Adam chạy ùa vào nhà và nhìn thấy mấy ngọn đèn chập chờn trong nhà bếp. Không thấy ai hết, anh chụp lấy một cây đèn pin và phóng lên lầu trên.
- Menley - Anh la to trong lúc chạy vào phòng của đứa con - Menley!
Anh dùng đèn chiếu rọi căn phòng.
- Ôi, trời ơi - anh thốt lên khi ánh đèn chiếu sáng cái mặt của con búp bê bằng sứ.
Và một tiếng rên vang lên sau lưng anh. Anh xoay người lại và chiếu đèn khắp căn phòng rồi ngừng ngay chiếc nôi của con bé đang đung đưa nhè nhẹ. Hannah nằm trong đó! Chúa lòng lành! Con bé bình an vô sự.
Nhưng còn Menley.
Adam quay trở lại để chạy về phòng của họ. Cũng trống không, anh hối hả đi xuống cầu thang và kiếm trong từng phòng một.
Menley đã đi đâu mất rồi.
Điều này không bình thường vì cô ấy không bao giờ bỏ Hannah một mình như thế! Cô ấy không bao giờ làm thế cả! Nhưng cô không có mặt trong nhà.
Chuyện gì đã xảy ra? Có phải cô lại nghe tiếng của Bobby không? Đáng lẽ anh không được để cho Menley xem cuốn băng video đó! Anh không được để cho cô ở nhà một mình!
Còn bên ngoài thì sao? Có thể cô ấy đã đi ra ngoài rồi. Như người mất trí, Adam phóng ra cửa và lao ra ngoài. Mưa đánh mạnh vào người anh trước khi anh kịp cất bước.
- Menley ơi, em đang ở đâu vậy? - anh hét thật to.
Anh chạy ngang qua bồn cỏ ngay trước cửa nhà, tiến về lối mòn dẫn ra bãi biển. Anh vấp chân trên cỏ ướt, làm rớt cây đèn pin và nó biến mất trong bờ vách đá.
Bãi biển! Cô ấy không thể nào đi xuống đó, anh thầm nghĩ trong cơn hoảng hốt. Nhưng anh phải coi lại cho chắc. Cô ấy phải ở đâu đó chứ!
- Menley ơi, em đang ở đâu vậy? - anh lại hét lên.
Anh đến đầu lối đi và lao xuống, gần như để cho mình tự trượt xuống dốc. Sóng gào thét ở phía bên dưới và chung quanh tối đen. Rồi một ánh chớp lóe lên chiếu sáng mặt đại dương đang cuồng nộ.
Đột nhiên anh thấy Menley đang nổi trên đầu một ngọn sóng thật lớn.