Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên đã kết hôn, nhưng họ tuyệt đối không phải là kiểu người có thể cứ như thế mà sống một cuộc đời hạnh phúc mỹ mãn, tất cả mọi thứ đều không cần lo nghĩ, không cần bận tâm nữa.
Anh luôn lờ mờ cảm thấy có nguy hiểm đang tích tụ ở một nơi nào đó, không biết khi nào sẽ giống như một đám mây đen trôi tới, bao phủ lên đầu họ, trút xuống cho họ một trận mưa rào tầm tã.
Tuy anh cũng biết Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu không sợ hãi cũng không lùi bước, nhưng trong phạm vi năng lực cho phép, những gì anh có thể giúp họ chú ý nhiều hơn, đề phòng nhiều hơn, anh cũng sẽ không lơ là.
“Hiện tại Lục thiếu vẫn luôn tìm kiếm tung tích của người tên Thạch Tiểu Thanh kia, nhưng trên người Thạch Tiểu Thanh này dường như có bí mật không nhỏ, có liên quan tới rất nhiều chuyện.”
Tôn Hán muốn nói nhất chính là điểm này.
“Thạch Tiểu Thanh? Là mẹ ruột của Tiểu Khương đúng không?” Quan Thiết Trụ cũng không nhịn được hỏi một câu.
“Hiện tại xem ra đúng là như vậy.” Tôn Hán gật đầu.
“Vẫn chưa tìm thấy sao?” Đinh Hải Cảnh hỏi.
“Chưa, người này giống như bị giấu đi vậy, tất cả dấu vết từng xuất hiện đều rất mơ hồ, tra được một chút manh mối thì lại đứt đoạn, tra được một chút lại đứt đoạn, lúc nào cũng vậy.”
Gương mặt Tôn Hán hơi trầm xuống, quay đầu nhìn thoáng qua phía Giang Tiêu, hạ thấp giọng nói: “Tôi cứ thấy hơi lo, sau khi tìm được người này thì chưa chắc đã là chuyện tốt đối với Tiểu Khương và Lục thiếu.”
Họ có lẽ là những vệ sĩ hay lo lắng nhất.
Những vệ sĩ khác chỉ cần làm việc, tìm người, bảo vệ thân chủ là được, nhưng mấy người họ lại luôn phải lo đủ thứ, bận tâm đủ điều, ngay cả những ngày hiếm hoi nhàn rỗi tụ tập uống trà như thế này, chuyện trò cũng đều là về Giang Tiêu.
“Nhưng vẫn phải tìm.”
Đinh Hải Cảnh nhíu mày nói: “Nếu người này thực sự liên quan trọng đại, tìm ra là việc bắt buộc phải làm, đến lúc đó chuyện gì Tiểu Khương và Lục thiếu cũng có thể gánh vác được.”
Họ đâu có yếu ớt.
Hiện tại xem ra, tìm được vẫn quan trọng hơn là không tìm.
“Phía D Châu dạo gần đây có gì bất thường hay biến động gì không?”
Điều Đinh Hải Cảnh muốn hỏi vốn là Ám Tinh, nhưng Tôn Hán và những người khác đều không biết về Ám Tinh, anh không muốn kéo họ vào vũng nước đục này, đối với Ám Tinh, tuyệt đối là không biết còn hơn là biết.
Cho nên anh chỉ có thể hỏi như vậy.
“Sóng yên biển lặng.”
Tôn Hán nói một câu như thế.
Sóng yên biển lặng, họ đều biết là không thể nào.
Cho nên hiện tại chỉ có thể coi là sự yên tĩnh trước cơn bão mà thôi.
“Anh ở bên kia phải chú ý một chút.” Đinh Hải Cảnh vỗ vỗ vai Tôn Hán.
Tôn Hán lại không nhịn được nhìn về phía Giang Tiêu.
Miệng anh mấp máy, nuốt ngược trở vào câu nói suýt chút nữa đã thốt ra.
Vốn dĩ anh định nói, Tiểu Khương đã đưa cho anh thứ đủ để bảo toàn tính mạng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này dù Đinh Hải Cảnh và những người khác có biết hay không, dù họ có thứ thuốc trong bình màu xanh đó hay không, thì việc giữ kín chuyện này trong lòng vẫn là ổn thỏa nhất.
Cho nên cuối cùng anh chỉ gật đầu.
“Được, tôi biết rồi.”
Thành Thành bước tới, “Các anh đang họp à?”
“Thành đoàn trưởng.”
Hiện tại Thành Thành đã là đoàn trưởng.
“Ngồi đi, ngồi đi.”
Thấy họ đều muốn đứng dậy, Thành Thành đưa tay ra hiệu cho họ ngồi xuống.
Ánh mắt anh lướt qua gương mặt mấy người Đinh Hải Cảnh, nói: “Tiểu Tiểu rất tin tưởng các cậu.”
Bên cạnh cô có được những người như thế này, cũng khiến anh yên tâm hơn không ít.
“Tiểu Khương đối xử với chúng tôi cũng rất tốt, cực kỳ hào phóng.” Quan Thiết Trụ nói.
Giang Tiêu đối với họ quả thật vô cùng hào phóng, không chỉ trả lương rất cao, bình thường những thứ để họ ăn uống đều là loại cực đắt tiền, hơn nữa hễ họ có kỳ nghỉ muốn về quê, cô lại càng chuẩn bị rất nhiều đồ đạc để họ mang theo về.