Đâu phải Mạnh Triều Quân chịu nhận đồ của người ta, rõ ràng là Đoạn Thanh Thanh nhận thay cho ông ta.
"Trà ngon gì thế?"
Thế là, Khoáng Hồng thực sự bắt đầu thấy hứng thú với loại trà này.
Đoạn Thanh Thanh không phải món quà nào cũng nhận, nếu không phải loại đẳng cấp nhất định, cô ta chắc chắn sẽ không nhận.
"Tên loại trà này cũng hay lắm, gọi là Dạ Quang Khúc."
Đoạn Thanh Thanh lấy ra một hộp trà màu đỏ sẫm, "Hai người chưa nghe qua bao giờ đúng không? Nghe nói đây là một loại Đại Hồng Bào đang rất nổi trong hai năm gần đây."
Khoáng Hồng không cho là đúng: "Rất nhiều loại trà bị thổi giá cao ngất ngưởng thực ra cũng chỉ đến thế mà thôi, mùi vị chẳng ra sao cả, lừa mấy gã trọc phú ngu ngốc thì được, người thực sự biết thưởng thức sẽ không mua đâu."
"Loại này thì thực sự không phải như vậy," Đoạn Thanh Thanh nói: "Mặc dù giá của nó rất cao, nhưng sản lượng lại cực kỳ ít, không dễ gì mua được. Chị đoán xem hộp trà trong tay tôi trị giá bao nhiêu tiền?"
Hộp trà trong tay cô ta trông chỉ khoảng hai trăm gram.
"Hai trăm?"
Khoáng Hồng cảm thấy mình đã đoán mức giá cao lắm rồi.
Đoạn Thanh Thanh lại lắc đầu: "Chị dâu đoán sai rồi, tôi đã đi hỏi người trong nghề, hộp này một nghìn tám đấy."
"Cái gì? Một nghìn tám?" Giọng Khoáng Hồng đột nhiên vút cao lên.
Mạnh lão vừa vặn đi vào, nghe thấy câu này, lập tửc nhíu mày: "Nói cái gì một nghìn tám?"
Không phải ông có hứng thú với cuộc trò chuyện của họ, mà là vì ông luôn cảm thấy người đàn bà Đoạn Thanh Thanh này không đáng tin, con trai thì cái gì cũng nghe lời cô ta, ông chỉ sợ người đàn bà này làm càn, rước họa vào thân.
Nếu không thì tại sao ông lại nhất quyết phải ở cùng nhà với họ?
Ngoài việc không muốn từ bỏ căn nhà cũ này ra, thì việc canh chừng Đoạn Thanh Thanh cũng là một dự định mà ông chưa từng nói ra với ai.
Con trai tuy ngu ngốc, nhưng dù sao đó cũng là con trai ông, ông cũng chỉ còn mỗi đứa con trai này thôi.
Hơn nữa, nếu Mạnh Triều Quân xảy ra chuyện, tuyệt đối cũng sẽ ảnh hưởng đến Tích Niên. Vì Tích Niên, ông cũng phải trông chừng người đàn bà này cho thật kỹ.
Đoạn Thanh Thanh thấy bực mình trong lòng.
Chị dâu thật là, nói to như thế làm gì chứ?
"Không có gì ạ, bố, con chỉ đang tán gẫu với anh cả chị dâu, nhắc đến việc bây giờ có mấy loại trà đắt quá đi mất."
Mạnh lão nhíu mày, đi tới, chỉ vào hộp trà trong tay cô ta: "Vậy hộp trên tay cô bao nhiêu tiền?" Bây giờ trà ông uống đều là Khương Tiểu đưa, trà sâm Khương Tiểu phối cho ông.
Mùi vị đậm đà thơm ngát, hậu ngọt rất tuyệt.
Ông đã uống quen loại trà đó rồi, nên trà khác đều uống không trôi. Nếu như phối thêm mấy món bánh trà Khương Tiểu đưa, thì đúng là tuyệt phẩm.
"Cái này ạ, rẻ lắm, một hộp chỉ có sáu mươi tám đồng thôi." Đoạn Thanh Thanh bình thản nói.
Đoạn Phi An và Khoáng Hồng đứng bên cạnh nhìn, thực sự bái phục diễn xuất của cô ta, có thể biến hộp trà một nghìn tám thành sáu mươi tám mà vẫn giữ được vẻ mặt bình thản, họ đúng là lần đầu tiên được thấy.
Mạnh lão ngồi xuống, không đi nữa.
"Sáu mươi tám ư? Vậy cô pha một ấm đi, tôi cũng nếm thử xem."
Cái gì?
Ông ấy cũng muốn nếm thử?
Đoạn Thanh Thanh càng thêm bực dọc.
Bình thường ông ta luôn tỏ vẻ khinh khỉnh không muốn ngồi cùng cô ta, hôm nay là uống nhầm thuốc gì vậy?
Nhưng cô ta cũng không thể đuổi Mạnh Đông Hải đi ngay trước mặt được, chỉ đành gắng gượng mỉm cười, pha một ấm trà. Dù sao thì lão già này trước kia uống trà cũng chẳng thưởng thức được gì, loại Dạ Quang Khúc này, lẽ nào ông ta còn có thể uống ra được cái đạo lý gì sao?
Cô ta lại không ngờ rằng Mạnh lão đã uống quen trà Khương Tiểu đưa, vị giác cũng đã được nâng cao, hơn nữa, Dạ Quang Khúc này chính là loại trà được thu hoạch từ cây cổ trà nhà họ Hoắc ở vườn trà Hoa Lý.
Loại trà Khương Tiểu thường làm được hái từ cây trà trong không gian, hai cây trà này cùng một giống, tuy chất lượng có sự khác biệt rất lớn, nhưng ít nhất cũng có đôi chút điểm tương đồng.