Hắn ra khỏi cửa, nhìn về phía cửa sổ bên hành lang hướng xuống dưới lầu, không thấy bóng dáng Đại Long đâu cả.
Chẳng lẽ Đại Long đã dẫn cô nàng Tiểu Diệp kia đi rồi?
Chu Thuận giả vờ như vô tình đi dạo đến phía phòng của Đại Long, đưa tay muốn gõ cửa, nhưng rồi như nhớ ra điều gì đó, vội vàng thu tay lại, xoay người định rời đi.
Đúng lúc này, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ bước ra ngoài.
Chu Thuận theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy một gương mặt kiều diễm.
Đây chính là Tiểu Diệp sao?
Rất trẻ, và quả nhiên cũng rất xinh đẹp.
Phải nói là dù hắn có đi nam về bắc bao nhiêu năm, cũng rất ít khi gặp được cô gái nào xinh đẹp như vậy. Tất nhiên, vẫn có người có thể so bì với cô ta, ví dụ như em dâu Giang Tiêu của hắn.
Lần này đến kinh thành tham dự hôn lễ của Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên, Giang Tiêu trong hôn lễ quả thật là "bế nguyệt tu hoa", đẹp đến mức khiến người ta trầm trồ, lại không nhịn được muốn chửi thầm tên nhóc thối Mạnh Tích Niên kia thật tốt số.
Cô gái này tuy xinh đẹp thật, nhưng nhìn đến lần thứ hai thì Chu Thuận lại thấy không ưa nổi, cảm giác cô ta hơi có chút phong trần, ánh mắt cũng không đủ trong trẻo.
Nhưng hắn vẫn nở nụ cười với cô ta.
“Chào buổi sáng, ngại quá, tôi vừa nhớ ra Đại Long đã nhường phòng cho cô nên định đến tìm cậu ta.”
“Anh đi cùng với Đại Long à?”
Không phải Đại Long nói gọi là Đại Long ca sao?
Xem ra thái độ của cô nàng này đối với hắn lúc này đúng là khiến người ta đau lòng mà.
“Đúng vậy, tôi tên Chu Thuận, còn cô?”
“Anh cứ gọi tôi là Diệp tiểu thư đi.”
Nhìn dáng vẻ này của cô ta cũng chẳng có khí chất tiểu thư nhà quyền quý gì cả, ngược lại còn có chút nhỏ nhen. Lúc nói câu này mà cô ta còn tỏ ra kiêu ngạo nữa chứ.
Gọi là Diệp tiểu thư thì có gì mà phải kiêu ngạo?
Tuy trong lòng thầm mắng, nhưng Chu Thuận vẫn thuận nước đẩy thuyền gọi một tiếng Diệp tiểu thư, tỏ thái độ khá tôn trọng.
“Ừm, Đại Long đâu?”
“Tôi cũng không biết, đây chẳng phải đang định đi tìm cậu ta sao? Có lẽ là xuống lầu ăn sáng rồi.”
“Dưới lầu có đồ ăn sáng gì? Tôi cũng đói rồi, anh dẫn tôi xuống ăn đi.”
“Được, Diệp tiểu thư mời đi bên này.”
Chu Thuận thấy cô ta ra dáng sai bảo hạ nhân dẫn đường, khóe miệng khẽ giật.
Cô gái này, đẹp thì đẹp thật, nhưng nhìn cái bộ dạng này thì không phải kiểu người hắn muốn hầu hạ.
Đại Long quả thực đang ăn sáng dưới lầu.
Nhìn thấy Chu Thuận dẫn Diệp Uyển Thanh cùng đi xuống, cậu ta ngẩn người.
Chu Thuận đi phía trước, bất lực nhún vai, nháy mắt với cậu ta rồi bước tới.
“Thuận ca, sao anh...”
“Tôi vừa hơi lú lẫn, quên mất chuyện tối qua nên định đi gọi cậu, cửa chưa gõ thì đột nhiên nhớ ra, nên xoay người định đi luôn, đúng lúc Diệp tiểu thư mở cửa.” Nói đoạn, hắn quay sang Diệp Uyển Thanh, “Diệp tiểu thư, có phải vậy không?”
Tiểu Diệp này chính là Diệp Uyển Thanh.
Nghe thấy Chu Thuận nói vậy, cô ta ừ một tiếng, rồi kéo ghế ngồi xuống, “Có gì ngon không?”
Dáng vẻ này cứ như đang nói, có món gì ngon thì bưng hết lên cho tôi vậy.
Đại Long nghe cô ta nói như vậy thì cũng không còn nghi ngờ Chu Thuận nữa.
Cậu ta đứng dậy, “Tiểu Diệp, tôi đi gọi đồ ăn sáng cho cô.”
“Nhanh một chút.”
Chu Thuận cũng đi theo Đại Long, khoác vai cậu ta, hạ thấp giọng nói: “Đại Long, cậu nói đúng thật, vừa rồi cô ta suýt nữa coi tôi như nô lệ nhà cô ta mà sai bảo, cái thái độ đó, cái giọng điệu đó, chậc chậc.”
Đại Long ngoái đầu nhìn lại một cái, hạ giọng nói: “Thuận ca, anh đừng gây sự với cô ta, lúc này, cô ta vẫn còn hữu dụng với Đỗ lão đại.”
Chính vì còn hữu dụng, nên mới phải dung túng cho cô ta.