Lưu Quốc Anh sững sờ.
Bảo ông công khai mình chính là người đã mô phỏng bức Thu Cảnh Đồ đó?
"Dù sao đó cũng chỉ là mô phỏng..."
Khương Tiểu nói: "Thầy cứ để người khác thử xem, hiện nay trong và ngoài nước có thể mô phỏng được bức Thu Cảnh Đồ đó, cũng chỉ có một mình thầy thôi! Còn nữa, bức Khiếu Bắc Phong của thầy đâu? Còn cả bức Mạch Thượng Trì Trì Quy nữa? Rồi một bức nữa, Xuân Nhật Thần Quang? Mấy bức tranh đó, tùy tiện lấy ra một bức cũng đủ làm giới hội họa chấn động! Thầy ơi, thầy thật sự có tài năng, thời đại bây giờ cũng khác rồi, những năm tháng loạn lạc đã qua và sẽ không lặp lại nữa, thầy cứ yên tâm đi!"
"Đúng vậy, ông Lưu, bản thân ông vốn dĩ thích vẽ tranh, bây giờ đi dạy toán hay cái gì đó cũng chẳng có ý nghĩa gì, chi bằng nghe theo con bé Khương, nắm bắt cơ hội, làm điều mình thích." Trình Thu Liên cũng khuyên nhủ.
Khương Tiểu thấy Lưu Quốc Anh đã có chút dao động, lại làm vẻ mặt khổ sở, khẩn khoản nhìn ông: "Thầy ơi, chẳng lẽ thầy nỡ lòng nhìn con bỏ lỡ cơ hội này sao?"
Lưu Quốc Anh nghiến răng, cuối cùng quyết định đánh cược một phen.
"Được! Nghe con!"
Khương Tiểu lập tức nhảy cẫng lên: "Tuyệt quá! Chuyện này cứ giao cho con!"
Tối hôm đó, Khương Tiểu tìm đến Vương Dịch.
Cô kể lại tình hình thực tế phía mình cho Vương Dịch nghe.
Vốn dĩ cô cứ tưởng mình phải giải thích, giới thiệu thật kỹ về hoàn cảnh của Lưu Quốc Anh, nào ngờ, vừa nghe đến mấy chữ "tác giả mô phỏng Thu Cảnh Đồ", Vương Dịch đã kinh ngạc, mừng rỡ kêu lên: "Thu Cảnh Đồ? Em không biết đó thôi, viện trưởng của bọn chị đối với bức Thu Cảnh Đồ này đúng là canh cánh trong lòng, mãi không quên được đấy!"
"Thật ạ?"
"Chứ sao nữa?" Vương Dịch còn nói: "Cũng có không ít người từng đến hỏi bọn chị, Viện hội họa có sưu tầm bức Thu Cảnh Đồ đó không. Dù sao thì chân tích không biết đang vùi lấp nơi nào, bức mô phỏng đó cũng khiến mọi người rất nhớ nhung. Chỉ là sau đó nghe nói bức Thu Cảnh Đồ đó đã bị hủy hoại, nên ai nấy đều vô cùng thất vọng và phẫn nộ. Viện trưởng bọn chị còn cho người đi điều tra, trong phạm vi khu vực quyên góp tranh năm đó, sai người đi hỏi thăm xem quanh vùng đó có ai biết vẽ tranh không, muốn tìm ra vị đại sư này."
"Đại sư ạ?"
"Đúng vậy, em không biết đâu, trong lòng viện trưởng bọn chị, vị vô danh kia thực ra đã là họa sĩ cấp bậc đại sư rồi. Chỉ tiếc là mãi không tìm được người. Giờ thì tốt rồi! Người đó hóa ra lại là thầy của em? Chị bảo mà, sao em lại lợi hại thế! Tuổi còn nhỏ mà đã đoạt giải nhất! Hóa ra thầy của em chính là vị đại sư bí ẩn đó!"
Khương Tiểu thật sự không biết còn có đoạn chuyện như vậy.
Viện trưởng Viện hội họa Kinh Thành, cô chỉ từng nghe tên, từng xem tin tức và ảnh của ông, người thật thì đúng là chưa quen biết. Với tư cách trước đây của cô, cũng không có cơ hội gặp mặt ông.
"Được rồi, chị thấy chuyện này của em thành công rồi! Lát nữa chị sẽ đến nhà viện trưởng! Phải rồi, trong tay thầy em còn bức Thu Cảnh Đồ không? Không, có tác phẩm khác cũng được!"
Khương Tiểu ban đầu không nghĩ đến điểm này nên không mang tranh theo, nhưng tranh của cô đều nằm trong không gian rồi. Lúc đó Lưu Quốc Anh cũng mô phỏng một bức Thu Cảnh Đồ cho cô, còn có hai bức để cô học tập, cô biết sắp đi xem triển lãm tranh nên đã vô thức thu hết tranh vào không gian, nghĩ rằng có lẽ sẽ dùng đến.
"Em về lấy đây! Nhà viện trưởng ở đâu ạ? Em lấy xong mang đến thẳng đó luôn nhé?"
"Em đừng chạy xa thế làm gì, em mang tranh đến chỗ Trần Ấn, rồi bảo anh ấy mang tranh qua đây, tiện thể đón chị đi ăn đêm luôn." Vương Dịch nói, nở một nụ cười có chút thẹn thùng.
Khương Tiểu khinh bỉ hành động "tiện thể rải cơm chó" này của cô nàng một cái, rồi lập tức chạy biến.