Cô không cần phải quay lại trường học, trực tiếp tìm một chỗ lấy bức tranh ra từ trong không gian, sau đó gửi đến nơi làm việc của Trần Ấn.
Trần Ấn nhận tranh, hoàn thành công việc rồi lái xe đến nhà viện trưởng.
Viện trưởng Cận sau khi nghe lời Vương Dịch thì đang nóng lòng chờ mong bức tranh cậu ấy mang đến.
Vương Dịch nghe thấy tiếng còi xe bên ngoài, lập tức đứng dậy: "Cậu ơi, tranh đến rồi, cháu ra lấy vào đây ạ!"
Viện trưởng Cận liếc cô một cái: "Là Trần Ấn à? Được rồi, gọi cậu ta vào đây, ta xem nào! Mẹ cháu ngày nào cũng lải nhải bảo nhà họ Trần này không được, bảo Trần Ấn chỉ kiếm được mấy đồng bạc, nếu không phải vì cháu thật sự thích người ta, thì bà ấy đã chẳng đời nào đồng ý mối hôn sự này."
Hóa ra, viện trưởng của Viện Hội họa Kinh Thành này chính là cậu ruột của Vương Dịch.
Thế nhưng, trừ những người quen biết, cô chưa từng để lộ chuyện này ra ngoài.
Vương Dịch bĩu môi: "Cậu, cậu đừng nghe mẹ cháu nói bậy, mẹ chỉ có thành kiến với người làm kinh doanh thôi, thực ra Trần Ấn rất tốt. Hơn nữa, kiếm được tiền thì có gì không đúng chứ? Cháu đi gọi Trần Ấn vào, cậu sẽ thích anh ấy cho xem!"
"Ừ, ta sẽ thích bức tranh cậu ta mang đến!" Viện trưởng Cận cười nói.
Trần Ấn ôm hai cuộn tranh đi vào.
"Viện trưởng Cận, buổi tối tốt lành, cháu là Trần Ấn."
Hôm nay Trần Ấn có cuộc họp, nên mặc bộ vest xanh thẫm, giày da sáng bóng, tóc còn vuốt chút gel, trông rất ra dáng.
Viện trưởng Cận nhìn vào ánh mắt của cậu ta.
Ánh mắt chàng trai này đoan chính, không có vẻ gì là lươn lẹo, chỉ nói một câu đúng mực như vậy, xem ra khá là thật thà.
Đứng cạnh Vương Dịch, đúng là trai tài gái sắc, chẳng trách Vương Dịch lại thích cậu ta.
"Ngồi đi. Để ta xem tranh."
Vương Dịch trong lòng hơi nhảy nhót, biết là cậu đã chấp nhận Trần Ấn, lập tức khẽ kéo áo Trần Ấn.
Trần Ấn nghiêng đầu nhìn cô, thấy niềm vui trong mắt cô, cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Cô gái này đúng là cái gì cũng viết hết lên trên mắt.
Nhìn bộ dạng này của cô, lòng anh cũng mềm nhũn. Anh rất ít khi nói lời dỗ dành, nhưng vì bản thân nhận được sự công nhận của bề trên, mà cô có thể vui mừng đến nhường này, chắc hẳn là thật lòng muốn ở bên anh.
Trần Ấn chậm rãi trải bức tranh lên bàn.
Đây chính là bức tranh phong cảnh mùa thu mà Lưu Quốc Anh đã sao chép lại sau này.
Viện trưởng Cận nhìn thấy bức tranh hiện ra trước mắt, kích động đến mức thốt lên ba tiếng tốt liền.
"Tốt! Tốt! Tốt! Nét bút này rõ ràng tinh tế và chín chắn hơn tác phẩm trước rất nhiều! Có thể thấy ngay là cùng một người vẽ!"
Bức tranh phong cảnh mùa thu sao chép năm đó, ông cũng có may mắn được thưởng thức một lần, nên mới mãi không quên.
"Cậu, thế cậu bảo, vị tiên sinh họ Lưu này có thể viết thư giới thiệu cho học trò của ông ấy để tham gia triển lãm tranh cho họa sĩ mới lần này không ạ?" Vương Dịch lắc lắc cánh tay ông.
Dù thế nào, cô cũng muốn tranh thủ cơ hội này cho Khương Tiểu.
"Còn một bức nữa mà? Mở ra xem tiếp đi." Viện trưởng Cận nói.
Đến khi bức "Khiếu Bắc Phong" khác vừa mở ra, Viện trưởng Cận lập tức quyết định ngay!
"Ta thấy không thành vấn đề! Như vầy đi, Tiểu Dịch, cháu giúp cậu hẹn vị tiên sinh Lưu Quốc Anh này, xem ngày mai ông ấy có đến Viện Hội họa được không? Ta muốn mời ông ấy cùng tham gia vào việc bình chọn tác phẩm của các họa sĩ mới lần này!"
Vương Dịch cười tít cả mắt.
"Được! Trần Ấn, đi thôi, đi thôi, chúng ta đi tìm Tiểu Khương ngay bây giờ!"
Trần Ấn bị cô đẩy đi, chỉ kịp nói với Viện trưởng Cận một câu cáo từ.
Viện trưởng Cận phất phất tay, trong lòng cảm thấy khá vui. Trong mắt ông, Trần Ấn này khá biết chiều chuộng cháu gái mình, xem ra cũng chẳng có gì là không ổn cả.