Có một con Ếch ngồi lâu năm trong đáy giếng nọ. Chung quanh nó chỉ có vài con Nhái, Cua, Ốc bé nhỏ. Hàng ngày nó cất tiếng kêu ồm ộp làm vang động cả giếng, khiến các con vật kia rất hoảng sợ. Ếch cứ tưởng bầu trời trên đầu chỉ bé bằng cái vung và nó thì oai như một vị chúa tể.
Một năm nọ, trời mưa to làm nước trong giếng dềnh lên tràn bờ, đưa Ếch ra ngoài. Quen thói cũ Ếch nghênh ngang đi lại khắp nơi và cất tiếng kêu ồm ộp. Nó nhâng nháo đưa cặp mắt nhìn lên bầu trời, chả thèm để ý đến xung quanh nên đã bị một con Trâu đi qua giẫm bẹp.
*
Hai Con Dê
Có hai con Dê rủ nhau đi tìm cỏ non để ăn, nước mát để uống. Dê trắng đi trước. Đến nửa đường, một con Sói xông ra và quát hỏi:
- Dê kia mày đi đâu?
Dê trắng run rẩy đáp:
- Dạ... dạ... tôi đi ăn cỏ.
- Hãy nói cho ta biết. Trên đầu mày có gì, dưới chân mày có gì và tim mày ra sao, mau!
- Dạ... trên đầu tôi có hai cái sừng, dưới chân tôi có móng. Tim tôi đang run lên vì sợ hãi.
Sói liền vồ lấy Dê trắng nuốt chửng.
Một lát sau, Dê đen đi đến. Sói cũng xông ra quát:
- Dê kia, mày đi đâu?
Dê đen bình tĩnh nói:
- Tao đi tìm những kẻ hay gây sự đây.
- Mày nói tao xem. Trên đầu mày có gì, dưới chân mày có gì và tim mày ra sao, mau!
- Hãy nghe đây: Trên đầu tao có đôi sừng bằng kim cương rắn chắc, dưới chân tao có đôi móng bằng đồng và tim tao đang bảo rằng: Hãy cắm đôi sừng nhọn cứng vào bụng mày.
Rồi Dê đen dũng cảm xông vào húc chết con Sói độc ác.
*
Con Chó Chết Đuối
Có một con Chó ở với chủ nhà ở trên bờ sông, cạnh một ngôi chùa. Bên kia sông cũng có một ngôi chùa. Mỗi lần nghe thỉnh chuông ở chùa nào là nó vội tới ngay để kiếm ăn. Một hôm, nghe tiếng chuông bên kia sông, nó lao ngay xuống nước để sang. Ra đến giữa dòng, nó bỗng nghe tiếng chuông ở bờ sông bên này. Chó ta chợt nghĩ:
- Lỡ chùa bên này có món ăn ngon hơn chùa bên kia thì sao?
Nó bơi vòng trở lại. Được một quãng, nó lại nghĩ:
- Ồ! Lỡ chùa bên kia có món ăn ngon hơn thì thiệt quá, ta bơi sang bên chùa ấy là hơn.
Thế rồi nó lại bơi đi, bơi lại lưỡng lự không biết đến chùa nào, vì thế nó cứ chơi vơi giữa dòng cho đến khi đuối sức không thể bơi vào bờ, bị chết chìm dưới sông.
*
Chôn Vàng
Có một người bán một nửa gia tài của mình, dồn tiền lại mua một nén vàng, đào lỗ chôn ở góc tường. Thỉnh thoảng bác ta lại moi lên ngắm nghía lấy làm thích thú lắm.
Có kẻ rình biết, lẻn đến đào trộm mất. Người kia bị mất vàng đau xót quá, kêu khóc thảm thiết.
Ông lão hàng xóm sang chơi, biết chuyện đó, liền khuyên:
- Bác đừng khóc nữa, bác hãy đi tìm một hòn đá, đem chôn xuống đấy thì cũng như chôn vàng vậy.
Người kia ngạc nhiên hỏi:
- Một nén vàng, quý giá biết chừng nào, còn hòn đá thì có giá trị gì, sao ông lại bảo tôi chôn đá cũng giống như chôn vàng là nghĩa làm sao hả?
Ông lão bấy giờ mới hỏi:
- Bác có vàng mà không biết đem dùng, cứ chôn mãi ở góc tường thì vàng của bác khác gì hòn đá đâu. Vì vậy, nếu bác lấy hòn đá mà chôn xuống thay vàng thì có khác gì chôn vàng.