Giang Tiêu lại suýt chút nữa không nhịn được mà phun nước ra ngoài. Có ý gì đây? Cô hẹn gặp tên Tằng Nhi Nhiên kia ở quán trà từ bao giờ? Lại còn tâm sự? Tâm sự cái con khỉ ấy chứ.
"Hắn ta bị hoang tưởng rồi sao? Người nhà họ Tằng không đưa hắn tới bệnh viện tâm thần mà kiểm tra tử tế à?" Đinh Hải Cảnh cũng nhịn không được nói một câu như vậy.
Vương Ngọc Lâm lúc này cũng không nhịn được muốn biện giải giúp Tằng Nhi Nhiên một câu: "Hình như cậu ta nói thật, hơn nữa cậu ta còn nói là mẹ cậu ta đích thân tới nhà hẹn với Giang Tiêu."
Cái người đàn bà không biết trời cao đất dày đó? Giang Tiêu dường như hiểu ra điều gì đó. Người đàn bà tên Tôn Đạm Trân kia chắc hẳn sau khi về đã không nói thật với Tằng Nhi Nhiên? Rốt cuộc bà ta đã bịa đặt ra cái trò quỷ gì chứ? Mặt cô đen lại.
"Nhà họ Tằng." Giang lão thái gia đột nhiên gật đầu nói: "Ta lại nhớ ra rồi, có phải cái nhà họ Tằng có quan hệ thân thích với con dâu cả nhà họ Thôi không?"
Giang Tiêu sững sờ một chút, Giang lão thái gia vậy mà cũng biết nhà họ Tằng? Vậy có phải nghĩa là tên Tằng Nhi Nhiên này thật sự không phải hạng vô danh tiểu tốt?
Mà khi ông nhắc tới như vậy, trong đầu Mạnh Tích Niên cũng như có tia sáng lóe lên, nhớ ra Tằng Nhi Nhiên là ai rồi.
"Khi thủ trưởng tiền nhiệm còn tại vị," anh chậm rãi nói: "Đã từng tiếp kiến một nhóm người được cho là những nhà khoa học trẻ rất có tài, tên Tằng Nhi Nhiên này hình như là một trong số đó."
Khi đó anh vẫn chỉ là một tiểu binh trong quân đội, vẫn luôn liều mạng huấn luyện, có một lần theo Dương Chí Tề bọn họ đi hộ tống một nhóm người được gọi là rường cột quốc gia, tên Tằng Nhi Nhiên kia cũng ở trong đó.
Dọc đường hình như có rất nhiều người khen ngợi Tằng Nhi Nhiên, nói rằng vị thủ trưởng đó tán thưởng cậu ta rất nhiều, hơn nữa còn để cho một người trẻ tuổi như cậu ta vào cái viện nghiên cứu mà rất nhiều người có thâm niên khó mà vào được, có thể nói tên Tằng Nhi Nhiên này là một ngôi sao đang lên.
Khi đó anh vốn không có chút hứng thú nào với những chuyện này, nên chỉ nghe qua rồi thôi, về sau cũng chưa từng nghĩ lại hay tiếp xúc với người này lần nào. Nhưng không ngờ tới, người này lại xuất hiện lần nữa và có giao tập với anh theo cách này.
Tất nhiên, loại giao tập này chỉ khiến anh muốn giết người mà thôi.
"Là hắn." anh lạnh lùng thốt ra hai chữ này. Giang Tiêu lập tức toát mồ hôi nhìn anh, "Anh quen à?"
"Mấy năm trước từng gặp một lần, tôi thấy hắn, còn hắn chắc là chưa thấy tôi." Nếu biết trước có ngày hôm nay, lúc đó anh đã cho cái kẻ ngạo mạn như một con gà trống kia đo đất rồi cho xong chuyện.
Giang Tiêu cạn lời.
Giang lão thái gia lại nói: "Nhà họ Tằng này cũng có thể coi là thư hương thế gia, nhưng sau đó thì sa sút, đời sau không bằng đời trước, tới đời này hình như lại xuất hiện một thiên tài, nhưng người này hình như khá khiêm tốn, chưa từng xuất hiện trên báo chí, nghe nói là một lòng làm nghiên cứu học vấn, ta còn tưởng là một người trẻ tuổi không tồi."
Lúc ban đầu nghe tin về Tằng Nhi Nhiên này, ông còn nghĩ, quả nhiên là người trẻ tuổi lợi hại như vậy mà vẫn có thể trầm tâm được, thật sự rất ưu tú.
Thậm chí, khi nhà họ Giang có cô gái tới tuổi cập kê cần bàn chuyện hôn nhân, nhà họ Giang có một danh sách những người đàn ông chưa vợ có điều kiện tương xứng, tên Tằng Nhi Nhiên này cũng từng xuất hiện trong danh sách của nhà họ Giang.
Chỉ là trước kia vẫn chưa có cô gái nào thật sự phù hợp với hắn, cho nên cũng vẫn luôn chưa nhắc tới hắn.
Bây giờ ông đột nhiên cảm thấy may mắn vì không có cô gái nhà họ Giang nào phù hợp, nếu không có lẽ thật sự sẽ bảo người đi nghe ngóng nhà họ Tằng, kiểu thăm dò này thông thường cũng có ý là muốn kết thông gia. Họ về phương diện này ít nhiều vẫn còn chút cổ hủ.