Anh cũng cảm thấy rất oan ức.
Cô gái kia khiến anh cũng phải thấy sợ.
Làm gì có ai coi khách vào tiệm ăn sáng là đối tượng xem mắt bao giờ?
"Sao bà cô họ của Triệu Hâm lại quen cô ta?"
"Dư Xuân Vũ vì chuyện của Khương Bảo Hà và Trâu Tiểu Linh nên đã trốn đi, vừa khéo lại tới đúng chỗ bà cô họ Triệu kia. Vì Dư Xuân Vũ hay tới tiệm tạp hóa của bà ấy mua đồ nên mới quen biết. Dư Xuân Vũ lừa bà ấy là mình đi học, nên bà cô họ Triệu thấy điều kiện của cô ta khá tốt, bèn nảy ý định giới thiệu cho Triệu Hâm."
"Người phụ nữ đó phẩm hạnh không tốt." Mạnh Tích Niên nhíu mày.
Quả thực là phẩm hạnh không tốt.
"Tôi đã nói khách quan với Triệu Hâm, Triệu Hâm thậm chí còn chẳng buồn đi xem mặt cô ta. Sau đó lúc cậu ấy chuẩn bị rời đi, tôi đã nhờ cậu ấy đi làm việc đó."
Hai người trò chuyện qua lại, hầu như kể hết mọi chuyện lớn nhỏ đã xảy ra trong khoảng thời gian xa cách. Khương Tiểu cũng không biết cuối cùng mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, tóm lại lúc mở mắt ra đã là sáu rưỡi sáng, cô cảm thấy mình vẫn chưa ngủ được bao lâu.
Còn Mạnh Tích Niên vẫn đang chìm trong giấc ngủ say.
Khương Tiểu chống người dậy, chống cằm nhìn anh.
Mạnh Tích Niên lúc ngủ say nhìn trẻ hơn lúc tỉnh khoảng ba bốn tuổi, không biết có phải vì biểu cảm không còn lạnh lùng cứng rắn như thường ngày hay không, trông khá ôn hòa.
Ngón tay cô lướt nhẹ trên gương mặt anh, trong lòng cảm thấy rất viên mãn.
Dường như chỉ cần anh trở về, ở bên cạnh, là cô lại có cảm giác rất viên mãn, an tâm.
Cô cẩn thận bước qua người anh, xuống giường, ôm bộ quần áo định thay, nhẹ nhàng mở cửa rồi rón rén đi ra ngoài.
Khương Tùng Hải vừa đúng lúc ngủ dậy đẩy cửa bước ra, thấy hành động này của cô, lập tức cảm thấy rất kỳ lạ.
"Tiểu Tiểu, làm gì đấy?"
Sao cứ như làm kẻ trộm vậy?
Khương Tiểu giật thót mình, vội vàng đóng cửa lại, xoay người ôm quần áo cười ngốc với ông ngoại.
"Ông ngoại, cái đó... anh Tích Niên tới rồi ạ."
Khương Tùng Hải ngạc nhiên rồi vui mừng: "Tích Niên tới rồi à? Tới lúc nào thế? Sao ông không nghe thấy tiếng gõ cửa nhỉ?"
Khương Tiểu lập tức nói: "Tới được hơn một tiếng rồi ạ, vừa đúng lúc cháu dậy đi vệ sinh, vừa đúng lúc cậu ấy gõ cửa nên cháu nghe thấy."
"Ra là vậy à? Hôm nay có lẽ ông ngủ hơi say, chẳng nghe thấy tiếng gì cả." Khương Tùng Hải bước tới, ra hiệu cho cô ra phòng khách, đừng đứng ở cửa làm ồn đến Mạnh Tích Niên.
Cậu ấy mỗi lần đi làm nhiệm vụ về đều rất mệt mỏi, ông cũng thấy xót xa.
"Sao lại tới vào nửa đêm nửa hôm thế kia, chắc là buồn ngủ lắm nhỉ? Để cho cậu ấy nghỉ ngơi cho tốt."
Khương Tiểu rất muốn nói rằng, anh ấy buồn ngủ thật, nhưng tối qua cứ kéo cô trò chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ. Bây giờ thì nhìn ra là buồn ngủ thật rồi, ngủ rất say.
"Tích Niên tới rồi à?" Cát Lục Đào từ trong bếp đi ra.
"Phải, tới được hơn một tiếng rồi." Khương Tùng Hải nói: "Bà làm thêm mấy cái bánh bao nhé, Tích Niên thích ăn bánh bao."
"Hơn một tiếng rồi? Lúc đó bà cũng gần tỉnh rồi mà, sao không nghe thấy tiếng gõ cửa nhỉ?" Cát Lục Đào vừa đáp lời vừa thấy lạ.
Khương Tiểu lập tức đổ mồ hôi hột.
Bà ngoại dậy sớm thế sao?
Cô nói rút ngắn thời gian Mạnh Tích Niên tới vì cảm thấy ngại, không muốn để họ biết anh thật ra đã ngủ ở phòng cô cả đêm rồi, nhưng không ngờ lại có nguy cơ bị vạch trần.
"Ồ, tại anh ấy sợ làm ồn tới hai người nên gõ cửa rất khẽ, cháu vừa đúng lúc dậy đi vệ sinh nên mới nghe thấy, chứ không thì cũng chẳng nghe thấy gì đâu ạ." Khương Tiểu giải thích một câu rồi vội vàng chuyển chủ đề, "Bà ngoại, cháu ra ngoài tập quyền đây ạ."