Mạnh Tích Niên im lặng rất lâu, rồi đáp một tiếng.
“Được.”
Khương Tiểu cúp điện thoại, quay đầu nhìn Mạnh lão một cái. “Ông nội, cháu có nấu chút cháo, ông ăn một chút rồi đi nghỉ sớm đi, dù sao đi nữa thì cũng phải chờ tới ngày mai có kết quả rồi mới tính tiếp được.”
Mạnh lão gật gật đầu.
“Cháu nói đúng, ông cũng thực sự đói rồi, múc cho ông một bát đi.”
Ông nhìn bóng lưng Khương Tiểu xoay người đi về phía nhà bếp, lại nhịn không được thở dài một tiếng.
Hôm nay cũng may là Tiểu Tiểu tới đây.
Nếu không, chính bản thân ông cũng chưa từng để ý, Mạnh Triều Quân cũng sẽ không nói cho ông chuyện nhức đầu, mà cái người đàn bà Đoạn Thanh Thanh kia thật đúng là một con heo!
Còn nữa, Mạnh Triều Quân cũng là một con heo!
Rõ ràng bình thường sau khi được cô ta mát-xa xong thì chứng đau đầu không hề thuyên giảm hay khá hơn chút nào, thế mà chỉ vì dỗ dành cô ta, vì an ủi cô ta, lại nói dối trái lương tâm, khen tay nghề cô ta cực tốt, mát-xa xong đầu anh ta không còn đau nữa.
Cũng may Khương Tiểu đã tới.
Cũng may vào lúc này có con bé ở trong nhà, nếu không sau khi ông trở về lại là một căn phòng lạnh lẽo u tối, con trai con dâu ở bệnh viện, còn ông - một lão già - thì ngơ ngác không nơi nương tựa, canh giữ ngôi nhà cổ này.
Cảm giác đó, chỉ cần nghĩ tới thôi là ông đã thấy trong lòng run rẩy.
Ăn một bát cháo nóng vô cùng thơm ngọt, Mạnh lão mới cảm thấy như mình vừa sống lại.
Thân thể ấm áp, sức lực quay trở lại, ông cũng cảm thấy lạc quan hơn một chút.
“Tiểu Tiểu, cháu nói đúng, có lẽ ngày mai sẽ kiểm tra ra cái thứ trong đầu nó là lành tính.”
“Ừm, đúng vậy. Ông yên tâm đi, ông phải nghỉ ngơi trước đã, ngày mai Tích Niên về thì cứ giao cho anh ấy gánh vác.”
Nghĩ tới việc đứa cháu trai lớn vừa nghe tin đã đồng ý về ngay, trong lòng Mạnh lão cảm thấy an ủi hơn rất nhiều.
“Đúng, giao cho nó. Cháu không biết đâu, hồi nhỏ Tích Niên cũng từng có lúc ngồi trên vai bố nó, cười như một thằng ngốc vậy.” Mạnh lão thở dài một tiếng, nói: “Thời điểm đó, nhà chúng ta ngày nào cũng tràn ngập tiếng cười nói.”
Khương Tiểu không biết Mạnh Tích Niên nhớ lại những khoảng thời gian đó trong lòng sẽ có cảm giác gì.
Nhưng, lúc này dù thế nào đi nữa anh cũng phải về, nếu không sau này anh sẽ hối hận.
Thế nhưng, họ đều không ngờ tới, kế hoạch không bao giờ đuổi kịp thay đổi.
Bốn giờ sáng, Mạnh Tích Niên đã nhận được một nhiệm vụ bí mật, ngay cả cơ hội để giải thích một câu, nói rõ tình hình cá nhân cũng không có, đã phải lao đi xa ngàn dặm để chấp hành nhiệm vụ.
Thậm chí, lần này anh còn chưa kịp gọi điện thoại cho Khương Tiểu và Mạnh lão, nhiệm vụ này cũng không cho phép tiết lộ ra ngoài nửa lời.
Ngày hôm sau, Khương Tiểu dậy thật sớm để nấu cháo cho Mạnh lão, cũng dự định nấu nhiều hơn một chút để lát nữa ông có thể mang tới bệnh viện. Trong cháo cô có thêm một chút nước linh tuyền, nghĩ bụng sẽ dặn dò Mạnh lão chỉ cho Mạnh Triều Quân ăn thôi.
Bây giờ ăn một chút, ước chừng ít nhiều cũng sẽ có tác dụng.
Thế nhưng, cô vừa xách bình giữ nhiệt đó ra khỏi nhà bếp, thì có vài người đã xông vào, người đi đầu là Đoạn Thanh Thanh không nói không rằng, mang theo cơn giận dữ lao thẳng về phía cô, giơ tay lên tát mạnh vào mặt cô.
Cô ta hét lên: “Khương Tiểu, đồ tai họa như cô!”
Ánh mắt Khương Tiểu sắc lạnh, sao có thể để cô ta tát trúng?
Nhanh chóng lùi lại phía sau liền tránh được cái tát này.
Đoạn Thanh Thanh dùng sức quá mạnh, không ngờ cô lại có thể né tránh được, nhất thời vung tay vào không khí, chính bản thân lại ngã nhào xuống đất.
“Thanh Thanh!”
“Thanh Thanh cẩn thận!”
Người đi cùng cô ta chính là anh cả Đoạn Phi An và chị dâu Khoáng Hồng của cô ta.
Họ đều nhận được điện thoại của Đoạn Thanh Thanh từ sáng sớm, vội vã chạy tới bệnh viện, Mạnh Triều Quân vẫn chưa tỉnh lại, mà Đoạn Thanh Thanh đêm qua không ngủ được, lại khóc suốt nửa đêm, bây giờ mắt đều đỏ ngầu, cả người trông rõ ràng là tiều tụy.