Cung Tân Hà vốn muốn quay đầu lại báo cáo ngay cho Mạnh Tích Niên, nhưng anh sợ trì hoãn một chút thì sẽ không tìm thấy hai người kia nữa.
Anh nghiến răng, kéo quần thắt chặt dây lưng, đuổi theo hai bóng người kia.
Mưa quất vào mặt khiến tầm nhìn không rõ. Lại còn ở trong rừng núi, thỉnh thoảng có thể bị vấp ngã, bị cành cây quất vào người. Nếu không phải luôn theo Mạnh Tích Niên huấn luyện, thì trong tình huống này đi lại còn khó chứ đừng nói là chạy.
Thế nhưng, hai người kia lại chạy cực kỳ nhanh.
Trông họ như thể đã sống lâu trong môi trường này vậy.
Cung Tân Hà có mấy lần suýt chút nữa đuổi mất dấu.
Khoảng mười phút sau, anh nhìn thấy hai người kia chạy đến một bên sườn núi, nơi đó có dây leo che phủ rủ xuống. Nhưng hai người kia giơ tay gạt ra, loáng một cái đã chui tọt vào trong.
Tim Cung Tân Hà đập mạnh.
Ở đây vậy mà lại có một hang núi?
Liệu đây có phải là hang ổ của đám người đó không?
Cung Tân Hà đứng ngoài đợi ba phút, lúc này mới theo hướng đó chui vào. Cửa hang không lớn, vừa đủ cho một người chui lọt.
Ánh sáng bên trong rất tối, nhưng cảm giác lại lớn hơn cái hang trước đó của họ nhiều.
Cung Tân Hà vừa cảm thấy không ổn, định quay người lao ra ngoài, nhưng đã chậm một bước.
Một vật sắc nhọn đã dí sát vào bên hông anh.
"Không được nhúc nhích."
Một giọng nữ vang lên bên cạnh.
Thân hình Cung Tân Hà cứng đờ.
Vậy mà lại là phụ nữ.
Họ đều không ngờ ở đây lại có phụ nữ.
"Tiểu Miêu, nhóm lửa trước đi." Người phụ nữ cầm dao nhọn dí vào hông anh nói với cô gái nhỏ nhắn phía trước.
"Đến ngay đây."
Giọng người phụ nữ tên Tiểu Miêu nghe mềm mại hơn, nghe chừng tuổi tác không lớn.
"Các cô muốn làm gì?" Cung Tân Hà xoay chuyển não bộ, tìm kiếm cơ hội.
Hai người phụ nữ chắc hẳn không phải đối thủ của anh.
Chỉ cần anh có thể khống chế được hai người phụ nữ này, thì coi như là một đột phá lớn.
Nào ngờ, người phụ nữ này dường như hiểu được suy nghĩ của anh, đột nhiên cười một tiếng, giọng cô hơi khàn, âm điệu nghe có chút vị lạ lẫm.
"Đại ca, bọn em chỉ đùa với anh chút thôi, ai bảo anh cứ đi theo bọn em làm gì?"
Vừa nói, cô vừa rời mũi dao nhọn đang dí ở hông anh ra.
Cung Tân Hà ngẩn người.
Ý này là sao?
"Các cô là người thế nào?"
"Nhà bọn em ở một cái trại nhỏ qua ngọn núi này thôi, bọn em đến đây để bắt sâu."
Người phụ nữ đó xoay người lại đối diện với anh.
Mượn chút ánh sáng mờ nhạt, Cung Tân Hà nhìn rõ dáng vẻ của cô.
Một người phụ nữ trẻ có ngũ quan lập thể, con ngươi hơi nâu, đôi môi hơi dày, trông cũng chỉ chừng hơn hai mươi tuổi. Quần áo trên người đều bị mưa làm ướt sũng, dán chặt vào cơ thể khiến đường cong hiện lên rõ rệt.
Cung Tân Hà vội quay đầu đi, ngượng ngùng không dám nhìn cô.
"Ở đây đều có sâu độc, các cô còn đến bắt sâu?"
"Đại ca chắc không biết nhỉ? Ở đây có một loại sâu có thể chiên ăn được, rất giòn rất thơm, sau khi phơi khô còn có thể làm thuốc, một cân tận hai trăm tệ đấy. Em tên là Y Oa, kia là em họ Tiểu Miêu của em, bọn em vừa rồi đang vội tìm chỗ tránh mưa, nào biết anh cứ đi theo bọn em mãi."
Y Oa vừa nói vừa cắm con dao nhọn lại vào bao dao bên hông.
Lúc này Cung Tân Hà mới nhìn thấy bên hông cô có buộc một chiếc túi vải nhỏ.
Y Oa thấy ánh mắt anh dừng trên chiếc túi vải bên hông mình, liền lập tức tháo túi xuống, kéo khóa kéo ra cho anh xem: "Đây chính là sâu bọn em bắt được."
Trong chiếc túi vải đó quả nhiên đựng một túi sâu màu nâu, loại sâu đó bên ngoài bọc một lớp vỏ, nhìn không có vẻ mềm nhũn.