Sau khi tắm rửa, Giang Tiêu uống một chén nước linh tuyền, thả người lên giường, ôm chặt chiếc gối của Mạnh Tích Niên vào lòng. Trên giường vẫn còn vương vấn mùi hương của anh......
Sau khi ngủ thiếp đi, Giang Tiêu thế mà lại mơ một giấc mơ xấu hổ, trong mơ Mạnh nào đó cứ lật qua lật lại dày vò cô.
Sáng sớm tỉnh lại, cảm giác đó vẫn còn rất mãnh liệt, Giang Tiêu không khỏi che mặt mình lại.
Bên giường lại đột nhiên truyền đến tiếng cười khẽ trầm thấp của Mạnh Tích Niên.
Giọng nói của anh cũng vang lên bên tai, "Mơ thấy gì rồi?"
Nhìn dáng vẻ đỏ mặt vì xấu hổ này của cô, có phải anh vừa tới đã nhìn thấy gì rồi không?
Giang Tiêu bỗng buông tay ra, trừng lớn mắt, suýt chút nữa bật dậy khỏi giường.
"Mạnh, Mạnh, Mạnh Ác Bá! Sao anh lại ở đây?"
Anh ấy vừa đúng lúc trở về sao?
"Hôm qua gọi hai cuộc điện thoại đều không ai bắt máy, mười hai giờ đêm cũng gọi, muộn như vậy, em đi đâu?" Mạnh Tích Niên hôm nay vốn dĩ không có thời gian để về, nhưng tối hôm qua mười hai giờ vẫn không có người ở nhà bắt máy, điều này khiến anh rất lo lắng.
Cho nên nhân lúc bọn họ đều đi ăn sáng, anh liền tìm một nơi mở Thiên Lý Phù Đồ tới đây.
Vừa tới nơi thấy Giang Tiêu đang nằm yên ổn trên giường, lòng anh mới thả lỏng xuống.
Nhưng còn chưa kịp nói chuyện đã thấy cô tỉnh lại, vừa tỉnh đã trực tiếp đỏ mặt che mắt mình lại, dáng vẻ này khiến thân thể anh lại nóng lên một lần nữa.
Anh vén chăn chui vào trong, kéo cô vào lòng mình.
Trộm được chút thời gian này để thân mật một chút với vợ mình trong chăn, dù cho không thể làm chuyện gì khác, anh cũng cảm thấy rất hạnh phúc.
Giang Tiêu bị động tác này của anh dọa cho giật mình, cứ tưởng anh muốn làm gì, vội vàng đẩy anh, muốn đẩy anh ra xa.
"Lão Đinh đang ở nhà đấy, anh đừng có làm bậy nha!"
Cô vô cùng khẩn trương nói một câu như vậy.
Mặt Mạnh Tích Niên đen lại.
"Giang Tiểu Tiểu, em nói câu này làm anh cảm thấy em và Lão Đinh mới là vợ chồng hợp pháp, còn anh giống như kẻ lén lút lẻn vào ngủ với vợ người ta vậy."
"Phụt."
Giang Tiêu nghe anh nói vậy, cảm thấy câu nói vừa rồi của mình đặt vào tình cảnh này đúng là có chút giống thật.
Cô nhìn Mạnh Ác Bá, thấy anh thực sự đen mặt, vội vàng nằm sấp trên ngực anh, vươn tay sờ mặt anh, "Xin lỗi xin lỗi, là em nói không đúng."
"Đinh Hải Cảnh sao lại ở đây? Anh ấy tới sớm vậy sao?"
"Không phải, tối hôm qua đã ở đây rồi, ngoài anh ấy ra còn có một người nữa, Ứng Hoa."
Ứng Hoa?
Lại là người nào nữa đây!
Mặt Mạnh Tích Niên vẫn đen sì.
"Ứng Hoa này là người đã cứu Thạch Tiểu Thanh từ rất nhiều năm trước. Trong tay Thạch Tiểu Thanh có một món đồ mà Thạch gia bọn họ muốn có, có lẽ bao nhiêu năm nay vẫn không tìm được chỗ Thạch Tiểu Thanh, nên giờ nghi ngờ món đồ đó năm xưa đã được Thạch Tiểu Thanh giao cho Ứng Hoa bảo quản, cho nên bọn họ cứ muốn bắt Ứng Hoa. Tối hôm qua chúng ta đến Tuyền Nhi Trang cứu Ứng Hoa ra rồi."
Giang Tiêu dăm ba câu đã nói rõ tình hình, Mạnh Tích Niên lúc này mới dịu sắc mặt.
Mặc dù Đinh Hải Cảnh là do đích thân anh tìm tới làm vệ sĩ cho Giang Tiêu, sau này lại biết cha của anh ta và Lục thiếu vốn dĩ có quan hệ như vậy, nhưng anh vẫn không hề thích chuyện Giang Tiêu và hắn ở chung một phòng.
Ừm, tứ hợp viện lớn như vậy cũng không được.
Giang Tiêu thực ra cũng biết trong tiềm thức anh ít nhiều vẫn còn để tâm, cho nên bình thường cô cũng rất biết tránh hiềm nghi. Buổi tối cô thà tự mình trông coi ngôi nhà lớn thế này, cũng sẽ không để Đinh Hải Cảnh bọn họ ở lại qua đêm.
Trừ khi có tình huống đặc biệt, ví dụ như chuyện tối hôm qua vậy.