Truyện Ngụ Ngôn Việt Nam Chọn Lọc

Lượt đọc: 127 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cá Chép Hóa Rồng

❊ ❊ ❊

Khi Trời Đất mới sinh ra, thì chính Trời phải làm ra mưa gió cho dân sự làm ăn.

Sau vì khó nhọc quá, Trời không làm lấy mưa gió nữa, Trời sai Rồng lấy nước phun xuống làm ra mưa.

Nhưng vì số Rồng lên Trời ít, không đủ làm mưa cho điều hòa khắp mọi nơi, Trời mới đặt ra một kỳ thi kén các vật lên làm Rồng gọi là "Thi Rồng". Khi chiếu Trời ban xuống dưới Thủy phủ thì vua Thủy tề loan báo cho cả các giống dưới nước ganh đua mà đi thi.

Trời cắt một viên Ngự sử ra treo gương mà sát hạch.

Hạch có ba kỳ, mỗi kỳ vượt qua một đợt sóng, vật nào đủ sức, đủ tài vượt được cả ba đợt, thì mới lấy đỗ vào cho hóa Rồng.

Trong một tháng trời, bao nhiêu loài thủy tộc đến thi đều bị loại cả, vì không con nào vượt trót được cả ba đợt sóng.

Sau khi có con cá Rô nhảy qua được một đợt, thì bị rơi ngay, nên chỉ có một điểm.

Có con Tôm nhảy qua được hai đợt, ruột, gan, vây vẩy, râu, đuôi, đã gần hóa Rồng, thì đến đợt thứ ba, đuối sức ngã bổ xuống mà lưng cong khoằm lại và cứt lộn lên đầu.

Hai con cùng phải trở lại yên nghiệp ở đồng điền như trước.

Đến lượt con cá Chép vào thi, thì gió thổi ào ào mây kéo ầm Trời, Chép vượt luôn một hồi qua ba đợt sóng, vào lọt cửa Vũ môn.

Cá Chép đỗ, vây, đuôi, râu, sừng tự nhiên mọc đủ, thật là hình dung lọn vẻ dạng bộ oai linh, thật là cơ huyền bí mật, phận đẹp duyên may.

Cá Chép hóa Rồng phun nước làm cho gió táp, mưa sa, đường đăng hóa rõ nên rực rỡ.

Cá hóa Rồng! Còn chi hơn nữa!

Bởi vậy, người ta thường có câu ví với người con gái, đi lấy chồng rằng:

Gái ngoan lấy được chồng khôn,

Cầm như cá vượt Vũ môn hóa Rồng.

*

Con Rắn Và Con Hổ

Một hôm, con Hổ đang đi kiếm ăn, gặp một con Rắn Hổ mang ở giữa đường. Hổ tưởng nuốt tươi ngay được Rắn, mới giơ chân chực vồ đạp lên mình Rắn. Nhưng Rắn nào có chịu, Rắn nhẹ mình quấn luôn vào chân Hổ, rồi thò mồm cắn Hổ.

Hổ sợ cuống cuồng nhảy mãi lên mới gỡ được Rắn, rồi cắm đầu chạy một mạch. Thế là Hổ thua Rắn.

Bởi chuyện này người ta mới làm câu hát giễu Hổ rằng:

Miệng Hùm, gan Sứa ai ơi!

Mình tuy rằng lớn, sợ người cỏn con.

Nghĩ ra mới biết rằng khôn,

Con Rắn nho nhỏ mà gan hơn Hùm.

*

Tắc Kè Và Nòng Nọc

Con Tắc kè và con Nòng nọc hai con cùng bậy bạ không biết luân thường đạo lý là gì cả. Bởi vậy Trời mới phạt bắt hai con cùng mọc đuôi dài ra.

Nhưng Nòng nọc đã phải cái nghiệp to bụng lại thêm cái tội mọc đuôi, không sao coi được, kêu nài van lơn mãi với Trời, Trời mới cho khi nào có mưa, thì được cắt đuôi đi rồi lên đường mà ngồi.

Một hôm Tắc kè qua chơi thấy Nòng nọc không đuôi mới hỏi rằng:

- Ô kìa! Anh làm thế nào mà đứt được cái đuôi đi thế?

Nòng nọc lừa Tắc kè rằng:

- Anh không biết, số là hôm nọ tôi thấy một người đến bắt tôi. Tôi hỏi: "Ông bắt tôi làm gì?", người ấy nói rằng: "Tao bắt mày về cho ngồi bên ngạch nhà để mày đớp ruồi, đớp muỗi cho tao". Tôi nói: "Nếu thật thế, thì ông để tôi cắn đuôi tôi". Người kia thấy máu chảy lênh láng, có lòng thương tôi, lên kêu với Trời, cầu Trời làm cho cái đuôi tôi tự nhiên rụng đứt đi.

Tắc kè nghe Nòng nọc nói, ngỡ thật. Rồi thành tự đó hễ nó thấy người đến bắt, là nó quay đầu cắn ngay đuôi, để mong người thương mà cầu Trời cho đuôi nó đứt cũng như đuôi Nòng nọc.

Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.