Ban đầu Giang Tiêu còn không hiểu hắn có ý gì, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của hắn thì cô liền hiểu ngay.
Cô lập tức muốn lùi lại, tránh xa hắn một chút, nhưng dáng người vừa mới cử động, Mạnh Tích Niên đã kéo cô lại, không vui nói: "Đi đâu?"
Giang Tiêu cạn lời chớp chớp mắt với hắn.
Chẳng phải anh nói giữ khoảng cách sao?
Ừ, giữ khoảng cách, nhưng cũng không được cách xa anh quá.
Ánh mắt của Mạnh Tích Niên đã truyền đạt một ý nghĩa vô cùng chính xác như vậy.
Giang Tiêu: "..."
Thật là làm khó người ta.
Rốt cuộc là muốn thế nào đây?
Giang Lục thiếu và những người khác xem xong bức thư, vừa ngẩng đầu lên đã thấy hai người đương sự căn bản không hề để tâm đến chuyện bên này, không khỏi bật cười.
"Trong thư không viết gì cả, lời lẽ của Tằng Nhi Nhiên vẫn rất khách sáo và lịch sự, chỉ là hỏi xem sáng mười giờ ngày sáu tháng chín, Tiểu Tiểu có tiện hay không? Nếu tiện thì viết thư trả lời cho hắn, trên đó đã ghi địa chỉ hồi âm rồi."
"Hồi âm?"
Khóe miệng Mạnh Tích Niên nhếch lên.
Có muốn trả lại cho hắn một viên đạn không?
Đây coi là chuyện gì chứ?
Ngày đầu tiên sau đám cưới của hắn, lại có gã đàn ông viết thư cho vợ hắn, hẹn ngày gặp mặt, còn yêu cầu hồi âm?
Sự tồn tại của Mạnh Tích Niên hắn thật sự thấp kém đến vậy sao?
Nhà họ Tằng chẳng lẽ đều là một nhà thần kinh cả sao?
"Chuyện này, cứ để Đinh Hải Cảnh xử lý đi." Giang Lục thiếu chốt lại như vậy, "Mấy ngày nay hai đứa cứ việc chơi đùa nghỉ ngơi cho tốt, chuyện khác thì không cần bận tâm."
Thành Thành nói: "Hay là để em xử lý xong chuyện này giúp hai người rồi hãy về?"
Giang Tiêu vội vàng ngăn cậu lại: "Không cần đâu, chuyện bé tẹo thế này, đâu cần anh phải ở lại chuyên trách? Anh cứ mau chóng về mà phấn đấu cho tốt đi, để sau này em nhắc tới anh trai mình là đi đường cũng mang theo gió, chỉ cần nói ra tên anh là có thể uy chấn bát phương, khiến người ta sợ hãi đến run rẩy."
Thành Thành còn chưa kịp nói gì, Mạnh Tích Niên đã thản nhiên nói: "Sau này em nhắc tới chồng em là được rồi."
"Em rể, ý cậu là sao?" Thành Thành không vui rồi, "Ý cậu là tôi không có khả năng khiến Tiểu Tiểu tự hào sao?"
"Anh hiểu thế cũng được."
Mạnh Tích Niên giữ vẻ mặt không đổi đáp lại.
"Tôi thật sự không tin, tôi cũng chẳng thua kém cậu là bao."
"Đợi xem sao."
"Cậu cứ đợi đấy."
Giang Tiêu đảo mắt, nghe họ lại so kè một cách ấu trĩ như vậy, đành mặc kệ họ, nói với Đinh Hải Cảnh: "Lão Đinh, phiền anh đi điều tra trước nhé, mẹ của Tằng Nhi Nhiên tên là Tôn Đạm Trân, em muốn biết rốt cuộc bà ta đã nói gì với Tằng Nhi Nhiên, còn nữa, rốt cuộc bây giờ nhà họ Tằng muốn thế nào."
"Được."
Đinh Hải Cảnh gật đầu.
"Còn nữa, đống đồ này, mang ra ngoài vứt đi." Giang Tiêu nhìn túi bánh ngọt kia đầy vẻ chán ghét.
Giang lão thái gia vội ngăn cô lại, "Dù sao cũng là bánh ngọt tử tế, nếu con cứ vứt đi như vậy, người khác nhìn thấy sẽ nói con lãng phí lương thực đấy."
Vào thời điểm này, lãng phí là chuyện đáng xấu hổ.
Giang Tiêu nhất thời cũng không nghĩ nhiều đến vậy.
"Mang ra ngoài cho người khác ăn đi." Giang lão thái gia nói.
Bên ngoài vẫn còn một số người sống rất khó khăn, cho họ ăn là được.
"Vậy con mang ra ngoài." Quan Thiết Trụ liền xách túi đồ đó đi ra ngoài.
Chuyện này tuy có chút ảnh hưởng đến tâm trạng của Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu, nhưng dù sao cũng là người không liên quan, loại ảnh hưởng này chẳng bao lâu sau đã tiêu tan.
Họ ngược lại nghe Thành Thành kể về những điều Chu Thuận đã nói với cậu sau đám cưới ngày hôm qua.
Chu Thuận thật sự đã đến, sau đó uống chén rượu mừng rồi đi ngay.