Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12802 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3227
Muốn Trở Về

❊ ❊ ❊

Đến lúc đó mọi người đều dựa vào tay chân công phu và cái đầu, cùng lắm thì lại so bì nhân thủ các thứ, cô sợ ai chứ?

Chỉ là hiện tại Quan Thiết Trụ bị thương, có lẽ không đi được, cô chỉ có thể mang theo Đinh Hải Cảnh và La Vĩnh Sinh đi cùng.

Nhưng như vậy cũng đủ rồi, bên kia còn có người của Tôn Hán và Nhạc Dương nữa mà.

Đinh Hải Cảnh nghĩ ngợi một chút cũng thấy được.

"Các người cùng tôi trở về, cứ để Lão Hà bọn họ chăm sóc Lão Quan một chút."

"Lúc này Ứng đại thúc không phải cũng đang ở đây sao? Ông ấy chăm sóc Lão Quan vẫn là được."

Ứng Hoa chỉ là cơ thể vừa bị bệnh một trận, suy nhược, nhưng nấu cơm, thay thuốc cho Quan Thiết Trụ, chiếu cố ông ấy một chút thì vẫn không thành vấn đề.

Nhà của ông ấy hôm nay chưa chắc đã thuê được, cứ tạm thời ở chỗ bọn họ cũng được.

Nghe Đinh Hải Cảnh nói, Giang Tiêu cũng thấy đây là một ý hay.

Nếu như vậy, bọn họ đúng thật là có thể nhanh chóng tới Giang gia.

Sau khi hạ quyết tâm, Giang Tiêu liền gọi một cuộc điện thoại hỏi ý kiến của Giang lão thái gia.

Giang lão thái gia đúng thật như Thành Thành đã nói, vẫn luôn chờ Giang Tiêu trở về, nghe thấy điện thoại cô gọi đến, ông vui mừng còn không kịp.

"Tiểu Tiểu à, thái gia gia đương nhiên là hy vọng cháu có thể nhanh một chút trở về, cháu yên tâm, chuyện cháu trở về, thái gia gia nhất định chuẩn bị thật phong quang cho cháu, để tất cả mọi người đều biết, đại tiểu thư được cưng chiều nhất Giang gia chúng ta là ai."

Chuyện này, ông đúng thật là đã đợi rất lâu rồi.

Giang Tiêu lúc này có thể trở về, có thể nói là thật sự sẽ cho Lục thiếu sự hỗ trợ rất lớn, ông trước đó đã nói với Giang Lục thiếu rồi, nhưng Giang Lục thiếu vẫn luôn cho rằng Giang Tiêu trước khi trở về sẽ sống thoải mái hơn, vẫn luôn cảm thấy, ông nên xử lý mọi chuyện bên này tốt hơn, để lúc Giang Tiêu trở về sẽ nhẹ nhàng vui vẻ một chút rồi mới để cô trở về.

Một người cha hết lòng vì con gái như vậy, ông còn có thể nói gì nữa chứ?

Nhưng bây giờ là chính Giang Tiêu đề xuất mà, Giang lão thái gia đương nhiên sẽ không phản đối.

"Vậy thái gia gia thấy cháu trở về lúc nào thì thích hợp hơn ạ?"

"Tiểu Tiểu, cháu cho thái gia gia ba ngày thời gian chuẩn bị, đến lúc đó Giang gia chúng ta sẽ bày một bữa tiệc gia đình, để tất cả người trong Giang gia đều gặp mặt cháu."

"Được, vậy con ba ngày sau sẽ về. Thái gia gia, chuyện này tạm thời đừng nói với ba con, đợi đến ngày trước khi con khởi hành mới nói với ông ấy."

Như vậy, Lục thiếu có muốn phản đối cũng không còn cách nào.

"Cô nhóc hư, muốn giấu ba cháu à? Vậy đến lúc đó nếu ba cháu tức giận, cháu phải tự mình gánh vác lấy đấy, cái xương già này của thái gia gia đây không chịu nổi cơn giận của ba cháu đâu." Giang lão thái gia nói đùa.

Giang Tiêu cười, "Yên tâm đi ạ, con vừa về, ba con vui mừng còn không kịp, chắc chắn sẽ không nổi giận đâu."

Giang Lục thiếu nghĩ cho cô, nhưng thật sự nhìn thấy cô trở về, làm sao có chuyện không vui?

Sự lo lắng của ông ấy, đến lúc đó cô xóa bỏ là được.

Cô cũng đâu có yếu đuối.

Chuyện này cứ thế mà quyết định xong.

Ngày hôm đó Giang Tiêu liền đến trường xin nghỉ.

Lần này cô trở về Giang gia, ít nhất cũng phải ở lại nửa tháng. Cho nên vừa xin là xin nghỉ nửa tháng.

Lưu Quốc Anh vẫn chưa trở về, cho nên việc xin nghỉ này cô trực tiếp tìm hiệu trưởng để duyệt.

Hiệu trưởng vừa nghe cô muốn xin nghỉ nửa tháng thì không khỏi cười khổ.

"Giang Tiêu à, tôi trước đó còn nói với chủ nhiệm về em, nói em thời gian này biểu hiện rất tốt đấy, ngày nào cũng đến lớp, hơn nữa ngày nào cũng không về sớm, học xong hết các tiết mới đi, không ngờ em lại đùng một cái là xin nghỉ nửa tháng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3258
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.