Thỏ nghỉ chân dưới một cây xoài. Nhìn thấy đằng xa có hai người lái Trâu đang đánh hai con Trâu tới, ý chừng mới đi mua ở đâu về. Thỏ bèn nghĩ cách lừa lấy Trâu chơi. Thỏ bèn trèo lên cây, bẻ lá làm một cái ổ như ổ chim rồi đem một con dê con và ổ trứng gà đặt vào đó.
Lát sau, lái trâu tới, thấy có cây to, dừng lại nghỉ. Thỏ ở đâu nhảy đến lân la hỏi chuyện:
- Ông đi nhiều nơi chắc biết nhiều chuyện lắm nhỉ?
Lái Trâu phổng mũi:
- Còn phải nói, chuyện gì mà tôi không biết!
- Vậy tôi đố ông biết, ở trên cây xoài kia có cái ổ gì đấy?
- Ổ Diều, ổ Quạ chứ còn ổ gì?
- Không phải, ở vùng tôi đây, ổ như thế chắc là ổ Dê đấy!
- Nói bậy, Dê nào làm tổ trên cây?
- Thật, ở vùng tôi như vậy đó. Thế tôi lại đố ông biết Dê đẻ ra con hay đẻ ra trứng?
- Chim mới đẻ trứng chứ, anh này nói lạ nhỉ!
- Nếu Dê làm tổ và đẻ trứng thật thì ông mất gì?
Lái Trâu hăng máu thách:
- Tôi mất anh hai con Trâu. Nhưng nếu anh sai thì tôi thịt anh đó. Được không?
- Vâng, đồng ý thế nhé! Ngoéo tay nào!
Lái Trâu trèo lên cây quả thấy trong ổ có con Dê con nằm giữa ổ trứng. Thỏ bèn đánh hai Trâu đi.
*
Thỏ, Trâu Và Heo Rừng
Tới một bờ suối, Thỏ thả cho Trâu ăn cỏ. Ngồi mát, Thỏ nghĩ cách cho hai Trâu húc nhau xem cho vui. Thỏ đến bên Trâu Trắng nói nhỏ:
- Này, Trâu Đen đang mài sừng để húc anh đó.
Đến gần Trâu Đen, Thỏ lại nói:
- Coi chừng Trâu Trắng ghen ăn muốn húc chết anh đó.
Hai trâu đâm ghét nhau, gầm ghè rình nhau và cuối cùng chúng xông vào húc nhau chí tử.
Thỏ ngồi xem thích quá, không để ý mối đất đùn lên lúc nào không biết. Tới lúc hai con Trâu đánh lộn kịch liệt quá, Thỏ muốn chạy ra xem thì đã bị dính cứng xuống đất không đứng dậy được nữa. Trâu húc nhau hăng quá, lòi ruột chết cả hai. Thỏ đang lúc bí, không biết làm cách gì đứng lên được, lại thấy Heo rừng lò dò đi kiếm ăn qua đó. Thỏ làm bộ nắm tay kéo dưới đất lên một vật gì đó, vừa kéo vừa nói:
- Chà, đây có củ mài to quá mà không làm sao lấy lên được.
Heo rừng tưởng bở, vội vàng chạy lại:
- Đâu, đâu? Để tôi lấy lên cho!
- Đây này, ngay dưới chân tôi đây này. Anh cứ ủi mạnh phía sau đít tôi. Tôi nắm lấy rễ, tôi sẽ kéo lên ngay được thôi.
Heo rừng ra sức ủi một chập, bật Thỏ lên. Thỏ co giò chạy mất.
*
Con Thỏ, Con Chó Và Con Mèo
Xưa kia con Thỏ nó ở trên rừng, không ai bắt được.
Mãi sau, mới có một ông đem Chó lên rừng săn bắt được nó về, bỏ vào lồng nuôi.
Có một hôm, ông kia đi chơi vắng, con Thỏ sổ lồng nhảy trốn mất.
Lúc về nhà, ông hỏi ai bắt con Thỏ đi đâu, thì không ai hay cả.
Không biết làm thế nào, ông mới gọi con Chó đến mắng rằng:
- Giữ nhà giữ cửa,
Chẳng lẽ ai vào.
Mày ăn Thỏ tao,
Rồi tao đánh chết!
Con Chó thưa rằng:
- Tôi không có biết,
Tôi cũng không ăn,
Dễ mà hay ăn,
Có anh Mèo nọ.
Để tôi bắt nó,
Hỏi nó cho ra.
Nói rồi, con Chó đi tìm con Mèo, bảo rằng:
- Con Thỏ trong nhà,
Mày có bắt không?
Mau trả cho ông,
Không tao cắn chết.
Mèo nỏ mồm cãi:
- Tôi nào có bắt,
Anh đừng nói không!
Thỏ ở trong lồng,
Bắt làm sao được?
Loài nó răng sắc,
Nó cắn nó ra.
Nó đã trốn xa
Không lôi lại được!...
Đây có anh chuột,
Nó cũng quen nhau
Nó trốn ở đâu
Thì chuột chắc biết
Để tôi bắt chuột,
Tôi hỏi cho anh,
Anh vào bồ lúa,
Anh xua chuột ra,
Chuột nó ra đây,
Tôi bắt, tôi tra.
Chó nghe Mèo nói, vội theo ngay lời, chạy thẳng vào bồ thóc xua lùa cho chuột ra. Mèo đứng rình sẵn ngoài, vừa thấy chuột ló đầu, liền chụp ngay lấy ăn ngấu, ăn nghiến, chẳng cần hỏi đến Tho với Thỏ gì nữa. Chó đứng trơ mắt, chẳng làm gì được Mèo, chỉ còn lo cho ông chủ ấy nhè mình ông ấy mắng, vì con Thỏ vẫn mất không tìm đâu cho thấy.