Chiếc máy bay phải lượn suốt mười phút trước khi đáp xuống phi trường Logan. Adam vội vã bước ra khỏi máy bay và gần như chạy trong hành lang của nhà ga sân bay. Hành khách đang nối đuôi thành một hàng dài trước quầy cho thuê xe. Phải mất thêm mười phút nữa để điền vào mẫu đơn cần thiết trước khi bắt cho kịp chuyến xe đưa rước hành khách. Anh gọi lại cho Menlay để báo anh đã lên đường.
Bên kia đầu dây giọng chị vang lên
- Một tay em đang cầm đèn pin và đang cố gắng đốt mấy cây đèn cầy đây. Điện vừa bị cúp. Không, mọi thứ đều ổn cả. A điện vừa có trở lại rồi.
Cuối cùng anh cũng nằm trong hàng xe đang tiến như rùa trên đường hướng về Hầm Summer. Đã chín giờ mười lăm mà anh vẫn chưa đến được con đường số 3 nữa, đường dẫn thẳng vào Cap.
Menlay có vẻ bình tâm, Adam thầm nghĩ, cố tự an ủi mình. Mình có nên gọi điện cho Elaine để nhờ cô ta cùng John ở cạnh Men trong lúc đợi mình về không?
Không được. Men sẽ không bao giờ tha thứ cho hành động quái lạ đó.
Nhưng tại sao anh lại cảm tưởng như đang có một cái gì xảy ra? Trong ngày xảy ra tai nạn cho Bobby, cái cảm giác khó tả này cũng đã hiện diện trong anh lúc anh đang chơi đánh gôn và cảnh sát đã gọi cho anh lúc anh đang trên đường về nhà.
Anh vẫn còn nghe văng vẳng trong tai câu nói "Thưa ông Nichols, tôi e phải báo cho ông một điều không lành."
***