Menley thức dậy lúc sáng thứ năm, ánh nắng mặt trời đang nô đùa trên bệ cửa sổ. Đầu óc chị còn in đậm các hình ảnh của đêm qua, chị nhớ lại lúc chị được cứu sống, khi họ trở lên nhà, Adam gọi cảnh sát trong khi chị chạy lên lầu để xem chừng Hannah.
Sau khi cảnh sát ra về, và chỉ còn lại một mình họ trong nhà, Adam ôm cả hai mẹ con vào lòng. Vì đã kiệt sức, họ không còn nghĩ đến việc ăn tối nữa. Họ đem chiếc nôi vào đặt cạnh giường của họ, không thể bỏ Hannah một mình trong căn phòng của nó cho đến khi họ dẹp sạch cái kho hàng bí mật kia và bít kín nó lại.
Menley nhìn quanh. Adam và Hannah vẫn đang ngủ, nhìn hết người này đến người khác với niềm hân hoan được ở cạnh họ, được biết là chị còn mạnh khỏe.
Mình có thể tiếp tục cuộc đời của mình, chị thầm nghĩ, nhưng Mehitabel và Andrew lại không có dịp may đó.
Đêm qua, cảnh sát đã kiểm tra cái kho hàng bí mật đó, và có thể họ sẽ trở lại đây chụp hình để dùng làm bằng chứng trong phiên xử. Họ cũng khám nghiệm các hài cốt và tìm thấy nơi khóa của đôi giày các chữ cái TK: Tobias Knight.
Phần sọ của anh ta bị đập vỡ như thể anh ta bị một cái gì đó đánh vào đầu. Có thể thuyền trưởng Freeman đã bắt gặp anh ta trong căn phòng này. Menley suy đoán, và biết được hay đoán ra các cuộc thăm viếng lén lút trong ngôi nhà vào lúc đêm tối, ông đã giết anh ta chết để trừng phạt cái tội bịa đặt đã hủy hoại thanh danh của Mehitabel. Rồi ông ta bỏ mặc cái xác anh ta giữa các hàng hóa ăn cắp. Như thế, cuối cùng rồi ông cũng nhận ra rằng vợ mình vô tội. Tất cả chúng ta đều biết ông đã điên lên vì đau buồn khi ông đi biển ngay giữa cơn bão tố.
Chúng mình có lý, Phoebe và mình. Không thể chê trách gì Mehitabel cả. Bà ta đã chết trong lúc kêu gào sự vô tội của mình và khóc thương cho đứa con. Khi mình kể lại cuộc đời của bà ta mình sẽ nêu cái tên của Phoebe ra bởi vì bà luôn muốn kể câu chuyện này.
Tay của Adam choàng lấy người chị và kéo chị vào lòng.
- Anh có nói em là một tay bơi lội cừ khôi không? - anh hỏi và rồi cái giọng tin tưởng đó biến mất - Nhưng anh đã tỏ ra thật sự đần độn khi em suýt nữa phải chết vì lỗi của anh.
Chị lấy ngón tay để vào miệng của anh.
- Anh không nên nói như thế. Khi anh nói là không hề có tiếng còi xe lửa trong cuốn băng của Bobby, em bắt đầu nghi ngờ là có một cái gì đó không bình thường. Nhưng anh không biết em đã nghe được cái gì và em không hề trách anh khi anh tưởng em bị điên.
Hannah lại rọ rạy. Menley bồng nó ra khỏi chiếc nôi và đặt nó nằm giữa hai người. "Quả là một đêm kinh hồn có phải không, con yêu?"
Khi ăn sáng xong, Nat Coogan gọi điện.
- Tôi rất tiếc khi phải quấy rầy quý vị, nhưng tôi không thể nào ngăn chặn cánh nhà báo được. Các người có sẵn sàng tuyên bố gì với họ không, sau khi cuộc điều tra đã kết thúc?
- Đó là giải pháp hay nhất đấy - Adam đáp lại - Nhờ ông nói giùm với họ là chúng tôi cần có thêm một ít thời gian để lấy lại tinh thần và đến hai giờ chiều chúng tôi sẽ tiếp họ.
Một lúc sau điện thoại lại reo, một đài truyền hình muốn phỏng vấn họ. Cuộc gọi này được tiếp nối bằng vô số cuộc điện khác đến nỗi họ phải gỡ dây ra. Và họ chỉ gắn lại khi Menley gọi cho Jan Paley, vợ chồng Sprague và Amy.
Khi kết thúc cuộc gọi sau cùng, Menley mỉm cười.
- Amy dường như đã thay đổi hoàn toàn - chị nói - Cha cô bé không ngừng nói là đáng lẽ ông ta phải biết suy nghĩ hơn nữa. Ngay từ lúc đầu Amy đã nghi Elaine là một con người giả dối rồi.
- Một con người giả dối hết sức nguy hiểm - Adam nói tiếp.
- Tối mai Amy muốn đến giữ Hannah miễn phí. Cha cô bé đồng ý chi trả toàn bộ số tiền của chiếc xe mới.
- Chúng mình sẽ đồng ý với đề nghị của cô ấy. Thế Phoebe ra sao rồi?
- Henry bảo ông có nói cho bà ấy biết là chúng ta không sao hết và ông rất hãnh diện vì bà đã cố cảnh báo cho chúng ta. Ông tin chắc bà đã hiểu một cách mơ hồ những gì ông nói với bà. Em rất buồn cho họ.
- Anh biết - Rồi Adam choàng tay ôm lấy chị.
- Bà Jan sẽ đến đây, đem theo một chút gì đó để ăn sáng và tiện thể lấy luôn thư từ.
***
Khi cảnh sát đến chụp hình căn phòng bí mật, Adam, Menley và Hannah ra ngắm cảnh ngoài vách đá. Đại dương đã trở nên yên lặng, mặt biển chỉ dợn vài con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bãi biển mịn màng một cách kinh ngạc sau cơn bão tố khủng khiếp của ngày hôm qua. Menley biết là giấc mơ đã kết thúc khi bàn tay của Adam nắm lấy tay của chị.
Chị xoay mặt lại nhìn ngôi nhà, rồi ngước mắt nhìn lên cái ban công của bà góa. Miếng kim loại trên ống khói chiếu sáng trong ánh mặt trời và người ta có thể thấy vài hình bóng di động khi có sự dịch chuyển của các cụm mây hiếm hoi. Có thể nào Amy bị một ảo thị trong cái ngày mà cô bé tưởng nhìn thấy mình?
- Em đang nghĩ gì thế? - Adam lên tiếng.
- Em nghĩ khi em viết câu chuyện về Mehitabel, em sẽ nói bà ta là một hồn ma đang ngự trị trong ngôi nhà này, chờ đợi sự vô tội của bà được chứng minh và sự trở về của đứa con.
- Mà nếu như bà ta vẫn còn lai vãng nơi đây ngay lúc này, em còn muốn sống ở đây chứ? - Adam cười nói.
- Em muốn thế là đằng khác. Chúng ta sẽ mua nó chứ? Hannah sẽ đi nghỉ hè tại Cap như anh đã từng làm, còn em rất thích ngôi nhà này. Đây là nơi em thật sự cảm thấy như đang ở nhà mình vậy.
- Đương nhiên là chúng mình sẽ mua nó, em yêu.
Sau giờ trưa, khi các nhiếp ảnh gia đã ra về, bà Jan Paley đến, bà nói:
- Chỉ có mỗi một bức thư từ Ai Len mà thôi.
Menley vội vã mở nó ra xem.
- Là của Phyllis. Ồ, chị ta đã thực sự làm các cuộc tìm kiếm sâu rộng về dòng họ Mc Carthy.
Phía trong bao thư còn chứa đựng một xấp tài liệu dày về phả hệ, các giấy chứng sinh và chứng tử, các bài báo được cắt ra và vài bức ảnh vàng úa.
- Em làm rớt một lá thư đó - Adam nói và cúi lượm nó lên đưa cho chị.
Phyllis viết:
Menley thân mến,
Chị rất phấn khích và muốn em là người được thông báo trước tiên. Chị đã lần đến người đầu tiên mang tên Menley và đó quả là một câu chuyện hết sức lạ kỳ. Từ lúc ấu thơ, cô ấy được những người bà con của cha cô nuôi dưỡng, đó là dòng họ Longford trong vùng Connemara. Người ta không biết chính xác nơi sanh nhưng năm thì được ghi là 1705. Đến năm mười bảy tuổi, cô ấy đã lấy đức ông Adrian Mc Carthy ở Galway và có được bốn đứa con.
Có lẽ cô ấy có sức đẹp mê hồn lắm (xem bức ảnh gởi kèm theo), hình như chị nhận thấy cô ấy có vẻ gì đó hao hao giống em.
Phần cuối này mới hấp dẫn và đó là một điều mà Hannah có thể nhớ suốt đời nếu con bé thích cái tên của em hơn của nó.
Menley! Em mang được cái tên lạ thường này là bởi vì hồi thơ ấu, người tổ tiên của em không đọc đúng được cái tên thật của cô ấy và tự gọi mình là Menley.
Lúc mới sanh cô ấy được đặt tên là Tưởng Nhớ (Remember).