Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 9358 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1059
Cô Đau Lòng Cho Anh

❊ ❊ ❊

Mạnh Triều Quân ngẩn ra, lúc đó ông ta đã nghĩ gì?

Chưa đợi ông ta lên tiếng, Khương Tiểu đã nói thay: "Lúc đó ông nghĩ là, Phương Kiến Nghiệp đã bị thương thành ra nông nỗi này rồi, cũng không biết phải xử lý chuyện này thế nào đúng không? Ông nghĩ nếu Phương Kiến Nghiệp chết, quan hệ giữa ông và nhà họ Phương chắc là khó mà giải quyết ổn thỏa đúng không? Điều ông nghĩ đến là sự chỉ trích, đòi hỏi từ nhà họ Phương và Cao Vĩ mà ông phải gánh chịu sau này đúng không?"

Khi cô mắng Mạnh Triều Quân, Mạnh lão không hé nửa lời, cũng không ngăn cản, cứ đứng một bên nghe cô nói.

Mạnh Triều Quân nhất thời không biết đáp lại thế nào, lúc đó ông ta quả thực đã nghĩ như vậy.

Khương Tiểu cười lạnh một tiếng, nói: "Ông có biết lúc đó tôi nghĩ gì không? Phản ứng đầu tiên của tôi chính là, đầu óc như muốn nổ tung! May thay, may mà gậy đó không đập trúng đầu anh Tích Niên! Nếu không, người nằm trong bệnh viện sống chết chưa rõ chính là anh ấy! Chỉ cần không phải anh ấy bị thương, chỉ cần không phải anh ấy xảy ra chuyện, thì mọi chuyện còn lại, tôi đều có thể cùng anh ấy gánh vác!"

Mạnh lão cũng nhìn cô.

Thằng nhóc Tích Niên đó đến muộn quá rồi.

Thật đáng tiếc, đáng tiếc là nó không được tận tai nghe thấy những lời này của Tiểu Tiểu nói vì nó, không nghe thấy tấm lòng này của Tiểu Tiểu dành cho nó.

Ngay cả ông cũng thấy cảm động.

Mắt ông hơi ươn ướt.

Ngoài lý do báo ân, ngoài yếu tố hứa hẹn, giờ đây ông cuối cùng đã có thêm một lý do nữa, phải kiên trì giữ vững hôn ước này của Mạnh Tích Niên và Khương Tiểu.

Cô gái như vậy, sao có thể bỏ lỡ?

Tích Niên nếu bỏ lỡ cô gái như vậy, sẽ ôm hận suốt đời!

"Cha của Cao Vĩ thực ra thừa biết Phương Kiến Nghiệp là do con trai mình đánh, nhưng ông ta lại bao che cho Cao Vĩ giấu giếm sự thật. Cha của Phương Kiến Nghiệp thấy con trai bị thương nên nổi giận với ông, tìm mọi cách để đòi lại công đạo cho con, thậm chí tôi đoán ông ta còn từng nghĩ đến việc ăn miếng trả miếng, tìm người đánh trọng thương anh Tích Niên nữa!" Khương Tiểu nhìn chằm chằm Mạnh Triều Quân, "Chỉ có cha của anh Tích Niên là sau khi anh ấy giải thích chuyện không phải do mình làm, vẫn trơ mắt nhìn anh ấy một mình đối kháng với sự buộc tội, chỉ trích của nhà họ Phương và nhà họ Cao, thậm chí còn giúp bọn họ nhục mạ anh ấy! Ông tự nói xem, làm con trai của Mạnh Triều Quân ông, có phải quá xui xẻo không?"

Ngón tay Mạnh Triều Quân khẽ run lên.

Những lời này Khương Tiểu đã cất giấu trong lòng từ lâu, lúc này dồn hết ra một lần, hoàn toàn không cân nhắc đến việc chừa lại chút thể diện nào cho Mạnh Triều Quân.

Đó là bởi vì tối qua khi hai lần gọi điện cho Mạnh Tích Niên, cô đã cảm nhận rõ rệt nỗi niềm sâu kín và phức tạp trong lòng anh.

Anh muốn trở về, anh cũng quan tâm sức khỏe của Mạnh Triều Quân, nhưng có lẽ do từ nhỏ đến lớn chịu tổn thương quá nhiều, có lẽ là nghĩ đến bên cạnh mình còn có một người phụ nữ là Đoạn Thanh Thanh, điều này khiến tâm ý muốn trở về của anh bị giằng xé.

Cô chính là đau lòng cho anh.

"Nói thêm một chuyện nữa, sau này tôi nghe nói, trong kinh thành bắt đầu lan truyền một tin đồn." Cô trầm giọng, "Nói là anh Tích Niên ở trong bệnh viện có cử chỉ mập mờ, khinh bạc với một con nhãi không ra gì, đúng không?"

Mạnh Triều Quân rũ mắt xuống.

"Con nhãi không ra gì này, chính là chỉ tôi đúng không? Được, không nói con nhãi này là ai, cũng không quan tâm cô ta từ đâu đến, trong mắt ông, Mạnh Tích Niên anh ấy thật sự là loại người sẽ tùy tiện có cử chỉ mập mờ với con gái nơi công cộng sao? Anh ấy có phải là kẻ khinh bạc hay không, chẳng lẽ trong lòng ông thật sự không có lấy một chút nhận định nào sao? Nếu anh ấy thực sự là người có cử chỉ khinh bạc, một người từ mười lăm tuổi đã ra ngoài lăn lộn, thì khi nào ông từng nghe thấy tin đồn kiểu này về anh ấy? Rốt cuộc là ông nghe ai nói mà lại tin cái tin đồn nực cười như vậy?"

Nghe ai nói?

Mạnh Triều Quân nhớ lại, đương nhiên là ông ta nghe Thanh Thanh nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1055
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.