Sau khi anh ta vượt xe, bảo La Vĩnh Sinh dừng xe, bèn sang bên đó cõng Quan Thiết Trụ sang xe mình.
Xe tiếp tục lao đi vun vút.
Giang Tiêu nhìn những giọt mồ hôi lạnh đang rịn ra trên trán Quan Thiết Trụ, lấy một chiếc khăn tay đưa qua.
Quan Thiết Trụ đón lấy, lau mồ hôi, giọng hơi suy yếu nói: "Xin lỗi Tiểu Khương, hôm nay là tại tôi bất cẩn quá, tôi..."
"Trách cậu cái gì? Nếu cậu thực sự xảy ra chuyện gì, thì đó cũng là có lỗi với bản thân, chứ có gì mà phải có lỗi với tôi?"
Giang Tiêu ngắt lời cậu ta, từ trong ba lô lấy từng món đồ ra.
Không nói đến gương mặt bầm tím của Quan Thiết Trụ, vấn đề chính là vết thương trên chân cậu ta.
Vết thương rất sâu, máu tươi đã thấm ướt và nhuộm đỏ cả quần dài.
Nhìn thôi đã thấy đau.
Nhưng Giang Tiêu không thể lấy phù chú giảm đau ra dùng cho cậu ta, dù sao thứ này quá quỷ dị, cô không thể để lộ được.
Vì vậy cô chỉ có thể cố gắng thao tác nhanh một chút, nhanh chóng làm sạch vết thương rồi đắp thuốc cho cậu ta, loại thuốc này cũng có tác dụng giảm đau.
Quan Thiết Trụ thấy cô tỉ mỉ xử lý vết thương cho mình, sống mũi cay cay.
Hít mũi một cái là cảm thấy mũi đau nhói.
Nhưng cũng may là bọn họ đã báo thù cho mình.
Lúc trước khi Đinh Hải Cảnh và mọi người đánh tên tráng hán đen đúa và gã cao gầy kia không hề nương tay, có lẽ sau khi tỉnh lại, bọn chúng sẽ bị đau đầu nhiều ngày.
Tên bị Giang Tiêu đá trúng kia, biết đâu còn bị đá ra nội thương rồi.
Giang Tiêu xử lý vết thương xong xuôi cho Quan Thiết Trụ, thấy cậu ta cởi trần, hắng giọng một cái.
"Quần áo thì tôi không có mang theo."
Lần này trở về Kinh Thành, trời đã trở lạnh.
Nhưng Đinh Hải Cảnh và mọi người cũng chỉ mặc mỗi một lớp áo đơn, không tiện cởi cho cậu ta.
Trong không gian của Giang Tiêu vốn có quần áo của Mạnh Tích Niên, còn có cả chăn nhỏ, nhưng không tiện lấy ra.
"Tôi... không sao đâu." Bị cô nói như vậy, Quan Thiết Trụ thật sự hơi ngượng ngùng.
Tên gã cao gầy chết tiệt kia, muốn rạch dao lên người cậu, còn lột sạch quần áo cậu...
Khi bọn họ về đến Kinh Thành đã là rạng sáng.
Gió đêm rít lên từng hồi, Kinh Thành vào thu đã khiến người ta cảm nhận rõ rệt cái lạnh lẽo.
Giang Tiêu bảo Đinh Hải Cảnh đưa thẳng Quan Thiết Trụ về, đã muộn thế này rồi, cậu ta bị thương lại còn bị đánh, vất vả suốt một ngày một đêm, vài điều cần hỏi trên xe cũng đã hỏi xong, không cần đưa cậu ta về Tứ Hợp Viện hành hạ thêm nữa.
"Loại thuốc này ngày mai đợi cậu ấy dậy thì thay cho cậu ấy." Cô đưa một lọ bột thuốc cho La Vĩnh Sinh.
La Vĩnh Sinh đón lấy thuốc, gật gật đầu.
Vì còn một người là Ứng Hoa, nên tối nay Đinh Hải Cảnh sẽ đưa người đó và Giang Tiêu về Tứ Hợp Viện.
La Vĩnh Sinh đứng ở cửa nhìn Đinh Hải Cảnh và Giang Tiêu dìu Ứng Hoa lên xe.
Đinh Hải Cảnh nhìn lướt qua Ứng Hoa vẫn còn đang hôn mê, nói: "Không cần đưa cậu ta đến bệnh viện sao?"
"Không cần đâu, chỗ tôi có thuốc hạ sốt, lát nữa anh cứ cho cậu ấy uống thuốc, chắc ngủ một giấc ngày mai là khỏe thôi."
La Vĩnh Sinh nói suốt dọc đường Ứng Hoa đều hôn mê, bị sốt cao.
Cho nên từ lúc được họ cứu đi đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Có lẽ bây giờ cậu ta còn chưa biết mình đã thoát khỏi ma trảo của đám thuộc hạ nhà Đỗ lão đại rồi.
Chắc cũng vì cậu ta cứ sốt cao liên tục, nên đám người kia cũng chưa kịp tra khảo gì nhiều.
Về hiệu quả thuốc của cô, Đinh Hải Cảnh cũng không nói gì thêm.
Về đến nhà, anh cõng Ứng Hoa vào phòng khách, xoay người nói với Giang Tiêu: "Cô mau đi nghỉ ngơi đi, tôi sẽ trông chừng cậu ấy."
"Được, vậy vất vả cho anh rồi Lão Đinh."
Giang Tiêu cũng không khách sáo, vẫy vẫy tay rồi về phòng.
Không biết một ngày nay Mạnh Tích Niên có gọi điện thoại về tìm cô không, nếu có thì cũng lỡ mất rồi.