảnh một chút.
- Như vậy ông ở gần đây?
- Có một dãy lều tranh gần biệt thự của bà. Tôi ở trong đó.
- Tại sao ông biết chỗ tôi ở?
- Tôi vẫn thấy bà lái xe qua. Tôi còn biết bà có một khu vườn rất đẹp và có cả những bức họa trong biệt thự nữa!
- Anh đã vào đó bao giờ chưa?
- Chưa ạ! Làm sao tôi có thể vào được? Những người nông dân ở đây đã cho tôi biết những điều đó.
Mari đã mất cái cảm giác hơi khó chịu vừa rồi, còn anh chàng thì ăn nói ngộ nghĩnh, có vẻ là một thanh niên hơi nhút nhát. Càng nhớ lại lúc anh ta ở tiệm ăn, trông mới thảm hại làm sao.
- Anh có thích vào xem khu vườn và các bức họa không? - Nàng nói.
- Thế thì còn gì bằng! Vậy bao giờ có thể được, thưa bà?
Câu chuyện Rôlây và việc anh bất ngờ đề nghị lấy nàng đã kích thích nàng và làm nàng thấy vui vui. Vả lại nàng cũng không muốn đi ngủ.
- Tại sao không ngay bây giờ? - Nàng cao hứng.
- Ngay bây giờ? - Anh ta nhắc lại, ngạc nhiên.
- Sao không? Khu vườn có trăng rằm thì còn gì đẹp hơn.
- Tôi sẽ rất sung sướng, thưa bà - Anh ta nói nghiêm trang.
- Lên xe đi! Tôi sẽ đưa anh đi!
Anh lên xe - ngồi cạnh nàng. Nàng tiếp tục lái trên đường về cho tới chỗ có những túp lều chen nhau bừa bãi.
- Đó là chỗ tôi ở - Anh nói với nàng.
Nàng cho xe chạy chậm lại, trầm ngâm nhìn vào những ngôi nhà nhỏ bé, tồi tàn, xiêu vẹo. Trông chúng thật bẩn thỉu kinh khủng. Xe chạy tiếp đến cổng biệt thự. Cổng để ngỏ, nàng cho xe vào, tắt máy và hai người đi bộ trên lối đi hẹp dẫn tới lối nhỏ. Các phòng lớn và phòng ngủ của Mari đều ở tầng hai. Nàng mở cửa, bật đèn. Phòng đại sảnh không có gì nhiều để xem, nàng bèn đưa chàng thanh niên sang phòng khách, nơi có những bức bích họa. Đây là một gian thật nguy nga, tráng lệ. Chủ nhân của ngôi biệt thự đã trang trí nó bằng các cổ vật quý giá theo từng thời đại. Nhờ có nhiều hoa cắm trong các bình lớn nên tính chất trang nghiêm mang dáng dấp công sở được giảm đi phần nào. Các bức bích họa tuy có bị hư hại đôi chút và cũng chưa được phục chế thật hoàn hảo song tất cả những hình người trong các bộ y phục của thế kỷ mười sáu đã gây cho ta cái cảm giác mãnh liệt về tính chất phong phú và huy hoàng của tranh.
- Thật là diệu kỳ! Diệu kỳ! - Anh kêu lên. Tôi không tin người tá có thể được xem những thứ này nếu không phải là ở bảo tàng. Tôi không quan niệm được là thường dân cũng có quyền sở hữu chúng!
Nàng xúc động khi thấy anh cứ ngây ngất, say sưa. Nàng thấy không cần phải nói với anh ta là chẳng có cái ghế nào ở đây để ngồi cho dễ chịu, cũng không cần phải nói là với loại sàn đá này, loại trần có vòm này, chỉ trừ khi thời tiết ấm áp nhất, còn thì cái lạnh sẽ làm ta run lẩy bẩy.
- Tất cả những cái này là của bà, thưa bà?
- Ôi không đâu! Của những người bạn của tôi cho tôi mượn trong khi họ đi vắng.
- Xin lỗi bà. Bà đẹp quá nên nếu như bà là sỡ hữu của những vật đẹp đẽ đó thì cũng phải thôi.
- Lại đây! - Nàng nói - Tôi sẽ kiếm cho anh cốc vang, rồi chúng ta còn ra xem vườn nữa.
- Đừng! Tôi chưa ăn cơm chiều! Rượu vang sẽ làm tôi say, thưa bà.
- Tại sao anh lại chưa ăn cơm chiều?
Anh ta cười, cái cười con nít, thật thà:
- Tôi không có tiền, thưa bà.. Nhưng bà đừng quan tâm tới điều đó. Mai tôi sẽ ăn thôi!
- Trời ơi! Thật là khủng khiếp. Thôi, ta xuống bếp xem xem có gì ăn được không nào!
- Thưa bà, tôi không đói. Những cái này còn quý hơn ăn. Bà cho phép tôi được xem khu vườn dưới ánh trăng.
- Vườn sẽ còn đấy, trăng tròn cũng sẽ còn đấy. Tôi đi kiếm cho anh ăn một chút gì đó rồi anh muốn xem gì thì xem.
Họ đi vào bếp. Đó là một gian rộng thênh thang, sân bằng đá. Một lò bếp khổng lồ kiểu cổ có thể nấu ăn cho khoảng năm chục người. Cả Nina và Sirô đi ngủ từ lâu, còn mụ bếp thì đã về ngôi nhà của mụ ở quãng lưng chừng đồi.
Mari và người khách lạ lục lợi tìm thực phẩm hệt như hai tên trộm đột nhập. Họ tìm thấy bánh mì, rượu rang, trứng, mỡ, bơ. Nàng bật chiếc lò điện và bắt đầu nướng bánh, đập trứng vào chảo rán.
- Cắt vài khoanh mỡ đưa đây! - Nàng bảo - Chúng ta sẽ rán trứng! Tên anh là gì nhỉ?
Anh chàng tay cầm mỡ, tay cầm dao, đứng thẳng gót chân vào nhau.
- Kan Richte, sinh viên mỹ thuật!
- Ủa! Tôi cứ ngỡ anh là người Ý! Nàng nói nhẹ nhàng trong khi đang đánh trứng - Nghe như tên Đức ấy nhỉ!
- Tôi là người Áo, khi nước Áo còn tồn tại, thưa bà!
Có cái gì ủ dột trong giọng nói của anh khiến Mari phải đưa mắt ngạc nhiên.
Anh học tiếng Anh như thế nào? Đã bao giờ anh sang Anh chưa?
- Dạ chưa! Tôi học tiếng Anh ở trung học và đại học.
Bỗng anh mỉm cười:
- Bà làm thực kỳ diệu!
- Làm gì cơ?
- Làm bếp.
- Anh có ngạc nhiên không khi tôi nói rằng tôi là người lao động, và không những chỉ biết mà tôi còn phải làm bếp để tự phục vụ.
- Tôi không thể tin.
- Vậy anh có tin rằng tôi đã sống trên nhung lụa suốt một đời đối với một tá người ở chăm sóc tôi chăng?
- Tôi tin! Giống như nàng công chúa trong thần thoại ấy.
- Không đúng thế đâu! Tôi có thể tráng trứng, rán mỡ là nhờ bà mẹ đỡ đầu dạy tôi trong dịp lễ rửa tội
Khi mọi thứ đã xong xuôi, họ đặt tất cả lên chiếc khay, Mari dẫn anh bước vào phòng ăn. Đó là một phòng rộng có trần nhà trang trí hình vẽ, có thảm trải ở hai đầu, có nhiều chân đèn lớn bằng gỗ mạ vàng móc trên tường. Họ ngồi đối diện nhau trên ghế tựa dài kiểu cung đình, trước chiếc bàn ăn.
- Tối xấu hồ vì quần áo rách rưới, nghèo khổ quá! - Anh mĩm cười nói - Ở căn phòng lộng lẫy này, lẽ ra tôi phải ăn mặc toàn bằng lụa và nhung hệt như các hiệp sĩ trong các tranh cổ mới đúng.
Bộ complê anh mặc đã sờn rách, giầy và áo sơ mi hở cổ cũng đã sờn, không có cà vạt. Ánh sáng của những cây nến dài trên bàn cho ta thấy đôi mắt anh thâm quầng sâu hoắm. Anh có cái đầu kỳ dị với mái tóc đen cắt ngắn, lưỡng quyền cao, má hóp, nước da xanh nhợt và có cái nhìn cau có trông khá ngộ nghĩnh. Mari chợt nghĩ nếu để anh ta ăn vận quần áo tử tế đúng như một hoàng tử trong bức họa của Brônđinô tại viện bảo tàng Úpphiđi thì trông anh nhất định khá điển trai.
- Anh bao nhiêu tuổi? - Nàng hỏi anh.
- Hai mươi ba...
- Nói thêm điều gì đi chứ!
- Tuổi trẻ mà chẳng có cơ hội thì có gì hay ho đâu mà nói? Tôi như sống trong một nhà tù mà không sau vượt ngục được.
- Anh là nghệ sĩ à?
Anh cười:
- Bà hỏi tôi như vậy sau khi nghe tôi chơi đàn chăng? Tôi đâu phải là nghệ sĩ viôlông. Khi tôi trốn khỏi nước Áo, tôi kiếm được việc làm tại một khách sạn. Song công việc chẳng ra sao và tôi bị sa thải. Tôi kiếm được vài việc lặt vặt nhưng thật là khó sống khi mình là người nước ngoài, giấy tờ lại không đủ. Tôi chơi vĩ cầm khi nào gặp may để vừa đủ có thể làm cho thể xác và linh hồn nhập được với nhau làm một. Không phải ngày nào tôi cũng gặp may!
- Tại sao anh lại bỏ nước Áo ra đi?
- Một số sinh viên bọn tôi chống lại bọn Quốc xã[1]. Chúng tôi định tổ chức kháng chiến. Tất nhiên là ngu xuẩn và hoàn toàn vô vọng. Cái kết quả duy nhất chúng tôi đạt được là hai đứa trong bọn bị xử bắn, số còn lại bị tống vào trại tập trung. Tôi bị nhốt trong đó sáu tháng nhưng trốn thoát rồi vượt núi sang Ý.
- Những chuyện đó nghe dễ sợ nhỉ?
Nói như vậy không ra đâu vào đâu nhưng nàng chỉ có thể nghĩ được đến thế. Anh buồn cười nhìn nàng.
- Tôi không đơn độc, thưa bà. Trên thế giới hiện nay có ngàn vạn người như vậy. Dù sao hiện giờ tôi cũng được tự đo.
- Anh có dự kiến gì cho tương lai không?
Thoáng một nét tuyệt vọng trên mặt, anh định trả lời nhưng lại bật ra một cử chỉ tỏ ý sốt ruột rồi cười vang lên:
- Xin bà đừng bắt tôi phải nghĩ tới điều đó bây giờ. Bà hãy cho phép tôi được thưởng thức giây phút vô giá này. Tôi muốn hưởng thụ nó đến nỗi, sau đây có bất kỳ cái gì xảy ra với tôi đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ luôn luôn chắt chiu, trân trọng nó trong ký ức mình, thưa bà.
Mari, lạ lùng nhìn anh, hình như nàng nghe được rõ tiếng tim mình đập. Điều nàng mới nới với Rôlây hồi nãy hầu như chỉ là chuyện đùa cợt tào lao, cái mơ mộng viễn vông của một ngày nhàn cư, ngộ nhỡ nó thực thì Mari biết trước là nàng cũng sẽ co lại mà thôi. Liệu có phải đúng là lúc này chăng? Nàng cảm thấy buông thả, bất cần một cách lạ lùng. Nàng uống rất ít như lệ thường và thứ vang đỏ mạnh nàng uống với anh cho có bạn đã làm nàng choáng váng. Có một gì huyền bí tác động khi ngồi như vậy trong căn phòng thênh thang này với tất cả những hồi ức xa xăm từ thưở nào đối diện với người đàn ông trẻ có bộ mặt bi thương ấy.
Quá nửa đêm đã lâu rồi. Không khí ùa vào phòng qua các cửa sổ mở ngỏ ấm áp, mang theo hương thơm của đồng nội. Mari cảm thấy có một cái gì kích động chậm thạp chạy qua người nàng. Tim nàng như tan ra cùng một lúc, máu chạy dồn dập trong huyết quản. Chợt nàng đứng dậy:
- Nào! Bây giờ tôi đưa anh đi xem khu vườn rồi anh về nhé!
Nàng đưa anh sang gian đại sảnh, nơi có những bức bích họa, từ đó ra khu vườn là thuận tiện nhất. Khi đi qua phòng, anh dừng lại, nhìn vào cái rương cổ tuyệt đẹp đặt sát tường, chợt anh trông thấy chiếc máy quay đĩa.
- Cái này đặt ở chỗ này trông mới lạc lõng chứ!
- Đôi khi tôi cũng mở nhạc, lúc ngồi trong một mình.
- Tôi mở nhạc bây giờ được không?
- Tùy anh.
Anh vặn núm, tình cờ lại đúng ngay đĩa Vanso của Straox. Anh khẽ bật ra tiếng kêu sung sướng:
- Viên! Một trong những điệu vansơ thân thương của Viên!
Anh nhìn nàng mắt long lanh, bộ mặt thay đổi hẳn. Mari có cái linh cảm về điều mà anh muốn yêu cầu, nàng cũng biết anh không dám nói ra vì rụt rè, nhút nhát. Mari mỉm cười.
- Anh nhảy được thông?
- Dạ có! Tôi nhảy được, tôi nhảy khéo hơn là kéo đàn.
- Để thử coi!
Anh quàng tay ôm nàng. Và trong gian phòng mênh mông sang trọng đó, giữa đêm khuya, họ nhảy theo điệu nhạc cổ điển du dương của nhà soạn nhạc người Viên.
Nàng cầm tay anh, dắt ra khu vườn. Vào ban ngày, dưới ánh sáng chói chang, khu vườn trông có vẻ hiu quạnh, nó giống người đàn bà đã yêu nhiều nên mất hết vẻ đáng yêu. Song bây giờ, dưới ánh trăng tròn, với những hàng rào xén tỉa công phu với các cây cổ thụ, cái hang đá, các lối đi... khu vườn làm rung động lòng người và đúng là chỗ chỉ để dành riêng cho một số ít người. Năm tháng chìm vào quên lãng. Lang thang trong vườn ta cảm thấy mình như một cư dân của một thế giới khác, tươi mát hơn, trẻ trung hơn, một thế giới trong đó bản năng được buông thả hơn còn hậu quả thì lại bớt đi cái ý nghĩa vật chất tầm thường. Không khí nhẹ của mùa hè được mùi hương của loài hoa trắng nở đêm tỏa lan thơm nức.
Họ đi bên nhau yên lặng, tay trong tay. Anh lẩm bẩm, phá vỡ sự yên lặng: “Đẹp quá, hầu như không chịu nổi” Anh đọc câu thơ nổi tiếng của Gớt đoạn Faoxi sau khi đã thỏa mãn, xin với thời gian hãy dừng cảnh lại.
- Ở đây chắc là bà phải rất sung sướng!
- Rất sung sướng! - Nàng mỉm cười.
- Tôi rất mừng. Bà là người tốt, tử tế và hào hiệp, bà đáng được hưởng hạnh phúc. Tôi ước gì họ có được tất cả những gì bà yêu thích trên đời.
Nàng cười khoái trá..
- Dù có biến cố gì chăng nữa, tôi vẫn được đầy đủ. Tôi cũng có quyền hy vọng chứ!
Anh thở dài:
- Tôi muốn được chết đêm nay. Đối với tôi thì chẳng có gì tuyệt vời như thế này lại có thể xảy ra một lần nữa. Tôi đã nghĩ về điều đó cả đời rồi. Có lẽ tôi chỉ có mỗi buổi tối hôm nay để mà ghi nhớ: hình ảnh kiều diễm của bà và toàn bộ những vật tàng trữ tại các địa điểm đáng yêu này. Tôi sẽ luôn nghĩ về bà như là một nữ thần trên đời, tôi sẽ luôn cầu nguyện dưới chân bà như dưới chân Đức mẹ.
Anh nâng tay nàng lên môi rồi vụng về hôn lên bàn tay đó, đầu hơi cúi. Nàng sờ nhẹ lên mắt anh. Bỗng anh quỳ hẳn xuống, hôn lên gấu áo nàng. Một niềm hân hoan lớn lao tràn ngập. Nàng ôm đầu anh kéo về phía mình rồi hôn lên mắt, lên môi anh. Có một cái gì thật sang trọng, thật huyền bí trong cử chỉ đó. Nàng có một cảm giác khác lạ chưa hề thấy bao giờ. Con tim nàng tràn trề tình thương yêu trìu mến.
Anh đứng dậy đắm say ghì nàng trong cánh tay mình. Anh mới hai mươi ba; còn nàng đâu phải là một vị thánh thần để cầu xin, mà là một người đàn bà để chiếm đoạt.
Họ quay lại ngôi nhà yên tĩnh.
❀ ❀ ❀
[1] Anschiuss (tiếng Đức): “Liên minh” – Phong trào chính trị ở Áo năm 1933, thực chất là cuộc đảo chính phát xít chấm dứt sự tồn tại của Cộng hoà Liên bang Áo để sáp nhập vào đệ tam Đế chế của Hitle (N.D.)