Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12839 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3149
Giữ Khoảng Cách

❊ ❊ ❊

Nếu trước kia từng thực sự nghe ngóng về Tằng Nhi Nhiên, từng có mối liên hệ như vậy, thì bây giờ chuyện này lại xảy ra với phía Giang Tiêu, Giang lão thái gia sẽ cảm thấy khó chịu như nuốt phải con ruồi.

Sau khi trở về nhất định phải nói với họ, cái tên Tằng Nhi Nhiên này nhất định phải xóa tên khỏi danh sách của Giang gia mới được.

"Đúng là đồ đần độn." Giang Tiêu không nhịn được mà sa sầm mặt mày.

Người này thật sự là thần kinh mà.

Thế nhưng, cô lại muốn biết rốt cuộc Tôn Đạm Trân sau khi trở về đã nói lời ma quỷ gì với con trai của bà ta.

Chẳng lẽ ngày hôm đó ở đây vẫn chưa đủ để rút ra bài học sao?

Chẳng lẽ sau khi trở về bà ta vẫn có thể mở mắt nói dối, bảo rằng đã thương lượng xong với cô, hẹn ngày gặp mặt Tằng Nhi Nhiên?

Bà ta bị điên à.

"Tằng Nhi Nhiên kia còn nói gì nữa?" Cô trầm giọng hỏi, mặt sa sầm.

"Không nói gì thêm nữa, chỉ nói chừng đó thôi. Còn nữa, loại bánh này là phúc lợi đơn vị chúng tôi phát, Tằng Nhi Nhiên không ăn cái nào, bảo tôi mang đến cho cô, còn nói nếu cô thích thì sau này cứ bảo cậu ấy, cậu ấy sẽ thường xuyên mua cho cô. Phải rồi," Vương Ngọc Lâm cẩn thận đẩy cái túi về phía họ, "bên trong còn có một bức thư do Tằng Nhi Nhiên viết."

Thấy không ai nhận, anh ta đặt túi xuống đất.

"Dù sao tôi cũng đã chuyển lời và quà đến nơi, các người hỏi gì tôi cũng đã nói hết rồi, tôi đi trước đây."

Nói xong, anh ta liền chạy biến như thể đang trốn chạy khỏi nơi này.

Như thể dưới gót chân đã bốc khói vậy.

Đáng sợ quá, người ở đây đều đáng sợ quá, ngay cả ông già kia cũng toát ra khí thế ngút trời, bây giờ nhìn lại thì rõ ràng thân phận địa vị của những người này không tầm thường chút nào.

Tằng Nhi Nhiên có khi thực sự chẳng cao trèo nổi người ta đâu!

Vương Ngọc Lâm vừa bước nhanh rời đi, vừa thầm nghĩ trong lòng, hay là sau khi về chuyện này anh ta không nói sự thật cho Tằng Nhi Nhiên biết nữa.

Đợi đến khi sau này Tằng Nhi Nhiên bị ngã càng đau, tiêu chuẩn trong lòng mới hạ xuống nhiều hơn, đến lúc đó có lẽ em gái anh ta mới có hy vọng.

Thế thì sau khi về phải nói thế nào? Nếu nói dối quá lố cũng không được.

Vương Ngọc Lâm vừa nghĩ cách, vừa rời khỏi nơi này.

Còn trong sân, Thành Thành đã mở cái túi ra, lấy một bức thư.

Anh nhìn thoáng qua, "Bức thư này trông có dấu vết bị bóc ra rồi."

"Ngoài gã vừa rồi ra thì còn ai được nữa?" Đinh Hải Cảnh nói.

Nhìn là biết ngay kẻ không có tư cách rồi.

Chẳng phải nói em gái hắn để ý Tằng Nhi Nhiên sao? Vậy gã đàn ông này lén xem thư Tằng Nhi Nhiên viết cũng là chuyện rất có khả năng đấy.

Thành Thành đưa bức thư cho Giang Tiêu, "Xem không?"

Giang Tiêu vô cùng ghét bỏ, "Tôi xem thư này làm gì?"

Giang Lục thiếu vươn tay nhận lấy. Ông xem thì Mạnh Tích Niên thật sự không thể nói gì được.

Giang lão thái gia cũng ghé lại gần xem bức thư đó.

Nhìn hai cái, ông bật cười bảo: "Xem ra chữ viết của Tằng Nhi Nhiên này khá là đẹp đấy."

Mạnh Tích Niên: "..."

Anh không so đo với loại người đó, chuyện này có gì đáng so sánh chứ?

Giang Tiêu lập tức sát lại gần anh, ghé vào tai anh nói nhỏ: "Chữ của Tích Niên ca mới là đẹp nhất."

Mạnh Tích Niên bị hơi thở ấm áp thơm tho của cô phả nhẹ bên tai, thân thể lập tức nóng ran.

Đêm qua nếm được mùi vị ngọt ngào, anh phát hiện ra khả năng tự chủ của mình bây giờ đang tuột dốc không phanh. Trước kia còn có thể nhịn, giờ Giang Tiêu ở sát gần như vậy, ngửi thấy hương thơm cơ thể cô, anh liền có chút không kiềm chế được.

Anh phải vất vả lắm mới đè nén được ngọn lửa này, vươn tay ấn lên vai cô, lúc này còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chữ viết của cái tên Tằng Nhi Nhiên kia chứ?

"Chú ý một chút, giữ khoảng cách đi."

Anh rất nghiêm túc nói với cô.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3069
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.