Khương Tiêu kéo một chiếc gối ôm hình viên kẹo tới, định nhét vào giữa hai người: "Anh ôm cái này ngủ đi."
Mạnh Tích Niên dở khóc dở cười, kéo chiếc gối ôm đó sang một bên rồi vứt đi.
"Như vậy anh không thoải mái." Anh lại kéo cô vào lòng, "Được rồi, ngoan nào, anh bảo đảm tay sẽ không táy máy nữa."
"Chắc chứ?"
"Chắc chắn, nếu anh làm gì xằng bậy, em cứ cắn anh."
"Phì." Khương Tiêu không nhịn được bật cười. Cắn anh ư? Với cái da dày thịt béo của anh, có khi cắn còn không nổi ấy chứ!
Hơn nữa, nếu anh thật sự muốn làm gì, cô cắn anh thì có tác dụng gì chứ?
Nhưng tiếng cười của cô đã làm bầu không khí vốn đang sắp sửa sôi trào lúc nãy dịu đi không ít.
"Có buồn ngủ không? Hay chúng ta nói chuyện một lát?"
Mạnh Tích Niên vốn chẳng phải người nói nhiều, nhưng sau một thời gian ngắn xa cách Khương Tiêu, anh lại cảm thấy rất muốn trò chuyện cùng cô. Dù là những lời chẳng có ý nghĩa gì cũng được, anh không nói, chỉ cần nghe cô nói cũng là tốt rồi.
Khương Tiêu đã bị anh đánh thức, nhất thời cũng không ngủ được, liền ngẩng đầu lên từ trong lòng anh: "Kể về nhiệm vụ của anh trên núi tuyết đi? Có nguy hiểm không?"
"Nhiệm vụ rất tẻ nhạt, chẳng có gì để kể cả. Lúc mới bắt đầu nhìn thấy núi tuyết thì cảm thấy rất đẹp, rất hùng vĩ, nhưng ở vài ngày sau sẽ thấy rất đơn điệu. Nguy hiểm thì có một chút, như bỏng lạnh, còn có tuyết lở, nhưng cẩn thận một chút thì không thành vấn đề."
Anh nói một cách nhẹ tênh, nhưng Khương Tiêu lại có thể hình dung ra cảnh anh đã phải trải qua những ngày tháng vất vả thế nào trên núi tuyết. Nhưng cô không ngửi thấy mùi máu hay mùi thuốc trên người anh, chắc là không bị thương rồi.
Còn việc kiểm tra vết thương này nọ cho anh thì lúc này cô tuyệt đối không dám. Ngộ nhỡ không thấy vết thương, lại đổi thành anh không chịu nổi mà muốn lật cô qua lại để "kiểm tra", thì cô thật đúng là muốn khóc mà không ra nước mắt.
"Em có đọc báo rồi, chuyện về ngôi cổ mộ ở núi Bách Cốt, thôn Tứ Dương."
Sau khi trở về, cô còn chưa kịp tìm Triệu Hâm đã chạy thẳng tới đây.
Khương Tiêu nghe anh nhắc tới chuyện này, liền ngồi bật dậy, nhìn anh nói: "Chuyện này em cũng đang định nói với anh."
Nếu cô không nói, sau này anh cũng sẽ biết thôi. Triệu Hâm không thể nào không nói với anh, huống hồ Vân Tiên rất có khả năng cũng sẽ nói gì đó với anh.
Mạnh Tích Niên chống hai tay, nhìn cô: "Ừm?"
Anh đã cảm thấy chuyện này thế nào cũng liên quan đến cô mà.
"Cuối năm ngoái, em tình cờ gặp một người đàn ông ở tiệm sách Tân Hoa, cuốn sách trong tay ông ta rơi xuống đất, em phát hiện đó là một cuốn 'Hoa Minh huyện chí', cảm thấy khá tò mò, không ngờ huyện mình lại có loại sách này, nên mới nghĩ muốn lật xem thử bên trong viết gì."
Cô bắt đầu kể từ lúc gặp Thôi Đại Nguyên, tất nhiên, đoạn về ngoại công thì không nhắc đến, chỉ nói rằng sau khi Thôi Đại Nguyên mua cuốn sách đó, cô cũng đến giá sách đó xem thử, chỉ còn lại một cuốn. Cuốn đó cô lật xem một chút thì phát hiện bên trong bị xé mất mấy trang.
Điều này lại càng làm cô tò mò, liền đi tìm cuốn sách đó, tìm thấy ở chỗ Hạ Tân, kết quả lại liên quan đến núi Bách Cốt, thôn Tứ Dương.
"Sau đó em cứ để người theo dõi bọn họ? Tết nhất còn vì để theo dõi bọn họ mà quay về thôn?" Mạnh Tích Niên cảm thấy hơi khó tin.
Sự hiếu kỳ của cô nhóc này lại lớn đến mức đó sao?
Vì một cuốn "Hoa Minh huyện chí" mà theo dõi cả một băng trộm mộ?
Khương Tiêu gật đầu đầy nghiêm túc: "Em là một thiếu nữ chính nghĩa đấy!"
Mạnh Tích Niên: "......"
Thiếu nữ chính nghĩa sao?
Anh ngồi dậy, vươn tay véo má cô: "Được rồi, thiếu nữ chính nghĩa, biết bọn chúng có vấn đề mà em vẫn trơ mắt nhìn bọn chúng vào ở nhà ông bác em hả?"