Thuở xưa, loài vật nào cũng biết nói như loài Người và thường hay tụ tập thành hội gọi là: "Thiên cầm bách thú hội".
Một buổi, thiên cầm bách thú họp hội đồng đông đủ, loài chim thời bầu Phượng hoàng lên làm chúa, loài thú thời bầu Kỳ lân lên làm vua, mọi loài đều thỏa thuận cả.
Nhưng sau phải con Voi, con Cọp không chịu và cùng đòi làm vua, làm chúa. Rồi thành hai con tranh nhau, cãi nhau, không loài nào can nổi. Voi thì khoe vòi to, Cọp thì cậy Cọp mạnh. Không nhường nhịn nhau hai con bèn giao ước với nhau rằng:
- Đôi ta ra chỗ cây to, ai gầm một tiếng mà lá cây rụng xuống, thì anh ấy được ăn thịt anh kia.
Khi Voi ra hét trước, thì thấy lá không nhúc nhích, đến lượt Cọp gầm, thì thấy lá cây rụng xuống ầm ầm.
Thế là Voi thua, Voi phải để Cọp ăn thịt.
Nhưng Voi khất với Cọp rằng:
- Anh hãy khoan cho tôi vài bữa, tôi về thăm qua nhà, rồi xin đem mình đến gốc cây nộp anh.
Cọp bằng lòng cho khất.
Voi về nhà lo lắm, không biết nghĩ thế nào cho khỏi chết.
Chợt có con Thỏ đến chơi, thấy Voi đang thở dài, mới hỏi rằng:
- Anh làm sao thế?
Voi nói:
- Hôm nọ tôi có thi tài với Cọp, bên nào thua, thì bên ấy nằm xuống cho bên kia ăn thịt. Tôi thua, phải khất vài buổi về nhà. Mai đã đến ngày Cọp ăn thịt đây, còn gì là đời tôi nữa!
Thỏ nói:
- Anh sợ Cọp lắm sao? Để mai tôi cứu anh.
Sớm mai thỏ đến rủ Voi, bảo Voi rằng:
- Anh đến gốc cây cứ nằm chổng bốn vó lên đấy, rồi mặc tôi.
Rồi Thỏ rình thấy Cọp gần đến, Thỏ cứ nhảy nhót trên mình Voi, vừa nhảy, vừa nói rằng:
- Một Voi, ta ăn hết, hai Voi, ta ăn hết, ba Voi, bốn Voi, ta ăn cũng hết...
Cọp nghe nói thấy làm lạ, nghĩ bụng: "Nó đã vật con Voi ra đó rồi, nó lại còn đòi ăn mấy Voi nữa! Nếu mình lại, nó sợ gì mà không ăn thịt mình luôn thể".
Nghĩ rồi sợ. Sợ rồi Cọp cong đuôi chạy.
*
Khi đã chạy hết ba cái rừng, Cọp chợt gặp một con Khỉ, nó hỏi rằng:
- Có việc gì đấy? Ai đuổi anh mà anh chạy bán mạng đi như thế?
Cọp vừa thở, vừa nói:
- Khốn mất mạng ạ. Anh có mau mau chạy, không chết với con Thỏ bây giờ. Tôi hôm nay đáng lẽ được một bữa thịt Voi, ai ngờ đến nơi đã thấy Thỏ nó vật Voi ra ăn trước, rồi lại nói ba Voi, bốn Voi nó ăn cũng hết. Tôi sợ nó ăn cả tôi, nên tôi mới phải chạy như thế này.
Khỉ cười, chế Cọp rằng:
- Anh rõ thật miệng Hùm gan Sứa. Tầm vóc sức lực như anh mà sợ đến con Thỏ! Sao anh không biết xấu hổ? Anh có muốn ăn sáu Voi, thì anh đi với tôi...
Cọp thấy Khỉ nói bạo, muốn đi theo, nhưng vẫn sợ, phải bảo Khỉ ngồi ôm chặt bên mình để đi cho chắc dạ.
Thỏ trông thấy Khỉ với Cọp từ đàng xa, đã lên tiếng nói to rằng:
- Tam hòe, tam hòe, nhăn nhăn, nhở nhở cái gì? Cha mày xưa còn nợ tao ba Cọp, bây giờ mới đem có một lại nộp tao ăn sao đủ?
Cọp nghĩ bụng: "Ra mình mắc lừa cái con đông sơn này, nó đem mình đến trả nợ cho cha nó đây".
Nghĩ rồi sợ, sợ rồi cắm đầu cúi cổ chạy, không biết nể gốc cây hay bụi gai gì nữa. Cọp chạy, Khỉ không dám buông ra, cứ ôm chặt ở trên lưng. Thế nào đến lúc Cọp ngoảnh lại thời trông thấy Khỉ đã chết nhe răng trên lưng mình từ bao giờ.
Thành tự bấy giờ Cọp sợ Thỏ quá, đi đâu cứ cúi mặt xuống, thỉnh thoảng mới dám ngóc đầu lên nhìn ngang nhìn ngửa.
Lại vì nó có sức mạnh biết bao mà sa cơ thua trí con Thỏ, nên người ta mới đặt tên là con "Hổ" nghĩa là xấu hổ vậy
*
Châu Chấu Đá Voi
Xưa có một năm, đang giữa lúc cỏ tươi, lúa chín, có một con Voi đâu trên rừng lạc xuống, sừng sững đứng giữa cánh đồng mà quật tai mà giơ ngà, mà uốn vòi, mà vẫy đuôi mãi không đi.
Thành bao nhiêu những loài cầm thú khác từ con Trâu, con Bò cho đến các giống Chim chóc, con nào cũng sợ oai Voi, cứ phải ẩn núp các nơi, không dám ra đồng tự do ăn cỏ, ăn thóc như trước nữa.
Lúc bấy giờ có một con Châu chấu nhảy nhót dưới đám cỏ, chỉ sợ chân Voi giẫm phải, mới hội họp cả bao nhiêu Châu chấu lại mà bàn rằng:
- Anh Voi bây giờ anh ấy chướng quá! Nếu anh ấy cứ đứng đây mãi, thì bao nhiêu loài Trâu, Bò, Hươu, Nai, Chim chóc đến không có miếng mà ăn. Mà cả bọn ta nữa, tính mệnh rồi cũng đến nguy với cái anh bốn cẳng to bằng bốn cái cột nhà ấy... Như ta đây, mình nhỏ sức yếu thật. Nếu ta lấy sức một chọi một với anh ấy, thì tất ta thua. Nhưng nếu bây giờ tất cả bao nhiêu anh em cùng ùa vào một lúc, lấy càng ta chém, lấy chân ta đá, thì thử liệu xem anh ấy có còn đứng vững được nữa chăng?
Đàn Châu chấu nghe nói cho là có lý, rồi rủ nhau cùng xông cả vào một lượt nào đâm, nào đá, nào chém, nào bổ, con bên tai, con bên má, con ở dưới đuôi, con ở đầu Voi. Đang lúc bất ngờ, Voi ta hoảng lên sợ quá, vội bỏ chạy thẳng một mạch lên rừng, không dám nghênh ngang đứng đấy nữa.
Châu chấu, Trâu, Bò, Hươu, Nai, Chim chóc mới lại được xuống đồng, được thong thả mà ăn cỏ ăn lúa.
Thế là Châu chấu bé như thế mà Châu chấu đánh nổi Voi, vì Châu chấu nhiều. Và bởi chuyện này mới thành câu tục ngữ rằng:
Châu chấu đá Voi.