Kỹ năng vẽ của cô hiện tại, nếu không thể vẽ ra được chân dung, thì thật đúng là làm mất mặt thầy cô rồi.
“Chu Thuận, anh cứ yên tâm dưỡng thương ở đây đi, khi nào có thời gian em sẽ lại tới thăm anh.”
“Đừng đừng đừng, cô cũng không cần luôn tới thăm tôi đâu, cứ bảo Đinh Hải Cảnh và mấy cậu ấy lúc nào rảnh thì mang cho tôi chút thủ lợn với rượu là được rồi. Cô đường đường là một cô nương xinh đẹp, lại cứ phải chạy qua chạy lại chỗ tôi, làm tôi đây còn phải chú ý giữ hình tượng, chẳng thú vị chút nào!”
Tuy biết anh nói vậy là muốn khuyên cô không cần phải đến thăm anh quá thường xuyên, nhưng lời này thật sự khiến Giang Tiêu phải bật cười.
“Chu Thuận, anh bây giờ chỉ có thể nằm trên giường bệnh thôi, còn phải chú ý giữ hình tượng cái gì nữa chứ?”
“Sao lại không cần? Tôi vừa mới rửa mặt xong đấy.” Chu Thuận cười ha hả.
Giang Tiêu cảm thấy dáng vẻ này của anh vẫn còn khá lạc quan, cũng may là Đại Long đã được cứu, trong lòng Chu Thuận không còn gánh nặng gì nữa.
Lựa chọn cô đưa ra lúc đó là hoàn toàn chính xác.
Sau khi Giang Tiêu rời đi, Chu Thuận lại nhắm mắt, hồi tưởng lại tình hình ngày hôm đó.
Dù anh có nghĩ thế nào đi nữa, anh cũng không thể hiểu nổi rốt cuộc mình đã được cứu như thế nào.
Giang Tiêu nói là người của Giang Lục thiếu đã cứu anh, nhưng người của Lục thiếu làm sao có thể tới đó đúng lúc như vậy được chứ?
Phải biết rằng lúc đó anh đang đi theo Đại Long tìm Ứng Hoa, chuyện đó xảy ra ở một ngôi làng nhỏ, rời khỏi ngôi làng nhỏ đó mới là vùng hoang sơn dã lĩnh kia, bình thường chắc chắn không có người ngoài nào tới đó cả.
Người của Lục thiếu lại đi tới đó tìm anh?
Rốt cuộc là làm sao họ biết anh ở đó?
Cho dù là biết, vậy làm sao họ tìm được cái hố sâu kia?
Hạ lão tam mang theo nhiều người như vậy mà còn chẳng tìm thấy anh cơ mà.
Còn nữa, ba ngày này anh hoàn toàn không có chút ấn tượng nào, ngay cả lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê ở đó cũng không hề có.
Anh hôn mê suốt ba ngày lâu như vậy sao?
Ngay cả việc bản thân bị đưa đi, chuyển tới Kinh Thành, vào bệnh viện, khiêng lên khiêng xuống, anh cũng không có chút ký ức nào ư?
Thật sự quá mức kỳ quái.
Chu Thuận vỗ vỗ trán, những vấn đề này nghĩ không thông, dứt khoát không nghĩ nữa vậy.
Nói tóm lại, anh vẫn là người có phúc lớn, nhặt lại được một mạng.
Tốt nhất là Đại Long cũng đã thoát khỏi Đỗ lão đại, giờ đã ở bên cạnh Giang Lục thiếu rồi.
Giang Tiêu và Đinh Hải Cảnh rời khỏi bệnh viện, Đinh Hải Cảnh liền đi sắp xếp người khác đi tìm Ứng Hoa.
Người này có đến Kinh Thành hay không vẫn chưa chắc chắn, nhưng hắn chắc chắn sẽ phát hiện ra khắp nơi đều có người đang tìm mình. Nếu thực sự muốn an toàn, hắn chỉ còn cách tới Kinh Thành, tìm kiếm sự che chở của Giang Tiêu.
Hiện tại Giang Tiêu chỉ lo hắn bị bắt trước khi kịp đến Kinh Thành.
Cuối cùng Mạnh Tích Niên cũng gọi điện thoại về vào ngày hôm nay.
Khi anh gọi điện đến, trong nhà chỉ còn lại Giang Tiêu và Tuyết Đoàn.
Giang Tiêu vốn định đi ngủ rồi, nghe thấy tiếng điện thoại vang lên, cô theo bản năng liền cảm thấy đó là Mạnh Tích Niên, lập tức chạy như bay đến bắt máy.
Vừa bắt máy, quả nhiên là anh.
Câu đầu tiên của Mạnh Tích Niên chính là: “Vợ à, nhớ em đến phát điên rồi.”
Trước kia anh chưa từng nói những lời ai oán như vậy.
Lần này thật sự là muốn lấy mạng anh rồi.
Vừa mới cưới nhau được nửa tháng đã bị phái tới nơi xa nhà như vậy, hơn nữa sau khi đến Giang Thành, công việc của họ lại bận tối mặt tối mũi, thậm chí không có thời gian cũng không có cơ hội gọi điện cho Giang Tiêu.
Bây giờ cuối cùng cũng chộp được cơ hội gọi điện, Giang Tiêu còn chưa kịp nói gì, chỉ cần anh nghĩ tới việc ở đầu dây bên kia là cô vợ xinh đẹp tuyệt trần của mình, liền cảm thấy trong lòng chua xót đến mức không chịu nổi.
Nhớ cô.
Nhớ đến mức da diết.
Giờ phút này, chỉ có khi thực sự ôm cô chặt cứng vào lòng, chỉ có khi thật sự hòa làm một với cô, mới có thể làm dịu đi nỗi nhớ, mới có thể giải tỏa ngọn lửa đang kìm nén dữ dội trong người anh.