Đoạn Chính Nghiêm vẫn rất tôn trọng Cao thị, dù sao trong triều đình, từ trên xuống dưới phần lớn đều là người của Cao thị.
Cao thị không chỉ nắm giữ triều chính mà còn nắm cả quân quyền.
Phải biết, Cao thị là chủ động trả quyền chính cho Đoàn thị, sau đó vị trí Tướng quốc sẽ thế tập đời đời.
Chuyện này cũng giống như năm xưa Tấn thất thủ phương nam, Vương Đạo cùng Mã Chung chia sẻ thiên hạ vậy.
Vương gia hoàn toàn là nể mặt pháp chế mới giữ lại Tư Mã gia, chứ thực tế muốn phế bỏ, cũng chẳng mấy ai dám lên tiếng.
Hiện tại Đoàn thị và Cao thị cũng chung một đạo lý.
Cao thị trả quyền chính, hoàn toàn là vì vấn đề pháp chế.
Còn về quyền lực, Cao thị hoàn toàn có thể kiềm chế Đoàn thị.
Cao Lượng Thành vừa lên tiếng, bầu không khí trên triều đình lập tức thay đổi.
Vừa rồi đám người Đoàn thị còn lớn tiếng trách móc, giờ cũng rụt đầu lại, chờ đợi Đoạn Chính Nghiêm lên tiếng.
Đoạn Chính Nghiêm vốn tính tình ôn hòa, nên cách xử lý của hắn là lấy nhu thắng cương, tuyệt đối không công khai vạch mặt với Cao thị.
Như vậy, Cao thị cũng tuyệt đối sẽ tôn trọng hắn.
Bởi vì Cao Lượng Thành cũng là một nhân kiệt có tài trị quốc, hắn cũng không có dã tâm thay thế Đoàn thị, ngược lại Đại Lý quốc dưới sự quản lý của hắn vẫn luôn ngay ngắn trật tự.
Huống chi, hắn còn là người mà Đoạn Chính Nghiêm chọn ra từ rất nhiều người thừa kế của Cao thị.
Song phương vẫn luôn duy trì một sự cân bằng rất tốt.
Nhưng điều đó không có nghĩa là sự cân bằng này có thể tiếp tục duy trì mãi.
Nếu không có yếu tố ngoại lai tác động, có lẽ có thể, nhưng lòng người vốn dễ thay đổi.
Đoạn Chính Nghiêm không thay đổi, không có nghĩa là thái độ của đứa con trai nóng tính trẻ tuổi của hắn, Đoạn Chính Hưng, không thay đổi.
Đoạn Chính Hưng nói: “Tướng quốc khẩu khí thật lớn!”
Không khí lập tức lại càng thêm ngưng trọng.
Mọi người nín thở, dồn sự chú ý vào Đoạn Chính Hưng.
Bọn họ đây là lần đầu tiên thấy vị Thái tử trẻ tuổi nóng tính này dám đối đầu với Tướng quốc trên triều đình.
“Điện hạ, hôm nay là lần đầu tiên ngài lâm triều, lại có khách nhân ở đây, sao lại tranh luận vào lúc này?” Cao Lượng Thành ngữ khí hòa hoãn hơn, hắn biết chuyện gì quan trọng hơn.
Hiển nhiên, những người ở đây đều biết mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Bao gồm cả Đoạn Chính Hưng cũng biết.
Chính vì Đoạn Chính Hưng biết, nên hắn mới nói ra những lời này.
“Việc này liên quan đến sinh kế của vô số dân chúng Đại Lý quốc, lẽ nào Tướng quốc muốn cho qua như vậy sao?”
“Thái tử điện hạ nói quá lời, chính vì việc này liên quan đến sinh kế của vô số dân chúng Đại Lý quốc, nên mới cần phải thận trọng.”
“Vậy ta muốn hỏi Tướng quốc một chuyện.”
“Mời điện hạ cứ nói.”
“Phụ thân ta là quân vương Đại Lý quốc, hay là Tướng quốc?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người xung quanh liền thay đổi hoàn toàn.
Lại nhìn sang vị sứ giả Đại Tống đang đứng im không nói gì, trong lòng đều hiểu, vị Thái tử điện hạ này có ai chống lưng phía sau.
“Tự nhiên là quân thượng.” Cao Lượng Thành đáp lời theo lệ.
“Vậy vì sao phụ thân ta muốn ban bố một đạo chỉ lệnh, còn cần Tướng quốc tán thành?”
Đoạn Chính Nghiêm định ngắt lời con trai, nhưng nghĩ lại, đây chẳng phải là cơ hội tốt để ép Cao thị một chút sao?
Thế là hắn chọn im lặng.
Kỳ thật, trong lịch sử Đoạn Chính Nghiêm vô cùng thân Tống, hắn chủ động hướng Triệu Cát thỉnh cầu thụ phong.
Vì sao?
Bởi vì sau khi trở thành nước phụ thuộc của Đại Tống, sẽ là một phần của hệ thống thiên triều.
Trong hệ thống thiên triều, quân thần có thứ tự không phải là chuyện đùa.
Điều này đối với hắn mà nói, tuyệt đối là một sự bảo hộ, càng là một sự uy hiếp đối với Cao thị.
Hộ bộ Thượng thư Văn Tùng lại nhảy ra, hắn nói: “Đây là quy củ!”
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền ý thức được mình đã lỡ lời.
Nếu là bình thường, nói những lời như vậy, mọi người sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Nhưng bây giờ hai vị sứ giả Đại Tống đang ở đây.
Trương Bang Xương cảm thấy mình cũng nên ra mặt, nếu không với địa vị của Đoạn Chính Hưng, chắc chắn không trấn được tràng.
Hắn bước ra.
Hắn vừa bước ra, hiện trường im lặng đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Trương Bang Xương nói: "Thánh nhân có dạy: Quân phải ra quân, thần phải ra thần, cha ra cha, con ra con."
Văn Tùng cả gan đáp: "Đại Lý quốc ta từ đời này sang đời khác đều tôn sùng Phật pháp."
"Thiên triều tự nhiên tôn trọng việc Đại Lý quốc lấy Phật làm tôn." Ngay Ngắn tiếp lời, "Bất quá, Đại Lý quốc đã là nước chư hầu của Thiên triều, đại vương là thần tử của thiên tử, vậy ắt phải tuân theo lễ nghi của Thiên triều."
"Thiên triều có lễ nghi gì?" Binh bộ Thượng thư Hà Thi Đường hỏi.
"Ta vừa rồi đã nói rồi, quân phải ra quân, thần phải ra thần, cha ra cha, con ra con." Trương Bang Xương lần nữa nhấn mạnh, "Quân chủ là quân chủ, thần tử là thần tử, việc nước đại sự quân chủ có thể tiếp thu ý kiến của thần tử, nhưng tuyệt không thể bị thần tử nắm quyền khống chế. Đây là đại bất kính, là khinh nhờn lễ nghi của Thiên triều!"
"Ý của các hạ là, tướng quốc đang nắm quyền quân thượng?"
"Chuyện này còn cần ta phải nói sao?" Trương Bang Xương cười nói.
"Đây là quy củ của Đại Lý quốc ta, hy vọng quý quốc đừng nên nhúng tay." Hà Thi Đường语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气语气