(Nữ sinh văn học)
Để họ tự liên hệ, chi bằng cứ để chính mình đi hỏi còn hơn.
Lần này, tâm trí Mạnh Tích Niên hướng về phía Khương Tiêu còn cuồng nhiệt hơn bất cứ lần nào khác.
Anh khao khát được gặp cô đến vô cùng.
Bởi vì lần này, anh là vì Khương Tiêu đã mười sáu tuổi, đã lớn khôn mà đến!
Cuối cùng anh cũng có thể không cần phải kìm nén như vậy nữa rồi phải không?
Nghĩ đến đây, toàn thân anh nóng ran lên, giống như trái tim anh lúc này vậy.
Cảm giác đối phương là lửa, mình cũng là lửa, đang chỉ muốn lao qua để thiêu đốt ngọn lửa này cháy dữ dội hơn, khiến anh vô cùng phấn khích, tay lái xe vừa vững vàng vừa nhanh nhẹn.
Anh vẫn chưa gọi điện thoại cho Khương Tiêu.
Nhưng đợi đến khi anh tới nơi thì trời cũng đã tối muộn, hy vọng cô đừng ngủ quá nhanh.
Không, không đúng, cho dù cô có ngủ rồi, anh cũng sẽ lôi cô dậy bằng được.
Mạnh Tích Niên trong lòng nghĩ đủ mọi cách để lôi Khương Tiêu dậy.
Đến huyện thành, đã là hơn một giờ sáng.
Để xe dưới lầu, anh nhìn quanh bốn phía, một chân đạp lên xe, người bật nhảy lên, tay đã bám được vào sân thượng tầng hai.
Chỉ một tay bám lấy, đu người một cái, chân câu lên, anh trực tiếp phiên người lên sân thượng tầng hai.
Trên sân thượng, hương hoa thoang thoảng.
Khắp nơi một mảnh tĩnh mịch.
Ánh trăng nhàn nhạt, trong nhà tối đen một mảnh.
Giờ này, bọn họ đương nhiên đều đã ngủ cả rồi.
Vì quá muộn, Mạnh Tích Niên vốn chẳng có ý định đánh thức ông ngoại bà ngoại dậy mở cửa.
Cánh cửa thông từ sân thượng vào bếp, anh dùng một sợi dây thép nhỏ liền mở được, sợi dây thép còn nhặt ngay trên sân thượng.
Ừm, ngày mai phải xem lại cho kỹ, ổ khóa này là chỉ mình anh mở được, hay vốn dĩ nó đã không đủ an toàn rồi.
Mạnh Tích Niên vừa nhẹ nhàng mở cửa vừa suy nghĩ.
Vào trong rồi, anh khép cửa khóa lại như cũ, nhẹ nhàng đi về phía phòng của Khương Tiêu.
Chỉ khi chỉ có họ ở nhà, lúc Khương Tiêu ngủ mới không khóa cửa phòng. Vì ông ngoại bà ngoại chắc chắn sẽ không tùy tiện đẩy cửa phòng cô, nên anh vẫn khá yên tâm.
Mạnh Tích Niên lúc này có chút khánh hạnh.
Vì anh biết, khóa cửa phòng này không phải muốn mở là mở được.
Trong phòng vẫn còn một chút hương khí nhàn nhạt, ẩn ẩn hiện hiện thuộc về Khương Tiêu.
Mạnh Tích Niên hít sâu một hơi, cởi giày, cởi áo khoác, cởi tất, chân trần bước về phía chiếc giường lớn.
Trên giường, chiếc chăn bông cuộn lại thành một đống, Khương Tiêu gần như vùi cả mặt vào trong chăn.
Anh có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của cô, khe khẽ, như đang cào nhẹ vào tim anh vậy.
Mạnh Tích Niên ngồi xổm xuống bên giường, mắt đã thích nghi với bóng tối, có thể nhìn thấy khuôn mặt cô.
Lại vài tháng không gặp, anh lại cảm thấy Khương Tiêu đã lớn hơn rồi.
Tay anh vừa định chạm vào mặt cô, Khương Tiêu bỗng mở mắt, nhắm thẳng vào mắt anh mà chọc tới.
Ngay khi một tiếng quát khẽ vừa định thốt ra, Mạnh Tích Niên nhanh chóng nghiêng đầu, một tay nắm lấy tay cô, một tay bịt chặt miệng cô lại.
“Tiểu, là anh đây.”
Anh nói khẽ.
Khương Tiêu vừa nghe ra giọng anh đồng thời cũng ngửi thấy hơi thở của anh, tâm đầu bỗng chốc nhảy lên.
Mạnh Tích Niên lúc này mới buông tay ra.
Khương Tiêu ngồi dậy, bật đèn bàn trên tủ đầu giường.
Dưới ánh đèn, Mạnh Tích Niên gầy đi một chút, nhưng trông lại càng có vẻ nam tính hơn.
Đó là một loại khí chất dương cương đầy hormone.
“Sao giờ này anh lại tới? Anh vào bằng cách nào?” Khương Tiêu ngơ ngác nhìn anh, vẫn còn chút chưa hoàn hồn.
Mạnh Tích Niên nhìn cô, căn bản không nhịn được, kéo tuột cô vào lòng, áp môi lên môi cô.
Trong phòng nhất thời không tiếng động, chỉ còn hai người đang thổ lộ nỗi nhớ thương.
Môi lưỡi quấn quýt.
Mạnh Tích Niên gần như muốn nuốt chửng hơi thở của cô.