“Vậy cậu đến đây để làm gì? Tớ đoán, cậu đến để diễu võ dương oai à? Cậu cướp Trần Ấn đi rồi, thấy đắc ý lắm đúng không?” Hốc mắt Vương Dịch hơi đỏ lên.
Khương Tiểu day trán.
“Vương Dịch, vốn dĩ tớ đã nghĩ chuyện tình cảm của các cậu nên để hai người tự giải quyết, nhưng đã nói đến nước này rồi, tớ nghĩ mình cần thiết phải giải thích với cậu về mối quan hệ giữa tớ và Trần Ấn.”
“Có người nhìn thấy, anh ấy đưa cậu đi ăn sáng, còn đút cho cậu ăn nữa, hai người rất thân mật.” Giọng Vương Dịch rất trầm thấp, hơn nữa nghe chừng cô ấy dường như không phải hận Trần Ấn, mà chỉ là thất vọng đau lòng?
“Anh ấy đút cho tớ ăn? Chúng tớ rất thân mật?” Khương Tiểu ngẩn người.
Cô vốn tưởng chỉ là tin đồn cô cùng Trần Ấn đi ăn sáng mà thôi, sao lại còn truyền ra chuyện đút cô ăn, rồi cử chỉ thân mật gì đó chứ?
Làm ơn đi, cô và Trần Ấn đến cái tay còn chưa chạm vào nhau được không?
“Chuyện này là ở đâu truyền đến tai cậu vậy!” Khương Tiểu thật sự hơi tức giận, “Hôm đó tớ vừa đến Kinh Thành, Trần Ấn chỉ là lái xe đi đón tớ, tiện đường đưa tớ đi ăn bữa sáng thôi. Tớ có tay, không cần ai đút cho ăn cả. Hơn nữa, tớ và Trần Ấn đến bạn bè còn chưa tính là phải!”
Chính vì Mạnh Tích Niên, cô mới quen biết Trần Ấn. Tiếp xúc giữa họ cũng chỉ mới hai ba lần, nếu phải nói riêng về quan hệ giữa hai người, quả thực là đến bạn bè còn chưa tính là phải, ở giữa chỉ có một tên Mạnh ác bá kết nối mà thôi.
Mắt Vương Dịch sáng lên: “Thật không?”
“Tớ lừa cậu chuyện này thì được lợi ích gì chứ?”
“Nhưng sao Trần Ấn lại đi đón cậu vào sáng sớm, còn đưa cậu đi ăn sáng...”
“Anh ấy là nhận lời nhờ vả.” Khương Tiểu thở dài nói, “Là vị hôn phu của tớ nhờ anh ấy, hai người họ là bạn tốt.”
“Cậu, cậu cậu cậu đã đính hôn rồi?” Vương Dịch giật bắn mình. Nhìn dáng vẻ của Khương Tiểu thực sự hoàn toàn không giống người đã đính hôn chút nào!
Mới mười sáu mười bảy tuổi chứ mấy?
Không lẽ cô ấy vì muốn an ủi mình nên bịa ra đấy chứ?
“Phải.” Khương Tiểu bây giờ trong lòng chỉ nghĩ đến tên khốn kiếp tung tin đồn nhảm đó.
Là ai?
Là anh cả chị dâu của Đoạn Thanh Thanh sao?
Dù sao lúc đó bọn họ cũng ở đó, chị dâu của Đoạn Thanh Thanh lại nhìn cô như vậy, hơn nữa ngoài bọn họ ra, ở đó cũng chẳng có ai có quan hệ gì với họ cả.
Nhưng mà, anh cả chị dâu của Đoạn Thanh Thanh thêu dệt chuyện mối quan hệ giữa cô và Trần Ấn như vậy rốt cuộc có ý gì?
“Trần Ấn và vị hôn phu của cậu là bạn rất thân sao? Tớ có thể hỏi là ai không? Vì tớ từng nghe anh ấy nói, bạn tốt của anh ấy không nhiều.” Vương Dịch hỏi.
Khương Tiểu thở dài.
Thôi bỏ đi, đã giúp thì giúp cho trót.
Nếu Trần Ấn không phải hôm đó đi đón cô, cũng sẽ không gặp phải chuyện này.
“Mạnh Tích Niên, cậu biết không?”
Vương Dịch đột nhiên kêu lên một tiếng: “Chính là Mạnh ác bá?”
Cô ấy lại từng nghe qua biệt danh Mạnh ác bá này!
“Trời ơi, cậu lợi hại thật, vị hôn phu của cậu lại là anh ấy? Trần Ấn nói anh ấy rất dữ, rất lạnh lùng, hơn nữa là một anh bộ đội chỉ biết huấn luyện huấn luyện, nhiệm vụ nhiệm vụ!”
Bây giờ Khương Tiểu có thể khẳng định Trần Ấn đối với cô gái này là có vài phần tình cảm thật.
Nếu không anh ấy không thể nào nói về Mạnh Tích Niên như vậy với Vương Dịch, đó là đã coi cô ấy là người nhà mới giới thiệu anh em tốt nhất của mình cho cô ấy đấy thôi.
“Ừm, là anh ấy. Anh ấy hiện đang ở tỉnh G, chưa về Kinh Thành, tớ cũng là người tỉnh G, cho nên trước khi đến Kinh Thành, anh Tích Niên đã nhờ Trần Ấn ra ga tàu đón tớ, sau đó tiện đường mời tớ ăn một bữa sáng. Nếu cậu tin tớ, cử chỉ của bọn tớ lúc đó hoàn toàn không thân mật chút nào,” Khương Tiểu cười khổ nói: “Nếu tớ dám thân mật với Trần Ấn, anh Tích Niên tuyệt đối sẽ không để anh ấy đi đón tớ đâu.”